Chương 893: Gia chủ bảo tàng Vương Thủ Triết (2)
Có điều Vương Thủ Triết hắn là ai? Không nói tới đời này có thê tử Liễu Nhược Lam có thiên tư vượt trội thì ở đời trước, trong tình huống Trái Đất phát triển ngành truyền thông như vậy, có phong cách và khí chất nào chưa từng thấy qua?
Chỉ lấy hạng mục “tài xế già gặp nhiều biết rộng”, có ai bằng Thủ Triết.
“Thật không hổ là Vương công tử, phần định lực này quả nhiên khác người.” Hoàng Phủ Phi Phi thấy cảnh này, trong lòng thầm khen Vương Thủ Triết thêm vài phần. Đồng thời lại biểu thị tiếc nuối đối với định lực của Vương Thất Hải.
Sau một thoáng hàn huyên, ba người ngồi xuống trong gác xép thuyền hoa.
Có người hầu mang lên Linh tửu và một số điểm tâm Linh thực tinh xảo.
“Thủ Triết công tử, điểm tâm này chính là ‘bánh ngọt bơ sữa’ do Thiên Diễm tay ngang làm ra, không ngại có thể nếm thử rồi đưa ra chút ý kiến, Thiên Diễm cũng dễ tiếp nhận để thay đổi.” Trong giọng nói thanh thuần của Thiên Diễm tiên tử mang tho sự ngọt ngào uyển chuyển, tựa hồ sắp thâm nhập vào tim gan con người.
Vương Thủ Triện thuận miệng nếm thử, thành thực đưa ý kiến: “Độ ngọt quá cao, vị sữa chưa đủ, sức lửa làm cho vỏ bánh cứng lại, chăm chỉ luyện thêm.” Nàng ta không phải là Liễu Nhược Lam, không có tư cách khiến Vương Thủ Triết phản bội trái tim dỗ nàng ta.
Thiên Diễm tiên tử hơi ngẩn ra, món bánh ngọt bơ sữa này đã được nàng ta mời không ít người nếm thử nhưng đây là lần đầu tiên bị một nam tử phê bình trực diện như vậy. Đổi lại trước đây, có ai mà không khen một tràn từ ngữ trau chuốt hoa lệ?
“Thủ Triết công tử nói phải, Thiên Diễm thụ giáo rồi.” Thiên Diễm tiên tử hơi cúi người.
“Vẫn nên nói chính sự trước đi.” Vương Thủ Triết tỏ ra nghiêm nghị nói, “Tại hạ tới Mạc Nam quận này mới hai ngày, không biết Thiên Diễm tiên tử biết tên ta ở đâu? Bỏ mặc hai vị gia chủ Tử Phủ Hoàng Phủ Thừa Bình và Vương Tông Hạo không gặp, lại cứ phải gặp ta?”
“Nếu ta nói, biểu hiện ban nãy của công tử trên phố vừa hay đã bị ta tiện đường gặp được. Ta sinh ra lòng hiếu kỳ đối với công tử.” Thiên Diễm tiên tử cười nhạt nói, “Không biết Vương công tử có tin không?”
“Tin.” Vương Thủ Triết gật đầu.
“…” Thiên Diễm tiên tử bất giác câm lặng, có cần như thế này không, sao không xuất bài theo bộ? Mới nói được mấy câu đã hai lần cắt đứt mạch nói chuyện rồi.
Rơi vào đường cùng.
Thiên Diễm tiên tử chỉ đành cười gượng hai tiếng: “Vương công tử thật là khôi hài, thiếp thân chỉ đùa với ngài chút thôi. Thực ra, mấy ngày trước, thiếp thân đã nghe từ một vị khách tới từ Lũng Tả, nói đến đại sự xảy ra gần đây ở Lũng Tả. Trường Ninh Vương thị và Thủ Triết công tử đã biểu hiện cực kỳ kinh diễm khiến thiếp thân vô cùng bội phục.”
“Hôm nay, thiếp thân biết Thủ Triết công tử vừa hay giá lâm đến Mạc Nam quận nên mới không kiềm nén nổi lòng hiếu kỳ, muốn xem thử phong thái của công tử.”
Trong dăm ba câu, Thiên Diễm tiên tử đã giải thích cho hành động khác thường lần này.
“Vô cùng kinh diễm?” Hoàng Phủ Phi Phi và Vương Thất Hải tỏ ra kỳ quái, nhìn Vương Thủ Triết, lại ngó Thiên Diễm tiên tử, tựa hồ vô cùng hứng thú với chuyện bát quái này.
Vương Thủ Triết cười như không có gì nói: “Tiên tử quá khen rồi, Vương thị ta chẳng qua là tự vệ mà thôi.”
“Tự vệ mà thôi?” Thiên Diễm tiên tử cất giọng nói động lòng người sâu sắc nói, “Chỉ dựa vào tâm ý tự vệ đã có thể xoay chuyển càn khôn. Trước đây hàng phục Tiền thị Ngũ phẩm khiến bên đó không dám sinh lòng khác, cam tâm tình nguyện bỏ ra cái giá lớn hợp tác với Vương thị. Sau đó chỉ dựa vào sức của một mình lại chống đỡ bang Giao Long khí thế dạt dào ở ngoài cửa. Thế gia Thất phẩm cường thế như vậy, quả thực lần đầu nghe thấy.”
“Mà người làm tất cả những chuyện này, nghe nói chính là Thủ Triết gia chủ, đúng không?”
“Cái gì?”
Hoàng Phủ Phi Phi và Vương Thất Hải kinh hãi nhìn Vương Thủ Triết, đây là trò đùa đúng chứ? Lũng Tả Tiền thị là một trong những gia tộc lớn đội trời, mà bang Giao Long cũng là một tổ chức có tiếng dữ nổi danh.
Thủ Triết gia chủ đã chống lại toàn bộ sao?
…
“Tứ gia gia…” Vương Thất Hải nuốt nước bọt nói, “Trường Ninh Vương thị các người thật sự mạnh như thế sao? Người…Sao không nói sớm?”
Hoàng Phủ Phi Phi tròn mắt liên tục vờn quanh trên người Vương Thủ Triết. Vương công tử này chẳng những phong thần tuấn lãng, điệu bộ như tiên giáng trần, tuổi trẻ tu vi thực lực đã sâu không lường được, đã là gia chủ trẻ đầy triển vọng của một thế gia rồi sao?
Có điều, vừa nghĩ tới Vương Thủ Triết đã là gia chủ, ánh mắt nàng xẹt qua một tia thất vọng. Hễ là gia chủ thế gia, trong nhà chắc chắn phải có thê quyến con nối dõi. Đây là một quy luật sinh tồn của bất cứ một thế gia nào, tộc trưởng, con dâu lớn, đích trưởng tử, đích trưởng nữ, những người này đều tổ thành một nền tảng nhất thiết phải có của một gia tộc, bọn họ đều có địa vị và trách nhiệm riêng.
Đối mặt với mấy ánh mắt sáng rực kia, Vương Thủ Triết lại vô cùng bình tĩnh, nếm một ngụm rượu rồi nói: “Vương mỗ tới Mạc Nam, một là tham gia hội đấu giá, hai là thuận đường ngắm phong sĩ nhân tình ở Mạc Nam.”
“Mạc Nam Vương thị, Mạc Nam Hoàng Phủ thị đều là hào môn đại tộc sừng sững ở Mạc Nam một hai ngàn năm. Truyền thừa tới nay, cũng không biết đã trải qua bao nhiêu mưa gió hiểm nguy, sự tích anh hùng của các đời truyền lại cũng nhiều không đếm xuể. Còn chút thành tựu nhỏ bé đó của Vương thị ta có đáng để khoe khoang?”