Chương 894: Quá ưu tú cũng là một loại phiền phức (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 894: Quá ưu tú cũng là một loại phiền phức (1)

“Cũng phải…” Trên gương mặt của Vương Thất Hải lộ ra vẻ kiêu ngạo, “Mạc Nam Vương thị ta cắm rễ ở Mạc Nam, khai hoang Mạc Nam, các đời hi sinh rất nhiều, cống hiến rất nhiều.”

“Có điều Tứ gia gia, Trường Ninh Vương thị các người có thể có thành tựu như vậy nào có giống với thế gia Thất phẩm bình thường? Chuyến này, là Mạc Nam Vương thị ta chậm trễ rồi…” Nói tới đây, Vương Thất Hải cũng hơi đỏ mặt, lúng túng.

Việc lui tới giữa các thế gia thường có rất nhiều quy tắc. Nếu Trường Ninh Vương thị là thế gia Thất phẩm bình thường, hắn tới chiêu đãi vẫn xem như là hợp lý.

Có thể có thực lực và sức mạnh như Thiên Diễm tiên tử nói, phải do cha hắn tới chiêu đãi hết, vốn là lễ tiết cần có. Còn kém hơn cũng phải do thiếu tộc trưởng của Mạc Nam Vương thị tới đồng hành suốt quá trình mới đúng.

“Không sao không sao.” Vương Thủ Triết cười nói, “Vương thị ta vốn chỉ có Thất phẩm, hơn nữa Thất Hải ngươi cũng là thiên kiêu đích mạch, tương lai là nhan vật cấp lão tổ tông trong gia tộc, không cần coi nhẹ bản thân. Huống chi, ta cũng thích tiểu tử ngươi.”

“Hắc hắc, đa tạ Tứ gia gia đã khen.” Vương Thất Hải tỏ ra kiêu ngạo. Tuy hắn không phải thiếu tộc trưởng nhưng suy cho cùng cũng là huyết mạch thiên kiêu hiếm có, thành tựu trong tương lai quả thực mạnh hơn nhiều so với thiếu tộc trưởng.

“Ta thất tu vi của Tứ gia gia có lẽ đã là Linh Đài cảnh hậu kỳ rồi nhỉ? Nếu ta đoán không nhầm, có lẽ Tứ giai gia cũng là huyết mạch cấp thiên kiêu nhỉ?”

“Khả năng cao không phải là huyết mạch thiên kiêu bình thường.” Hoàng Phủ Phi Phi dùng ánh mắt thâm thúy bổ sung một câu.

“Cũng được cũng được, có lẽ ngang ngửa với các ngươi.” Vương Thủ Triết khiêm tốn nói, “Mọi người cùng cố gắng, tranh thủ sớm ngày đạt đến Tử Phủ cảnh.”

Sớm ngày đạt đến Tử Phủ cảnh?

“Tứ gia gia người thật dám nói? Tử Phủ cảnh nào có dễ như thế, huống chi ta mới hai mươi mấy tuổi…” Vương Thất Hải trợn mắt, tuy hắn là huyết mạch thiên kiêu, trong tình huống chỉ cần tài nguyên bổ sung đầy đủ, tương lai rất có hi vọng với Tử Phủ chi lộ.

Chỉ là cho dù là thiên kiêu, cũng phải tám chín mươi tuổi mới có thể thăng cấp Thiên Nhân cảnh, còn phải tu luyện hai ba trăm năm mới có hi vọng đột phá Tử Phủ.

Quá trình trung gian này quá chậm, bất cứ chuyện bất trắc nào cũng có thể xảy ra. Lỡ như bất cẩn tẩu hỏa nhập ma, hoặc là không may mắn, hoặc là bị thương nặng liên quan tới căn cốt,…đều sẽ ảnh hưởng tới Tử Phủ chi lộ.

Bởi vậy, tuy địa vị thiên kiêu cao nhưng cũng chỉ là Tử Phủ chủng tử. Không phải mỗi hạt giống nào cũng có thể trở thành đại thụ rợp trời. Đạo lý tương tự, cũng không phải mỗi Tử Phủ chủng tử nào cũng có thể trở thành tu sĩ Tử Phủ cảnh.

“Ta lại cảm thấy Vương công tử nói đúng, ta là thiên kiêu, dĩ nhiên phải có tâm khí cao một chút. Càng sớm trở thành Tử Phủ cảnh cũng có thể giảm nhẹ áp lực cho gia tộc.” Hoàng Phủ Phi Phi lộ ra ánh sáng tự tin trong ánh mắt.

“Bốp! Bốp! Bốp!”

Mấy tiếng vỗ tay vang lên, chỉ thấy Thiên Diễm tiên tử thâm thúy ngưỡng mộ nói: “Thật ngưỡng mộ những thiên kiêu có nền tảng thế gia như các ngươi…Ài, đáng tiếc ta…” Nàng hít sâu, làm ra vẻ đáng thương, khổ sở động lòng người.

Vương Thất Hải động lòng, vừa định nói chuyện.

Vương Thủ Triết đã giành cắt đứt trước một bước nói: “Thiên Diễm tiền bối. Rượu này uống vào ngọt mềm, hồi vị lâu, không tệ không tệ, lẽ nào cũng là do tiền bối ủ?”

“Thiên Diễm…tiền bối?” Con ngươi của Thiên Diễm tiền bối âm u nhìn chăm chăm Vương Thủ Triết tựa như đang không ngừng sinh ra oán niệm…Cái tên này, sao lại cứ xáo trộn tiết tấu và sách lược của nàng? Khó chịu như có một cỗ máu nghẹn trước ngực nàng không nôn ra được.

“Tiền bối là tu sĩ Thiên Nhân cảnh, cho dù là huyết mạch thiên kiêu, bây giờ ít nhất cũng tám mươi, chín mươi tuổi rồi nhỉ?” Vương Thủ Triết dùng ánh mắt hơi quái dị, “Gọi người là tiền bối, có gì không thỏa đáng sao?”

“Không! Có! Gì! Không! Thỏa!” Gương mặt dưới mạn che của Thiên Diễm tiên tử không ngừng co rúm, miễn cưỡng áp chế sự kích động muốn tẩn Vương Thủ Triết một trận, “Rượu này tên là ‘Bách Hoa Túy’, là hoa tửu dùng nhiều loại Linh hoa ủ ra, nếu Thủ Triết công tử thích thì uống thêm vài ly.”

“Rượu này không tệ, đáng uống mấy lần.” Vương Thủ Triết tâng bốc.

“Công tử không muốn nghe thân thế của thiếp thân, lẽ nào là ghét bỏ thiếp thân xuất thân phong trần sao?” Thiên Diễm tiên tử phẫn uất trong lòng, ngữ điệu lạnh lẽo âm u nói.

“Đương nhiên không phải…Chúng ta tới thuyền hoa là để tìm niềm vui, không cần nói chuyện thê thảm gánh vác năng lượng quá nặng, tránh ảnh hưởng tâm tình uống rượu. Hơn nữa, trên hồ Động Tra Tra này không dưới trăm chiếc thuyền hoa, có cô nương nào không có bối cảnh thương tâm?” Vương Thủ Triết thưởng thức Bách Hoa Túy, nghiền ngẫm nói.

Trước khi hắn chưa xuyên việt cũng thích đọc tiểu thuyết giải trí. Đặc biệt thích đọc sách của một tác giả tên lão Ngạo, có thể đọc được những câu chuyện vô cùng ngoạn mục, còn có thể từ đó hiểu ra không ít thứ ký quái. Ví dụ cái gì 《 Lão bà đã yêu ta》《 Mười hai chiếc kẹp tóc ở Hoa Đô》, toàn bộ đều là tác phẩm chuyên viết về các nhân vật nữ muôn hình vạn trạng, ngoạn mục tới mức được phong ấn.

Sách lược của Thiên Diễm tiên tử này so ra quá thô thiển. Vương Thủ Triết được năng lượng của lão Ngạo soi sáng, há có thể dễ dàng bị dắt mũi như vậy?