Chương 895: Quá ưu tú cũng là một loại phiền phức (2)
Màn này khiến Vương Thất hải nhìn đến ngây ngốc, Tứ gia gia người thật sự quá dữ. Thiên Diễm tiên tử được vô số quyền quý nâng trong lòng bàn tay lại bị người vấy bẩn thành như vậy?
Thế này không sợ bị đuổi xuống thuyền hoa sao?
Ngược lại Hoàng Phổ Phi Phi cảm thấy cực kỳ hả giận, Vương công tử nói rất có lý. Thiên Diễm tiên tử gì đó, chẳng qua là một nữ tử phong trần, vờ vịt cái gì chứ.
“Hay hay hay, Vương công tủ nói thật…có lý!” Thiên Diễm tiên tử bị chọc tức đến run người, “Thiên Diễm chẳng qua chỉ là nữ tử phong trần, mà chư vị đều là khách cho cơm áo, tiện thiếp nào có thể quấy rầy tâm tình của khách bằng thân thế bi thương của mình? Đã vậy, thiếp thân tấu một khúc ‘Đăng Thiên Khuyết’ để xin lỗi.”
Ách…Vương Thất Hải chấn kinh, nghe đồn đàn kỹ của Thiên Diễm tiên tử vô song, chỉ là rất hiếm khi đánh, người có cơ hội nghe nàng diễn tấu một khúc trong Mạc Nam quận rất ít ỏi. Nhưng không ngờ, nàng lại không đuổi người đi, ngược lại còn tấu nhạc xin lỗi?
“Đăng Thiên Khuyết có khí thế quá âm vang khoáng đạt, thích hợp để uống rượu mạnh.” Vương Thủ Triết khẽ chau mày nói, “Hay là đổi khúc khác đi.”
“Vậy thì khúc ‘Túy Ngọa Xuân Các’?” Thiên Diễm tiên tử nghiến răng nghiến lợi.
“Bài này có điệu nhạc đồi trụy, suy sút phóng đãng, đừng dạy hư hai đứa trẻ, đàn bài có năng lượng chút đi.”
“Vậy thì ‘Trượng Kiếm Thiên Nhai Hành’!”
“Bài đó mang sự cường bạo tà dâm của tán tu, có nhiều chỗ vi phạm hành vi pháp lệnh Đại Càn, khúc này nên phong sát đi.”
“Vậy thì ‘Tuyệt Thủ Thiên Quan’, nó tường thuật về câu chuyện nhiệt huyết của tử đệ thế gia trấn thủ Thiên Quan ngăn chặn tai nạn hung thú, đến chết cũng không lùi.”
“Bi tráng thê lương, lại ám chỉ quan phủ bản địa tọa trấn và Vương phủ chỉ huy bất lực, có hiềm nghi mê muội vô năng…Khúc này nha, Thiên Diễm tiền bối phải cẩn thận.”
“Đây cũng không được, kia cũng không được.” Thiên Diễm tiên tử đã bị chọc giận tới không ngừng run rẩy, mắt đã trợn trắng lên, “Lẽ nào muốn ta tấu một khúc hát ru dỗ trẻ con ngủ sao?”
“Ách…Khúc nào vui mừng xíu là được.” Vương Thủ Triết cũng cảm thấy bản thân yêu cầu quá nhiều.
“Được, vậy thì tấu một khúc ‘Hoàng Cầu Phượng’.” Thiên Diễm tiên tử trừng mắt nói với Vương Thủ Triết, “Nếu công tử lại có ý kiến gì đó thì cút xuống thuyền hoa của ta, bổn cô nương không hầu hạ nổi.”
“Hoàng Cầu Phượng?” Vương Thất Hải không khỏi hiếu kỳ hỏi, “Đó chẳng phải là khúc rước dâu sao?”
“Ngu xuẫn, rước dâu là bài Phượng Cầu Hoàng.” Hoàng Phủ Phi Phi tức giận trừng mắt, “Hoàng Cầu Phượng nói về sự ngưỡng mộ của nữ tử đối với nam tử…”
Nói được một nửa, ánh mắt của Hoàng Phủ Phi Phi mất tự nhiên rơi trên người Vương Thủ Triết, nơi đáy mắt có chút phiền muộn. Ài, nam tử hoàn mỹ mà hợp tâm ý như vậy, tại sao lại…
Thiên Diễm tiên tử ngồi xuống trước cầm đài, ngón tay thon dài nhẹ ấn dây đàn, tốn chút thời gian mới điều chỉnh xong hô hấp. Nói thực, cuộc đời này của nàng cũng xem như đã trải qua gian khổ và sóng to gió lớn, tự nghĩ tâm trí chín chắn, ý chí kiên định.
Nhưng không ngờ lại bị Vương Thủ Triết kia dùng dăm ba câu đảo loạn cả tâm tình.
Vì kế hoạch lớn! Nàng ta nhịn.
Trong thoáng chốc, Thiên Diễm tiên tử đã bước vào trạng thái, ngón tay nhỏ dài như ngọc nhẹ khảy dây đàn, tiếng đàn thanh thúy động lòng người, như dòng nước chảy xuôi dòng.
Một khúc Hoàng Cầu Phượng, trước thì vui vẻ thoải mái, tựa như đang tường thuật cuộc sống của thiếu nữ ngây ngô lãng mạn vô lo vô nghĩ. Sau đó, thiếu nữ đó gặp được nam tử mình thích, tiếng đàn trở nên vui sướng lại phiền muộn, diễn dịch mối tình đầu của thiếu nữ vô cùng nhuần nhuyễn.
Sau mấy lần thiếu nữ âm dương cách biệt bỏ lỡ nhân duyên với nam tử, cuối cùng phá vỡ quan niệm thế tục, cùng kết tơ hồng với nam tử, tu thành chính quả, tiếng đàn trở nên duy mỹ linh hoạt khiến lòng người dễ chịu.
Không sai, đây là một câu chuyện có kết thúc mỹ mãn.
Một khúc nhạc chấm dứt khiến lòng người nghe rất thoải mái.
“Hay.” Vương Thất Hải nghe đến nỗi nhộn nhạo trong lòng, tựa hồ hóa thân vào nam chính trong khúc nhạc này, đầu óc đều là vẻ vui sướng say sưa, “Khúc Hoàng Cầu Phượng này của tiên tử quả thực là vấn vương bên tai ba ngày không dứt, Thất hải bội phục bội phục.”
Ngoài dự liệu, Thiên Diễm tiên tử ngay cả nhìn cũng không nhìn hắn, ngược lại âm trầm nhìn Vương Thủ Triết, tựa hồ đang hỏi Vương công tử đã hài lòng chưa?
Chẳng những nàng ta, ngay cả ánh mắt xinh đẹp của Hoàng Phủ Phi Phi cũng tràn đầy sương mù, thi thoảng liếc trộm Vương Thủ Triết, trong ánh mắt mang vẻ phức tạp nói không nên lời. Rốt cuộc nàng nên học theo thiếu nữ trong khúc kịch hay là nên…
Bầu không khí quỷ dị như vậy, nhất thời khiến Vương Thất Hải vô cùng lúng túng, ngậm miệng bắt đầu ăn bánh ngọt bơ sữa, uống Bách Hoa Túy. Bánh thì ngọt, rượu thì miên man, nhưng lòng hắn lại vừa đắng vừa chát.
Thật là hối hận, hối hận đã cùng Tứ gia gia tới thuyền hoa. Thiên kiêu “hào quang vạn trượng” như hắn khi ở bên Tứ gia gia, tựa như là cách biệt đom đóm với trăng sáng.
Sau này vẫn nên cách xa Tứ gia gia một chút, nếu không sự tự tin sẽ bị đả kích đến vỡ vụn mất.
Chỉ là Vương Thất Hải cũng không nghĩ thử. Nếu không có Vương Thủ Triết ở đây, Hoàng Phủ Phi Phi há sẽ cùng ăn cùng uống chung phòng với hắn? Mà hắn, há có thể có cơ hội bước lên thuyền hoa của Thiên Diễm tiên tử?