Chương 896: Quá ưu tú cũng là một loại phiền phức (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 896: Quá ưu tú cũng là một loại phiền phức (3)

Vương Thất Hải mất tự nhiên nhưng Vương Thủ Triết cũng không phải rất tự nhiên.

Ánh mắt của Thiên Diễm và Hoàng Phủ Phi Phi giống như là hai con sói đói âm u. Hơn nữa một con nguy hiểm và có lai lịch thần bí, một con lại là đích nữ thiên kiêu của Hoàng Phủ thị.

Một khi thật sự có quan hệ dây dưa không rõ gì đó, cuộc sống sau này chắc chắn rất phiền phức.

Không đợi Thiên Diễm tiên tử nói chuyện, Vương Thủ Triết đã vỗ tay hai cái: “Thiên Diễm tiền bối quả nhiên đàn kỹ tuyệt diệu khiến vãn bối bội phục bội phục. Đã nghe tiên âm, chuyến này vãn bối đã vô cùng mãn nguyện rồi. Thất Hải, nhớ tối nay cha ngươi tìm ta nói chuyện phải không?”

“Làm gì có…” Vương Thất Hải vừa nói được một nửa đã bị ánh mắt của Vương Thủ Triết gắt gao nhìn, nhất thời giật mình rùng mình, vội vàng nói, “Đúng đúng đúng, hình như, không, quả thực là có chuyện thế này.”

“Thời gian đã không còn sớm nữa, đừng khiến cha ngươi đợi lâu quá.” Vương Thủ Triết đứng dậy chắp tay, “Phiền tiền bối tính tiền, vãn bối muốn cáo từ trước.”

“Thủ Triết công tử…” Oán niệm trong ánh mắt của Thiên Diễm tiên tử tựa hồ đã ngưng thành thực chất, “Thiếp thân ở trong mắt công tử lại khó coi như vậy sao?”

“Không phải, Thiên Diễm tiền bối là người rất ưu tú.” Vương Thủ Triết thuận miệng trấn an một câu.

Nàng ta nghiến răng nói: “Thiếp thân nói thật với công tử, thiếp thân có thân thế không tốt lắm, muốn nương nhờ một phu quân đáng tin làm thiếp. Không biết thân bồ liễu như thiếp thân có thể được công tử thương xót không?”

“Hả?” Hoàng Phủ Phi Phi và Vương Thất Hải đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Thiên Diễm tiên tử, nàng ta thế này cũng quá trực tiếp rồi nhỉ?

Đặc biệt là Vương Thất Hải, lòng như nỗi bão, vốn dĩ cho rằng nữ thần ngưỡng mộ trong lòng sẽ trở thành tiểu nương…Kết quả người ta vốn không muốn, trực tiếp muốn biến thành Tứ tiểu nãi nãi của hắn.

Thế đạo này…Phù…Thiên kiêu trẻ như hắn không tốt sao?

“Đây…Đa tạ tiền bối đã tin yêu.” Vương Thủ Triết chau mày, lịch sự nói, “Nương tử nhà ta có tình khí nóng nảy, nếu tiền bối làm thiếp sẽ phải sống cuộc sống không quá êm đẹp.”

“Không sao, đã muốn làm thiếp, dĩ nhiên đã có chuẩn bị tâm lý rồi. Ta nguyện làm thiếp hầu hạ dưới thấp, dốc lòng hầu hạ đại nương tử, mặc đánh mặc chửi cũng không oán hận.” Thiên Diễm tiên tử cũng liều luôn.

Vương Thủ Triết câm lặng, hắn đã đoán ra, vốn dĩ mục đích của nàng ta phần lớn là Vương Tông Hạo hoặc là Hoàng Phủ Thừa Bình. Sao thoắt cái đã đổ lên đầu hắn rồi?

Ài…

Thi thoảng, người quá đẹp trai, quá sức ưu tú cũng là một loại phiền phức.

Nếu bản thân bình thường một chút sẽ thanh tịnh hơn nhiều.

Nghe vậy, Hoàng Phủ Phi Phi nhướn mày.

Yêu nữ Thiên Diểm dở trò quỷ gì vậy? Cho dù Thủ Triết công tử ưu tú như vậy, nàng ta cũng không đến mức tự hạ thấp thân phận đến mức này chứ? Cho dù xuất thân phong trần, suy cho cùng yêu nữ Thiên Diễm vẫn là một thiên kiêu Thiên Nhân cảnh, xếp vào Học Cung cũng thuộc hàng đệ tử thân truyền, đâu đến mức phải hạ thấp thân phận đến mức độ này?

“Đây đây đây…Nào có tới mức này, nào có tới mức này?”

Vương Thất Hải suýt chút nôn máu, ánh mắt vô cùng âm trầm.

Thiên Diễm tốt xấu cũng là nữ thần trong lòng hắn, hà tất phải tự hạ thấp thân phận gả cho Tứ gia gia làm thiếp như vậy?

Đến nỗi ngay cả phủ phục cũng bung ra. Thái độ như vậy, có nam nhân nào có thể chống đỡ nổi? Xong rồi xong rồi, đợt này nữ thần chắc chắn sắp trở thành nãi nãi rồi.

Ngoài dự liệu.

“Ài.” Vương Thủ Triết thở dài một hơi, vẫn lắc đầu đáp, “Đa tạ tiền bối yêu quý. Chỉ đáng tiếc, Vương thị ta chẳng qua chỉ là thế gia Thất phẩm, tài nguyên hạn hẹp, đã không thể bồi dưỡng thêm thiên kiêu nữa. Đây là phí nghe nhạc hôm nay, tại hạ cáo từ trước.”

Nói xong, hắn lập tức đứng dậy thả xuống một xấp kim phiếu.

Xấp kim phiếu này cộng lại cũng có trên vạn càn kim, chắc chắn vượt xa mức tiêu phí bình thường, có thể thấy Vương Thủ Triết vốn không muốn có dính dáng tới nàng nữa.

Ngay sau đó, hắn cũng mặc kệ ánh mắt thất thường của Thiên Diễm tiên tử, tiêu sái phi thân rời khỏi.

“Tứ gia gia, đợi ta.”

Vương Thất Hải thất tình hình không ổn, tuy vô cùng không muốn nhưng cũng chỉ đành vội vàng đuổi theo.

“Hắc hắc, Vương công tử không hổ là Vương công tử, lại có định lực như vậy.” Hoàng Phủ Phi Phi thầm vui sướng trong lòng, kiêu ngạo liếc nhìn Thiên Diễm tiên tử, sau đó vội vàng bay phía sau Vương Thủ Triết.

Vào lúc này, trong thuyền hoa Thiên Diễm.

Sau khi Vương Thủ Triết đi, gương mặt dưới mạn che của Thiên Diễm tiên tử lập tức biến mất nụ cười miễn cưỡng nặn ra trước đó.

“Không ngờ Vương Thủ Triết lại cố chấp như vậy, chẳng cho ta chút cơ hội nào.” Nàng ta khẽ chau mày, trong ánh mắt xẹt qua một tia ngưng trọng, “Cô cô, nhãn lực nhìn người của người hơn ta, theo người thấy, Vương Thủ Triết này như thế nào?”

Nghe vậy, một bà vú trung niên vẫn lặng lẽ đứng trong góc chậm rãi đi ra.

“Ta thấy người này hành sự trông thì có vẻ vu vơ, thực tế lại hàm chứa cách thức, tâm tư nhạy bén vô cùng.” Bà ta ăn mặc giống với ban nãy, nhưng không biết từ khi nào sống lưng đã thẳng tắp lại, trong đôi mắt ảm đạm hiền lành cũng hiện lên tinh quang, trở nên cơ trí thâm trầm, “Tiểu thư, người là thiên kiêu Thiên Nhân cảnh, cam tâm chịu uất nhục làm thiếp, hắn là gia chủ của một thế gia Thất phẩm lại chẳng mảy may đến, thậm chí còn tỏ ra rất kháng cự, điều này vô cùng bất thường. Hoặc là hắn vốn cực kỳ thận trọng, cho dù có một chút nguy hiểm cũng không muốn mạo hiểm, hoặc là hắn đã sớm phòng bị, đã đoán ra đại khái mục đích của chúng ta nên mới biểu hiện cực kỳ kháng cự như vậy.”