Chương 909: Thăng cấp! Thủ Triết đại thiên kiêu (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 909: Thăng cấp! Thủ Triết đại thiên kiêu (1)

Thông thường mà nói, thu nhận người nối gót là một chuyện lớn, dù sao thì trên một ý nghĩa nào đó mà nói, người nối gót của Ly Dao đã xem như là một nửa người của Vương thị rồi, Ly Dao chắc chắn sẽ viết thư nói rõ với hắn.

Trước đây, Ly Dao thu nhận Lục Hướng Huy làm người nối gót đã viết thư cho hắn, hắn còn phái người điều tra thân thế của Lục Hướng Huy, tra rõ mười tám đời tổ tiên của đối phương, quả thực tuy Lục thị không lớn mạnh nhưng thanh bạch, danh dự gia tộc cũng trong sạch.

Mạc Uyển Thu hơi đỏ mặt, thấp giọng hổ thẹn đáp: “Ly Dao tiểu thư vẫn chưa đồng ý chuyện này. Có điều, Uyển Thu tin chỉ cần có lòng thì kim thạch cũng mở… Trong lòng ta, Ly Dao tiểu thư đã là chủ thượng của ta rồi.”

“Ách…”

Vương Thủ Triết thầm trợn mắt, không ngờ tiểu nha đầu này lại là kiểu tự mặc định như vậy.

Có điều, chuyện giữa các tiểu bối vẫn nên để họ tự xử lý là được.

Sau đó, hắn cũng không tiện nói gì thêm, thuận miệng động viên: “Vậy ngươi phải cố gắng lên, tranh thủ khiến Ly Dao sớm ngày chấp nhận ngươi.”

“Đa tạ Thủ Triết gia chủ.” Mạc Uyển Thu vô cùng phấn chấn, kích động đến mức đỏ mặt, gật đầu lia lịa, “Uyển Thu chắc chắn sẽ cố gắng.”

“Uyển Thu, ngươi cũng quen Thủ Triết công tử sao?” Hoàng Phủ Phi Phi bước lên theo, ánh mắt quét qua hai người họ, trong ánh mắt không giấu nổi vẻ nghi hoặc.

“Phi Phi.” Mạc Uyển Thu thoáng ngượng ngùng, nắm tay áo của bạn thân thấp giọng nói, “Vị này là Thủ Triết gia chủ, chính là phụ thân của vị ‘tiểu thư’ mà ta nói với ngươi.”

“Gì?”

Hoàng Phủ Phi Phi hơi kinh ngạc, không nhịn được đánh giá Vương Thủ Triết, trong lòng cảm khái.

Không ngờ Thủ Triết công tử không những có nhà có thất, có trai có gái…Con gái còn là đại thiên kiêu!

Ài, con gái đại thiên kiêu, có lẽ là tính cách cao ngạo nhỉ? Về sau nếu muốn sống chung yên ổn, không dễ dàng đâu…Ài, đau đầu.

“Hóa ra Phi Phi và Uyển Thu cũng quen biết…Tương phùng chính là hữu duyên, theo lý nên mời các ngươi ăn bữa cơm. Có điều hôm nay Vương mỗ có việc bận, chỉ đành đổi ngày.” Vương Thủ Triết nói, áy náy chắp tay với mọi người, “Chư vị, Vương mỗ cáo từ trước.”

Cáo biệt với mọi người xong, Vương Thủ Triết và Lung Yên lão tổ, Vương Thất Hải, Vương Thủ Chủ cùng rời khỏi Bách Bảo Các.

Đưa mắt nhìn theo một hàng người rời đi, trên mặt Tiền Học An bất động thanh sắc, trong lòng vô cùng phức tạp.

Đại thiên kiêu rốt cuộc là đại thiên kiêu.

Tuy hắn đã sớm biết chuyện Vương Ly Dao bái nhập môn hạ Thiên Hà chân nhân nhưng mỗi khi nhìn thấy thái độ của người khác đối với đại thiên kiêu lại không ngừng ngưỡng mộ.

Nếu năm xưa hắn có thể có tư chất tuyệt hảo như vậy, sao có thể hèn nhát ấm ức, vâng vâng dạ dạ, câm nín bao nhiêu năm ở trước mặt nữ nhân ngu xuẩn Tào Lệ Na kia?

Vào lúc này, ở cửa phòng bao Tả Khâu thị, Tả Khâu công tử sa sầm mặt nhìn chằm chằm Vương Thủ Triết.

Chính là cái tên đó đã giành mất Vô Cực bảo đan của hắn. Nếu chỉ như vậy cũng thôi, tiểu tử đó lại tuấn lãng bất phàm hơn hắn, quả thật là không thể nhịn được.

Có điều, nữ tử lạnh lùng đeo mạn che ở phía sau hắn lại có dáng người rất đẹp, khí chất âm lãnh, khí độ tuyệt hảo, tuyệt không tầm thường.

Tả Khâu công tử nghĩ như vậy, ánh mắt lại không nhịn được liếc nhìn Lung Yên lão tổ, nhìn thêm vài cái.

Bỗng dưng, Lung Yên lão tổ khẽ quay đầu, đôi con người lạnh lẽo thâm thúy nhàn nhạt liếc Tả Khâu công tử.

Một cỗ sát cơ vô hình vô chất giống như thực chất lập tức che phủ lấy hắn, khóa chặt.

“Hả?”

Tả Khâu công tử nhất thời như rơi vào hầm băng, cả người sởn tóc gáy, mồ hôi lạnh túa ra.

Loại cảm giác này tựa hồ như bị một con hung thú tuyệt thế nhìn chằm chằm, chỉ cần có bất cứ chuyển động nào sẽ bị một đòn chí mạng.

Hai vị trưởng lão Thiên Nhân cảnh trung kỳ bên cạnh hắn cũng tái mặt, dường như đồng thời cảm nhận được khí tức nguy hiểm.

Hai người vội vàng chắn trước mặt Tả Khâu công tử giống như gặp phải kẻ thù nhìn chằm chằm Lung Yên lão tổ.

Thông qua Quan Khí thật, bọn họ có thể phán đoán đại khái tu vi của nữ tử lạnh lẽo đó chẳng qua chỉ là Thiên Nhân cảnh sơ kỳ.

Thế nhưng chỉ một tu sĩ Thiên Nhân cảnh sơ kỳ như vậy lại khiến bọn họ cảm nhận được một tia hoảng sợ.

Nữ tử lạnh lẽo đó, e là không đơn giản.

“Chẳng qua chỉ có vậy.”

Thấy thế, Lung Yên lão tổ khẽ hừ một tiếng, sau đó bình tĩnh thu hồi ánh mắt, xoay người rời khỏi cùng Vương Thủ Triết.

Đợi sau khi bà biến mất, Tả Khâu công tử mới hồi thân, bị chọc tức không nhẹ: “Càn rỡ, quá càn rỡ rồi. Lại dám xem thường như vậy…”

“Thất Thập Cửu công tử, xin cẩn ngôn.” Trưởng lão Thiên Nhân cảnh vội khuyên răn, “Lúc ra ngoài đừng ỷ vào gia thế mà ngông nghênh, hành sự lỗ mảng. Tuy nữ nhân này chỉ mới ở Thiên Nhân cảnh sơ kỳ nhưng lại cho người khác một cảm giác nguy hiểm. Loại tình huống này, hoặc là nàng ta có huyết mạch không thấp, hoặc là thân ôm dị thuật, không thể xem thường. Kiến nghị công tử đừng tùy tiện gây sự, tránh chuốc phải rắc rối không cần thiết, nếu không tộc quy không dễ hồ lộng như vậy đâu.”

Thế gia có lịch sử càng lâu đời càng có yêu cầu nghiêm khắc về việc giáo dục hậu bối, đối với tiểu bối cũng sẽ có một hệ thống giáo dục hoàn chỉnh và chuẩn tắc hành vi quy phạm.