Chương 910: Thăng cấp! Thủ Triết đại thiên kiêu (2)
Dù sao thì không phải mỗi một cường giả đều sẽ viết hai chữ “cường giả” lên mặt, tiểu bối không đủ nhãn lực, lúc gặp phải cường giả cũng chưa chắc nhận ra. Nếu tiểu bối trong tộc ỷ vào gia thế, hở tí lại gây thị phi bên ngoài, ỷ thế hiếp người, rất dễ chọc tới người không nên chọc, chuốc lấy họa diệt thân cho gia tộc.
…
Sau hội đấu giá, Vương Thủ Triết lập tức trở về khách cư của Mạc Nam Vương thị.
Đó là một căn viện cực kỳ ưu nhã, đề ba chữ triện cổ xưa Tiên Khách Cư.
Vào khoảng thời gian này Vương Thủ Triết ở đây, chính là người của Mạc Nam Vương thị, cũng không được tùy tiện ra vào, muốn tới đều phải thông báo trước.
Dưới sự bảo hộ của Lung Yên lão tổ và hình nộm Thiên Nhân cảnh Vương Thủ Chủ, Vương Thủ Triết trở về lập tức sử dụng “Vô Cực bảo đan”, sau đó ngồi thiền nhập định.
Bảo đan vào miệng liền tan ra giống như rượu ngon thuận theo kinh lạc của hắn, lan tràn khắp cơ thể.
Thời gian tích tắc trôi qua.
Trong cơ thể của Vương Thủ Triết đang xảy ra biến hóa long trời lở đất, ước số huyết mạch cổ lão ẩn giấu sâu trong huyết mạch tựa hồ đang bị khai thác ra từng chút một.
Giống như mỗi một dòng họ ở Hoa Hạ trên Trái Đất đều có thể ngược dòng đến thời cổ tìm ra nhân vật lớn nào đó. Nhân loại của Đại Càn quốc, dĩ nhiên huyết mạch cũng đủ khả năng không ngừng truy nguyên lên, có lẽ cứ truy mãi truy mãi thì có thể truy đến một đại đế xa xưa nào đó.
Thế nhưng chính sự sinh sôi của từng thế hệ đã khiến huyết mạch của mỗi người loãng dần và hỗn tạp. Những huyết mạch cổ xưa đó dùng phương thức cực loảng, ngủ yên trong cơ thể người, có lẽ cả đời đều không thể thức tỉnh.
Vô Cực bảo đan là một loại đan dược cường đại mà thần diệu, nó có thể kích thích chức năng cơ thể ở mức độ cực lớn, tìm kiếm huyết mạch cổ xưa rồi thức tỉnh cường hóa lần nữa. Nếu chỉ ở mức độ thức tỉnh huyết mạch nhất trọng, nếu sử dụng Vô Cực bảo đan, hiệu quả sử dụng sẽ rất mạnh, xác suất cực lớn có thể trực tiếp thăng cấp huyết mạch nhất trọng.
Chỉ đáng tiếc, bây giờ Vương Thủ Triết đã là huyết mạch tam trọng đỉnh phong, tính tìm tòi kích thích của Vô Cực bảo đan đã trở nên khá yếu. Nhưng cho dù yếu hơn nữa cũng có thể có tính tác dụng nhất định.
Năng lượng thăng cấp cường hóa từng chút một đó giống như nhẹ nhàng đẩy quân bài domino, sau một chuỗi phản ứng liên hoàn khiến Vương Thủ Triết sinh ra biến hóa mãnh liệt.
Cơ thể hắn trở nên đỏ rực như lửa cháy, từng tầng sương mù màu trắng bốc lên.
Lung Yên lão tổ hộ pháp bên cạnh, trong con ngươi vốn lạnh lẽo lại xẹt qua một tia căng thẳng và mong chờ. Cả đời này của bà đã gặp qua vô số kiểu người, nhưng chỉ có Thủ Triết là người thần kỳ nhất mà bà từng gặp.
Trong vòng hai mươi mấy năm ngắn ngủi, hắn đã thay đổi quá nhiều quá nhiều thứ. Cả Vương thị, không có sự tồn tại nào quan trọng hơn hắn.
Thời gian dần trôi qua, một ngày một đêm trôi qua.
Khi Vương Thủ Triết mở mắt lần nữa, phát hiện thế giới này rõ nét như vậy, sắc xanh um tùm, hương thơm mát của thực vật hô hấp và hơi nước ẩm ướt xộc thẳng vào mũi tựa hồ đang ở sâu trong khu rừng rậm rạp già nua.
Đây?
Vương Thủ Triết ngẩn người, hắn dường như đang ở trong khách phòng của Tiên Khách Cư, xung kích huyết mạch tiến hóa? Sao thoắt cái đã chạy tới…
Có điều, đây chính là khách phòng Tiên Khách Cư!
Vương Thủ Triết ngờ ngợ, có thể nhận ra được đây là gian phòng mà hắn đã ở một tháng.
Chỉ là mọi thứ đã thay đổi, cỏ xanh trên mặt đất đã mọc ra từ trong khe hở trên sàn nhà, cao hơn cả thân người. Giường, bàn ghế, cửa sổ cùng với xà ngang cột nhà trong phòng đều giống như cổ mộc gặp xuân, phơi phới sinh cơ mới.
Cành nhánh mà chúng mọc ra thô to, trên nhánh còn đầy những lá.
Thậm chí, trong phòng đã nở rộ hoặc tàn lụi rất nhiều đóa hoa, tỏa ra hương thơm xộc mũi. Điều khoa trương nhất là trên một nhánh trụ hành lang thô to lại đơm không ít quả mọng nước, nặng trĩu bẻ cong cả nhánh.
Cái này…Khóe miệng Vương Thủ Triết giật giật, cũng không biết quả này thụ phấn thế nào?
“Thủ Triết, thấy người thế này, chắc là đã thăng cấp huyết mạch lên Linh thể rồi.” Giọng nói của Lung Yên lão tổ hơi kích động, đây là một chuyện tốt trọng đại, Thủ Triết trở thành đại thiên kiêu đồng nghĩa với việc hắn có cơ hội rất lớn thăng cấp Thần Thông cảnh.
Vương thị được hắn cầm lái hai ngàn năm, trong tương lai có thể phát triển đến mức độ nào, hoàn toàn không thể lường được.
“Lão tổ?” Vương Thủ Triết vừa nhìn, nhất thời không phát hiện lão tổ ở đâu. Quan sát tỉ mỉ một chút mới chợt hồi thần, hóa ra lão tổ bị một đóa hoa xinh đẹp vây ở trong.
Bà vốn hộ pháp bên cửa sổ, kết quả chất gỗ dùng làm cửa sổ đó chính là vật liệu cây hoa nào đó. Cả cửa sổ đều trở thành biển hoa lá nhuốm sắc xanh.
Vốn dĩ bà còn không dám quấy rầy Thủ Triết thăng cấp huyết mạch, chỉ có thể bất động, kết quả bị khóm hoa bao vào trong.
Lung Yên lão tổ đẩy khóm hoa ra, lướt ra, trong con ngươi tràn ngập vẻ vui sướng và hân hoan. Dị tượng này sợ là Linh thể Ất Mộc bình thường không làm được, chỉ là bà vẫn có hơi lo lắng nói: “Thủ Triết, dị tượng này để Mạc Nam Vương thị thấy thì không hay.”