Chương 911: Thăng cấp! Thủ Triết đại thiên kiêu (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 911: Thăng cấp! Thủ Triết đại thiên kiêu (3)

Tuy Mạc Nam Vương thị là họ hàng nhưng dù sao cũng không phải cùng tộc.

Bí mật Vương Thủ Triết thăng cấp đại thiên kiêu hiển như phải giữ kín. Dù sao thì gia tộc đã có một đại thiên kiêu Ly Dao rồi, tô điểm bên ngoài. Lại thêm một người, hoặc hai người, chưa chắc người khác chỉ có ngưỡng mộ không.

“Lão tổ nói rất có lý.” Vương Thủ Triết khẽ động tâm niệm, vung tay, thần niệm mạnh mẽ bao trùm gian phòng, những thực vật đó hóa thành lục mang hội tụ về phía Vương Thủ Triết, dung nhập vào trong cơ thể hắn.

Bỗng chốc, cành nhánh, hoa cỏ, lá cây,…trong cả gian phòng đều khô héo toàn bộ, hóa thành nhánh khô lá héo không còn chút sức sống. Chỉ có những quả to mọng kia bị Vương Thủ Triết tiện tay hái đi. Ăn một miếng, đầy ắp nước trái cây, thanh ngọt ngon miệng. Có hương thơm ngọt lành của táo lại có chất non mềm của mật đào. Tuy không phải là Linh quả gì nhưng vẫn là trân phẩm hiếm có.

“Lão tổ tông nếm thử, cái quả không biết tên này rất ngon.” Vương Thủ Triết hiếu kính dâng lên vài quả.

Lung Yên lão tổ không ăn ngay mà vung tay áo, một cỗ khí tức Băng Sát cuộn lên, cuộn tất cả nhánh khô lá héo thành quả cầu, răng rắc, thoắt cái đã bị áp súc thành một viên “gỗ” to bằng bàn tay.

“Ầm!” Viên gỗ bị lực Băng Sát đánh vỡ, hóa thành bụi phấn.

Trong phòng, thoắt cái đã sạch sẽ hơn nhiều.

“Vương Thủ Chủ, vào đây.” Lung Yên lão tổ hạ lệnh.

Hình nộm Vương Thủ Chủ lập tức từ ngoài cửa đi vào, cúi đầu nghe lệnh.

“Xử lý căn phòng này một chút, cố gắng hồi phục về nguyên dạng.” Lung Yên lão tổ nói.

“Vâng, Lung Yên lão tổ.” Vương Thủ Chủ nghe lời hành động.

Trong ký ức của nó, có tất cả sự tồn tại của tộc nhân Vương thị, một khi gặp phải nguy hiểm sẽ chủ động bảo vệ họ. Nhưng giữa các tộc nhân cũng có trật tự ưu tiên.

Người ưu tiên trước nhất đương nhiên là Vương Thủ Triết, sau đó là Liễu Nhược Lam và Lung Yên lão tổ…

Vương Thủ Triết thấy Lung Yên lão tổ giải quyết ổn thỏa cũng thầm gật đầu, lão tổ đã được hắn hun đúc, bắt đầu biết cẩn trọng rồi, đã tốt hơn nhiều so với tính khí khi bà còn trẻ một lời không hợp liền giải quyết bằng bạo lực.

Cảm thấy vô cùng vui mừng.

“Thủ Triết, ngươi còn nhớ tiểu tử đó không?” Lung Yên lão tổ lạnh lùng nói, “Chính là tiểu tử nhà Tả Khâu, hắn dám dùng ánh mắt dâm loạn nhìn ta, trước khi đại sự chưa thành, ta không so đo với hắn. Bây giờ…Ta định khiến hắn trả giá một chút.”

“…” Vương Thủ Triết tê rân da mặt, thu hồi lại suy nghĩ ban nãy.

Suy cho cùng, Lung Yên lão tổ vẫn là Lun Yên lão tổ của khi xưa, cái tính kiêu ngạo kia lại có hơi bá đạo. Chỉ có điều theo tuổi tác và trách nhiệm gánh trên vai tăng len mới khiến bà không ngừng khắc chế tính cách thật.

Có điều, cho dù nói thế nào, Lung Yên lão tổ đều là người hắn kính trọng nhất. Cả đời hi sinh vì gia tộc quá nhiều rồi, cho dù thi thoảng tùy hứng một chút, Vương Thủ Triết cũng sẽ ra sức ủng hộ.

Vương Thủ Triết thoáng suy xét nói: “Ý của Lung Yên lão tổ là chuẩn bị xử gọn tiểu tử Tả Khâu sao?”

“Xử gọn?” Lung Yên lão tổ hơi ngây ra, hơi do dự, “Tuy ánh mắt của tiểu tử đó dâm loạn nhưng vẫn chưa tới mức phải chết, giáo huấn một chút là được. Huống chi đối phương xuất thân từ thế gia Tứ phẩm, không nên kết tử thù.”

“Thủ Triết hiểu rồi.” Vương Thủ Triết gật đầu, “Đã như vậy, chuyện đơn giản rồi. Tiểu tử đó ngang tầm tuổi với ta, dứt khoát dùng thân phận người đồng niên khích hắn đọ sức ở trước mặt mọi người. Như vậy, cho dù thắng thua thế nào cũng sẽ không gây mâu thuẫn lớn mà bảo đảm giúp lão tổ trút giận.”

Vốn dĩ dựa theo tâm tính của Vương Thủ Triết, sẽ không làm ra những chuyện tranh chấp vô ý nghĩa như vậy. Nếu có mâu thuẫn, bình thường đều có thể hóa giải thì hóa giải. Nếu thực sự là mâu thuẫn sống chết không thể hóa giải, hoặc là hắn không ra tay, một khi đã ra tay chắc chắn phải giải quyết “vấn đề”.

“Được.” Tuy Lung Yên lão tổ rất muốn đích thân ra tay nhưng vai vế của bà ở đó, ra tay với tiểu tử Tả Khâu, khó tránh khỏi có hiềm nghi ỷ lớn hiếp nhỏ.

Vài khắc sau, Vương Thủ Triết tìm Vương Thất Hải tới, dặn dò với hắn một phen.

Vương Thất Hải hơi giật mình: “Tứ gia gia muốn tìm hành tung của Tả Khâu Thanh Vân, còn muốn tẩn hắn một trận?”

“Tả Khâu Thanh Vân? Tên rất hay đó…Như vậy, lại thêm một lý do tẩn hắn rồi.” Vương Thủ Triết khẽ cười gật đầu nói, “Lẽ nào Thất Hải sợ phiền phức?”

“Có gì phiền phức?” Vương Thất Hải vội vàng ưỡn ngực, tự hào nói, “Khánh An Tả Khâu thị lợi hại mấy, phạm vi thế lực cũng chỉ là Khánh An quận. Mạc Nam Vương thị chúng ta là một trong ba đại Tử Phủ thế gia ở Mạc Nam.”

“Cho dù Tứ gia gia người có vai vế cao nhưng suy cho cùng cũng là người trẻ dưới sáu mươi tuổi. Trong đám người trẻ, đôi bên nhìn không thuận mắt thì đọ sức, hoặc đánh một trận, hoặc bị đối phương đánh một trận đều bình thường. Chỉ cần không phải tàn phế hay chết, không có trưởng bối của thế gia nào sẽ dễ nhúng tay vào.”

Sau đó, Vương Thất Hải lập tức đi điều tra hành tung của Tả Khâu Thanh Vân.

Hắn không hổ là có một đám hồ bằng cẩu hữu “côn đồ”, rất nhanh đã nghe ngóng rõ hành tung của Tả Khâu Thanh Vân. Hóa ra hai ngày nay, Tả Khâu Thanh Vân nghe nói danh tiếng của Thiên Diễm tiên tử, dăm ba lần chạng vạng chạy tới xin gặp Thiên Diễm tiên tử.