Chương 920: Thả Tiên Tử Đó Ra! (2)
Ngay khi đám Ngô Cảnh Hạo vừa chuẩn bị xong, trái tim của họ đã phấn khích không thể chịu nổi.
Đột nhiên.
Ở đằng xa truyền đến tiếng cười sảng khoái của một nam tử: “Thanh Vân đến muộn, mong tiên tử tha thứ cho ta.”
Giọng nói vừa dứt, một bóng người xuất hiện trong tầm nhìn của mọi người.
Người tới mặc áo choàng trắng, động tác nhanh nhẹn, khi đi giữa cỏ cây hoa lá, giống như một con bướm, tư thế vô cùng tiêu sái.
Chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi, hắn ta đã vượt qua một quãng đường mấy chục thước, uyển chuyển đáp xuống trong đình nghỉ mát, sau đó giơ hai tay lên, phong độ phi thường hành lễ với Thiên Diễm tiên tử.
“Tinh.”
Khi tiếng đàn cuối cùng rơi xuống, Thiên Diễm tiên tử cầm dây đàn, đứng dậy phất tay áo hoàn lễ: “Tả Khâu công tử có thể đến như đã hứa, thiếp thân đã cảm thấy hài lòng rồi.”
Khi nàng ấy nói, đôi mắt của nàng ấy đung đưa, như dụ như không dụ dỗ liếc nhìn Tả Khâu Thanh Vân.
Không đợi hắn ta trả lời, nàng ấy di chuyển nhẹ nhàng và đáp xuống chiếc bàn đá trong đình nghỉ mát.
Bàn tay ngọc bích vung lên, một ít rượu và đồ ăn đã chuẩn bị lần lượt bay ra khỏi nhẫn trữ vật, nàng ấy lại phất tay áo, rượu và đồ ăn như được một bàn tay vô hình nâng đỡ nhẹ nhàng đáp xuống bàn đá.
“Thiếp thân đã chuẩn bị chút rượu lạt và đồ ăn kèm. Mặc dù không được tinh tế như thế gia, nhưng đặc sắc hơn, mong Tả Khâu công tử đừng chê.” Giọng điệu của Thiên Diễm tiên tử nhẹ nhàng, như có gió xuân thổi qua, vươn tay chỉ về phía trước: “Công tử, mời ngồi.”
Sau khi Tả Khâu Thanh Vân cảm ơn xong, hắn ta ngồi vào chỗ và khen ngợi: “Khả năng điều khiển Huyền Khí của tiên tử đã đạt đến cảnh giới tinh tế rồi. Đáng tiếc, tu vi của Thanh Vân còn cách Thiên Nhân cảnh một quãng đường dài, không thể bàn luận với tiên tử về việc sử dụng Huyền Khí.”
Vừa nói chuyện, hắn ta vừa ngửi rượu và đồ ăn, tự tay rót một ly rượu, rồi lại chậc chậc khen ngợi: “Đồ ăn kèm đầy hương sắc, tiên nữ thật khéo tay. Đặc biệt là bầu rượu này, màu sắc như mật hoa, hương thơm xộc vào mũi, Thanh Vân mà từ chối thì bất kính rồi.”
Nói xong, hắn ta ngẩng đầu uống cạn rượu trong ly, mím môi, lại khen ngợi: “Rượu ngon, quả nhiên là rượu ngon. Thật giống như tiên tử vậy, dư vị kéo dài, tràn đầy mê hoặc.”
“Nói ra mới nhớ, mấy ngày trước Thanh Vân năm lần bảy lượt muốn cầu gặp, nhưng tiên tử luôn tránh mặt.” Hắn ta vân vê chén rượu, Tả Khâu Thanh Vân liếc nhìn Thiên Diễm tiên tử, khóe miệng hơi nhếch lên, nụ cười có chút đùa giỡn: “Nhưng ta không biết, sao tiên tử lại trước ngạo mạn, sau cung kính? Lời mời gặp mặt dưới ánh trăng này, còn có rượu và món ăn như vậy, lẽ nào…”
“Tả Khâu công tử đừng hiểu lầm.”
Thiên Diễm tiên tử ngồi xuống và đưa tay rót cho mình một ly rượu.
Uống xong một ly rượu, trong mắt nàng ấy như có chút xuân sắc, ánh mắt nhìn về phía Tả Khâu Thanh Vân cũng trở nên nhạt nhẽo mà dịu dàng, có ý tứ sâu xa: “Hôm nay thiếp thân đã chuẩn bị rượu và món ăn ngon cho công tử, là vì đưa tiễn công tử mà thôi.”
“Đưa tiễn?” Vẻ mặt Tả Khâu Thanh Vân hơi sững sờ: “Tạm thời Thanh Vân chưa có ý định rời Mạc Nam.”
Thiên Diễm tiên tử khẽ nâng cánh tay ngọc của mình lên, chủ động rót thêm một ly rượu cho Tả Khâu Thanh Vân, khóe miệng dưới tấm màn che nở một nụ cười quyến rũ : “Đưa tiễn này không phải là đưa tiễn kia. Công tử, trên đường Hoàng Tuyền, đừng trách ta là được.”
Nghe vậy, sắc mặt của Tả Khâu Thanh Vân cứng lại một lúc, nụ cười trên mặt cũng tắt ngúm.
Đột nhiên, sắc mặt của hắn ta trở nên lạnh lẽo, vẻ mặt có chút đau đớn và vặn vẹo: “Thiên Diễm, ý của ngươi là gì? Ngươi lại hạ độc trong rượu? Chẳng lẽ ta có thù oán gì với tiên tử sao?”
“Ấy!”
Thiên Diễm tiên tử nhàn nhạt thở dài: “Ngươi và ta không thù không oán, chỉ là một người trong lòng thân thiếp muốn giao phó. Mà thật trùng hợp, Tả Khâu công tử và hắn có chút ân oán.”
“Ngươi… ngươi là một nữ tử thâm độc!” Sắc mặt Tả Khâu Thanh Vân tái xanh, vừa kinh ngạc vừa tức giận: “Thiên Diễm, ngươi thật to gan, dám mưu hại con cháu của thế gia tứ phẩm, thân truyền của Học Cung!”
“Ôi, ai bảo người đó cố chấp cơ chứ. Vì vậy, ta chỉ đành để Tả Khâu công tử chịu thiệt, dùng đầu của ngươi để làm đầu danh trạng(*).” Thiên Diễm tiên tử yếu ớt thở dài: “Để thể hiện thành ý xin lỗi, những món ăn này đều là thiếp thân tự tay nấu, đây là tấm lòng của thiếp thân, công tử đừng lãng phí. Phải ăn no, trên đường đến Hoàng Tuyền mới không bị đói.”
(*)Đầu danh trạng (投名状): cắt đứt khả năng để người nào đó có thể trở mặt với mình và theo về phía bên kia.
“Ngươi… người đó, chẳng lẽ là Vương Thủ Triết!? Thiên Diễm, ngươi đúng là tiện nhân.” Sắc mặt của Tả Khâu Thanh Vân có chút khó coi, một cơn lửa giận ở trong lồng ngực đang cháy hừng hực. Trước khi hắn ta đến cũng có tính toán, cũng đã đoán được tại sao Thiên Diễm tiên tử lại gặp riêng mình. Nhưng trong mấy kết quả mà hắn ta đoán được, không có kết quả nào giống như thế này!
Lúc này, Tả Khâu Thanh Vân cảm thấy lòng tự tôn của một nam tử đã bị Thiên Diễm tiên tử hung hăng giẫm nát dưới chân.
“Cần gì chớ?” Mắt Thiên Diễm tiên tử dần dần trở nên lạnh lẽo: “Tả Khâu Thanh Vân, ngươi chỉ là một tu sĩ có tu vi ở Linh Đài cảnh tầng 7. Nếu bổn tiểu thư muốn giết ngươi, chẳng khác nào giết một con kiến.”