Chương 921: Thả Tiên Tử Đó Ra! (3)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 921: Thả Tiên Tử Đó Ra! (3)

“Lý do tại sao để ngươi chết dưới “Tửu Hồng Trần”, là bởi vì ta không muốn làm bẩn tay của bổn tiểu thư mà thôi.”

“Được, được, được lắm.” Tả Khâu Thanh Vân rất tức giận, hắn cười ranh mãnh: “Thiên Diễm, nếu ngươi đã làm mùng một thì đừng trách Tả Khâu Thanh Vân ta làm mười lăm. Thật sự cho rằng ta đem tấm lòng hướng về trăng sáng, dù cho trăng sáng chiếu mương nước à.”

Lần này.

Đến lượt ánh mắt Thiên Diễm tiên tử hơi đổi, nàng ấy nhướng mày nói: “Tả Khâu Thanh Vân, bớt ăn nói hàm hồ đi. Bổn tiểu thư không tin, ngươi đã trúng độc Túy Hồng Trần rồi mà vẫn có thể nghịch thiên?”

Khi hai người họ đang nói qua nói lại.

Đám năm người Vương Thất Hải đang từ từ tiếp cận đình nghỉ mát với sự giúp đỡ ẩn náu của Thiên Tinh Nặc Ẩn Trận. Vương Thất Hải cần phải dùng thần thức để thúc đẩy tác dụng của trận bàn, cũng đã có chút khó khăn, trên trán có chút mồ hôi nhễ nhại.

Mà sắc mặt của tiểu quận vương Ngô Cảnh Hạo càng thêm âm trầm và tái nhợt. Nếu không phải huynh đệ Vương Thất Hải không ngừng dặn dò hắn phải nhẫn nhịn chờ thời cơ, hắn đã nhảy dựng lên xé xác Tả Khâu Thanh Vân thành vạn mảnh từ lâu rồi.

“Thiên Diễm, Túy Hồng Trần của ngươi đúng là luyện chế rất tài tình.” Tả Khâu Thanh Vân cười lạnh hai tiếng, tiếp tục cầm ly rượu và uống cạn: “Thật đáng tiếc, ngươi đã đụng phải bổn công tử.”

“Vậy mà ngươi lại không sợ Túy Hồng Trần? Không thể nào…” Trong mắt Thiên Diễm tiên tử hiện lên một tia kinh ngạc, lộ ra tia không thể tin được. Túy Hồng Trần này là một công thức cổ xưa quý giá ở Thiên Khuyết, không màu, không vị và cũng có thể giải khát bằng cách thêm rượu vào. Cho dù là sau khi tu sĩ Thiên Nhân cảnh uống nó, nhất thời cũng không giải được độc dược.

“Công thức cổ? He he.” Vẻ mặt của Tả Khâu Thanh Vân có chút kỳ quái và đùa cợt: “Chỉ là một số mánh khóe thôi, chẳng lẽ đến lúc này rồi mà tiên tử không phát hiện ra có chuyện gì không ổn sao?”

“?”

Thiên Diễm tiên tử sửng sốt một chút, bên trong ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh lẽo, nàng ấy chỉ cảm thấy nội tạng có cảm giác khác lạ, toàn thân có chút mềm nhũn, đỏ bừng nóng rực.

Tuy triệu chứng này không biểu hiện rõ ràng nhưng cũng đủ chứng tỏ nàng ấy đã bị mắc lừa.

“Ngươi hạ độc?…” Sắc mặt Thiên Diễm tiên tử biến đổi kịch liệt, nàng ấy vội vàng thúc giục Huyền Khí, chuẩn bị bắt Tả Khâu Thanh Vân ép hắn ta giao ra một liều thuốc giải. Nào có thể đoán được, một trận tê dại mãnh liệt đột nhiên truyền khắp toàn thân, khiến thân thể mỏng manh của nàng ấy mềm nhũn, rên rỉ một tiếng đã ngã trở lại ghế đá.

“Ôi, ta quên nói với tiên tử. Chất độc này là “Kim Thiềm Tô Hồn Tán”, cũng là từ công thức cổ xưa, không màu và không mùi. Ngoài việc tê liệt và vô lực, người trúng độc sẽ tiếp tục sinh ra cảm xúc nguyên thủy và không thể kiểm soát được, cho đến cuối cùng sẽ phát điên.”

“Mà vận động Huyền Khí một cách hấp tấp sẽ chỉ đẩy nhanh tác dụng độc hại, chắc hẳn tiên tử đã lĩnh hội được sự kì diệu của nó.” Tả Khâu Thanh Vân nhàn nhã rót cho mình một ly rượu, từ từ nếm thử và cười xấu xa:

“Chậc chậc chậc, rượu pha Túy Hồng Trần này của tiên tử, mùi vị thật sự không tệ.”

Đôi mắt của Thiên Diễm tiên tử như ngưng tụ thành dao băng: “Tả Khâu Thanh Vân, hình như ta đánh giá thấp ngươi. Không biết có cách giải nào cho loại độc dược này không?”

“Cách giải? He he he, tất nhiên là có.” Ánh mắt Tả Khâu Thanh Vân tham lam nhìn chằm chằm vào Thiên Diễm tiên tử, cười xấu xa: “Chỉ cần bổn công tử sủng hạnh tiên tử một phen, độc dược này sẽ tự nhiên được giải trừ.”

“Hừ, không biết xấu hổ. Rốt cuộc ngươi không có năng lực đến mức nào, mới mưu toan dùng phương thức này đối phó nữ tử? Phế vật!” Thiên Diễm tiên tử chỉ cảm thấy trong lòng càng ngày càng nóng, thầm nghĩ như vậy không ổn, độc này quả thực không tầm thường.

“Chửi hay lắm, mắng hay lắm. Thật ra nếu nghĩ kỹ lại, ta và tiên nữ giống như cá mè một lứa, quả là xứng đôi đó.” Tả Khâu Thanh Vân bật cười, vẻ mặt phá lệ tự tin đến kỳ lạ:

“Nhưng tiên tử đừng lo lắng, chỉ cần sau khi ta sủng hạnh ngươi, ngươi sẽ không bao giờ có thể rời xa ta. Khi đó, Vương Thủ Triết hay Lý Thủ Triết, ngươi cũng sẽ bỏ đi như giày rách và chỉ sống vì bổn công tử.”

Một cơn ớn lạnh bao trùm Thiên Diễm tiên tử, trước tiên không nói đến những lời của Tả Khâu Thanh Vân có phải là chém gió hay không. Cho dù là chém gió, Thiên Diễm cũng không thể bị đánh bại bởi một người như hắn ta.

“Bỏ đi, bỏ đi.” Mặc dù trong lòng Thiên Diễm có đủ loại bất đắc dĩ, nhưng cũng chỉ có thể tàn nhẫn đưa ra quyết định, dùng bảo vật đó ở đây thì thật đáng tiếc, nhưng không dùng không được.

“Tiên tử, ngươi vì giết ta nên xung quanh đây nhất định không có ai. Hay là, ngươi có thể kêu cứu thử xem. Xem xem cho dù ngươi có kêu rách cả cổ họng có ai quan tâm đến ngươi không.” Tả Khâu Thanh Vân cười rất vui vẻ.

Bỗng nhiên!

Một tiếng hô to “khí tiết chính trực lẫm liệt” vang lên: “Dâm tặc, thả Thiên Diễm tiên tử ra, để cho ta… không, Thiên Diễm tiên tử, bổn tiểu vương đến cứu ngươi đây.”

Lời nói vừa dứt.

Một số bóng người âm thầm nhảy ra và bao quanh Tả Khâu Thanh Vân. Người đứng đầu bọn họ là tiểu quận vương Ngô Cảnh Hạo, người cao thẳng, phong độ phi thường.

Tuy nhiên, mặc dù lời nói của hắn chính trực lẫm liệt, nhưng ánh mắt của hắn lại không hề rời khỏi Thiên Diễm tiên tử.