Chương 926: Ta Tiểu Quận Vương! Khổ Quá Mà (5)
Tiểu đệ ở bên cạnh không khỏi lẩm bẩm: “Tiểu quận vương, không phải trước đó người đã nói vị trí chính phi của quận vương sẽ dành cho Thiên Diễm tiên tử sao?”
“Đúng vậy.”
Vẻ mặt của Ngô Cảnh Hạo đột nhiên trở nên nặng nề.
Hắn cau mày, dáng vẻ tỏ ra khó xử: “Lòng bàn tay và mu bàn tay đều là da thịt, dù để ai chịu thiệt thì cũng không tốt. Khó quá, ta khổ quá mà. Ông trời ơi, sao ông lại hành hạ tôi như thế này?”
“Bốp!”
Ngô Cảnh Hạo vừa nói xong, Thiên Diễm tiên tử đã đập một phát vào đầu hắn.
Nàng ấy trợn mắt nhìn Ngô Cảnh Hạo, cầm lấy chiếc khăn lụa trên tay hắn, mắng: “Ngươi cái tên oắt con này, ta có thể thích ngươi sao? Cút xa bổn tiên tử càng xa càng tốt.”
Toàn thân nàng ấy mềm yếu không có lực, cũng không thể thúc giục được Huyền Khí, nhưng nàng ấy vẫn có thể làm được một số động tác đơn giản.
Nàng ấy mở chiếc khăn lụa ra, thấy ở góc chiếc khăn lụa đó quả nhiên có thêu một chữ triện(*) “Khanh” tuyển tú.
(*)Chữ triện: là một kiểu chữ Hán
“Tào Ấu Khanh, vậy mà thật sự là ngươi sao?” Vẻ mặt Thiên Diễm tiên tử không chắc chắn.
Trước đó nàng ấy cũng có chút nghi ngờ nhưng không chắc lắm, bây giờ khi nhìn thấy khăn lụa của đối phương, cuối cùng nàng ấy cũng chắc bảy tám phần.
“Tào Ấu Khanh?” Vương Thất Hải không khỏi lẩm bẩm: “Cái tên này nghe quen quen.”
“Tào Ấu Khanh? Tên hay!” Ánh mắt của Ngô Cảnh Hạo lóe lên vẻ hưng phấn: “Thì ra vương phi quận tương lai của ta là “Ấu Khanh tiên tử”.”
Thiên Diễm tiên tử tức giận trợn mắt nhìn hắn: “Tiểu quận vương xếp ta ở hàng trắc phi nhanh như vậy à?”
“Ài!” Tiểu quận vương Ngô Cảnh Hạo thở dài: “Thiên Diễm tiên tử à, ta biết làm như vậy là hơi có lỗi với ngươi. Nhưng ta không thể làm gì được, chính phi của quận vương chỉ có thể có một, chỉ có thể khiến ngươi chịu thiệt rồi.”
Khóe miệng Thiên Diễm tiên tử co giật.
Tiểu tử này cảm thấy bản thân mình quá mức tốt đẹp, cứ như là nàng ấy thật sự muốn gả cho hắn vậy. Nếu lão nương không bị trúng độc, thì sẽ cho tiểu tử ngươi một bạt tai chết luôn.
“Tiểu quận vương, ta nhớ ra rồi!” Vương Thất Hải đột nhiên phản ứng lại: “Ta nói mà, sao cái tên Tào Ấu Khanh lại quen tai như vậy, nàng không phải là thiên kiêu của Thánh Địa Lăng Vân thuộc môn hạ của Tử Tiêu thượng nhân đó sao?”
“Hóa ra là thiên kiêu của Thánh Địa, thảo nào lợi hại như vậy.” Ngô Cảnh Hạo vừa khen vài câu, thân hổ đột nhiên chấn động, trợn to hai mắt: “Không ổn, huyết mạch hoàng thất của bọn ta có quy định, đệ tử của Thánh Địa Học Cung không được phép liên hôn với hoàng thất.”
“Trời ơi đất hỡi, tại sao số phận lại trêu đùa ta thế này?” Ngô Cảnh Hạo nhìn lên bầu trời đêm, nước mắt lưng tròng, giọng nói đầy xót xa:
“Chẳng lẽ đây là số mệnh của vương phủ Mạc Nam quận ta sao?”
“Bi kịch của phụ thân ta và Dao Quang thượng nhân sẽ tiếp tục với ta sao?”
“Ấu Khanh tiên tử, ta thật có lỗi với ngươi! Xem ra, vị trí chính phi của quận vương chỉ có thể để dành cho Thiên Diễm tiên tử…”
Thiên Diễm tiên tử nghe vậy mí mắt lập tức nhảy lên.
Lão nương thật sự cảm ơn ngươi!
Ra khỏi biệt viện Bằng Vân Hiên là một rừng hoa đào có diện tích vài nghìn mẫu.
Vị trí của Mạc Nam nằm trên một cao nguyên, khí hậu khô lạnh, chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm là rất lớn, tuy là mùa hè nhưng nhiệt độ vẫn không cao. Giống hoa đào trong khu rừng này hiển nhiên cũng là giống đặc biệt đã được đặc biệt chăm bón, trải qua nuôi dưỡng cẩn thận, cho đến lúc này hoa đào vẫn còn tràn đầy cành.
Nhìn dưới ánh trăng, những bông hoa đào như những mảng mây đỏ thẫm, lãng mạn và đẹp đến khó tả.
Tuy nhiên, lúc này Tả Khâu Thanh Vân không có tâm trạng để thưởng thức vẻ đẹp của hoa đào. Không bao lâu sau, hắn ta bay ra khỏi biệt viện kia và đáp xuống mặt đất, hắn ta ở sát mặt đất phóng xuyên qua rừng hoa đào.
Hắn ta không dám bay từ trên cao xuống, một là vì thận trọng, sợ bị chặn lại.
Thứ hai, lý do tại sao hắn ta có thể vượt cấp chiến đấu là bởi vì thần hồn phụ thể của Khương lão, sức mạnh được nâng cao chính là sức mạnh của thần hồn chứ không phải là lượng Huyền Khí.
Nếu hắn ta cứ bay trên bầu trời bằng cách tiêu thụ sức mạnh thần hồn thì Khương lão, người chỉ ở trạng thái linh hồn còn sót lại sẽ sớm cạn kiệt nhiên liệu.
Thân hình Tả Khâu Thanh Vân nhanh nhẹn, tùy thời có thể đặt chân trên mặt đất hoặc trên cây, tốc độ vừa nhanh vừa nhẹ, giống như một con chim bay xuyên qua khu rừng, lại giống như một con cá đang bơi, uyển chuyển và lặng lẽ bay qua.
“Khương lão, rốt cuộc lai lịch của nữ nhân chết tiệt đó là gì?” Trong lòng Tả Khâu Thanh Vân tràn đầy oán hận và không cam lòng, trong lòng không nhịn được mà rống lên.
Nếu không phải vì nữ tử bí ẩn đó gây rắc rối thì hôm nay hắn ta đã có Thiên Diễm tiên tử trong tay rồi.
Đó chính là thiên kiêu Thiên Nhân cảnh, một khi đã có được làm đỉnh lô thì tu vi của hắn ta nhất định sẽ thăng tiến nhảy vọt, không bao lâu nữa sẽ có thể tiến vào Thiên Nhân cảnh.
Đáng tiếc, hiện tại mọi thứ đã bị hủy hoại.