Chương 927: Cường Đại! Đại Thiên Kiêu Thủ Triết (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 927: Cường Đại! Đại Thiên Kiêu Thủ Triết (1)

“Tiểu tử, hôm nay mọi chuyện không ổn lắm.” Giọng nói của Khương lão ở trong biển ý thức vang lên: “Có lẽ nữ tử bí ẩn đó có sức mạnh phi thường, nhưng nàng ta đã trấn áp sức mạnh huyết mạch của mình, cố gắng che giấu lai lịch thực sự của mình. Nếu nàng ta thực sự dốc hết sức để ra tay, thì e rằng hôm nay ta và ngươi đã đổ gục rồi.”

“Khương lão, không phải người nói người là một cường giả Thần Thông cảnh đỉnh phong đến từ Thiên Triều Thượng Quốc mấy ngàn năm trước, còn cách cảnh giới tiếp theo chỉ có nửa bước sao?” Trong lòng Tả Khâu Thanh Vân tràn đầy không cam lòng, hơi oán giận:

“Làm sao hôm nay người còn không đánh lại được một nữ tử bí ẩn vậy?”

“Tiểu tử Tả Khâu ngươi thì biết cái gì?” Khương lão có chút xấu hổ và tức giận: “Hiện tại lão phu chỉ ở trạng thái linh hồn còn sót lại mà thôi, nếu không phải tu vi của ngươi quá yếu, sao ngay cả một Thiên Nhân cảnh cũng không đánh lại được chứ?”

“Trước đó lão phu đã nhắc nhở ngươi, trong trường hợp sức lực không đủ, hành động phải khiêm tốn và tránh kết thù oán với người khác.”

“Thôi thôi, việc đã như vậy rồi thì nói nhiều cũng vô ích. Chúng ta phải rời khỏi nơi nguy hiểm này càng sớm càng tốt.”

Khi hai linh hồn trong một thể xác đang tranh cãi, Tả Khâu Thanh Vân đã nhanh chóng đến giữa rừng hoa đào.

Bỗng dưng.

Giọng nói của Khương lão ở trong đầu hắn ta vang lên, trong giọng nói già nua mang theo tia nghiêm trọng: “Tiểu tử Tả Khâu, tình huống không ổn. Lão phu có thể mơ hồ cảm giác được có ánh nhìn đang âm thầm dò xét, có thể chúng ta đã rơi vào tầm ngắm bị giám sát.”

Tả Khâu Thanh Vân lập tức lo lắng nhìn xung quanh, nhưng không phát hiện ra dấu hiệu nguy hiểm nên không khỏi than thở: “Xung quanh chỉ có mấy cây cỏ rậm rạp mà thôi, cũng không có côn trùng, chim muông và dã thú. Khương lão, có phải người hơi thần hồn nát thần tính rồi hay không?”

“Tiểu tử Tả Khâu, cẩn thận!”

Giọng của Khương lão đột nhiên tăng lên mấy quãng tám.

Tả Khâu Thanh Vân còn chưa kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra, đã cảm thấy một luồng khí nguy hiểm ập đến, vội vàng thi triển thân pháp để tránh nó.

“Xẹt!”

Một cây dây leo màu máu bay lướt qua ngực của hắn ta, xé rách vạt áo của hắn ta, mang theo một dòng máu tươi.

Trong nháy mắt, cây dây leo màu màu đó chui vào sâu trong hoa đào rồi biến mất.

Cùng lúc đó, trong rừng hoa đào ở dưới màn đêm phát ra tiếng sột soạt, dày đặc. Dường như có rất nhiều kẻ địch đang ẩn nấp, có vô số cặp mắt lén lút nhìn chằm chằm bọn họ.

Bầu không khí kỳ lạ không thể tả.

“Là ai?” Thân thể Tả Khâu Thanh Vân phát lạnh, tức giận mắng: “Có bản lĩnh thì đi ra đối mặt với Tả Khâu công tử nhà ngươi, đánh lén, trốn trong bóng tối thì có bản lĩnh gì chứ?!

“Bộp bộp bộp!”

Tràng pháo tay giòn giã bỗng vang lên từ sâu trong rừng đào.

Cùng lúc tiếng vỗ tay vang lên, có một giọng nam hơi từ tính vang lên: “Không ngờ đường đường là công tử của thế gia tứ phẩm, thân truyền của Học Cung, sau lưng lại có một bộ mặt khác.”

Trong tiếng nói chuyện, một công tử đẹp trai mặc áo trắng phất phơ quét qua cành cây chắn đường, thong thả bước ra khỏi khu rừng rậm.

Rất rõ ràng, vừa rồi chính là hắn nói.

Đêm nay có trăng không sao, ánh trăng bàng bạc sáng hơn ngày thường, cũng càng thêm trong sáng. Khi bước ra khỏi khu rừng rậm, ánh trăng sáng dần buông xuống trên người hắn, áo choàng trắng trơn tựa như lung linh khiến cho khí chất của hắn càng thêm xa rời tuyệt trần.

Đồng thời, được ánh trăng chiếu rọi, khuôn mặt tuấn tú kia khiến hắn ta ấn tượng sâu sắc và phá lệ khiến người ta ghen ghét. Đặc biệt là vẻ trêu tức ở khóe miệng của người đó vô cùng chói mắt.

“Lại là ngươi? Vương Thủ Triết!” Vẻ mặt của Tả Khâu Thanh Vân đột ngột thay đổi: “Hoá ra tất cả chuyện tối nay đều là quỷ kế của ngươi? Ngươi thật to gan, lại dám mưu hại thân truyền của Học Cung!”

Vương Thủ Triết nhướng mày, nụ cười đùa giỡn trên khuôn mặt tắt dần, biến thành một tia giễu cợt: “Tả Khâu công tử, ngươi nên hiểu rằng từ lúc ngươi ủy thác “Thiên Khuyết” đến đối phó với ta, thì ngươi và ta đã là kẻ thù sinh tử rồi.”

“Thiên Khuyết? Làm sao ngươi biết về Thiên Khuyết?” Khuôn mặt Tả Khâu Thanh Vân hơi sững lại, hắn ta không thể tin được, sau đó hắn ta đột nhiên phản ứng: “Vậy mà Thiên Khuyết phản bội ta?”

“Xem ra tình báo của ta không hề sai.”

Vương Thủ Triết thở dài.

Trên thực tế, trước khi ra tay, hắn đã gần như chắc chắn một trăm phần trăm, lý do tại sao hắn vẫn phải thăm dò chỉ là vì thận trọng, cuối cùng xác định một chút mà thôi.

Hắn nhìn Tả Khâu Thanh Vân và nói: “Tả Khâu Thanh Vân, ta đã sớm điều tra cách làm người của ngươi. Tuy ngươi xuất thân từ một thế gia tứ phẩm, nhưng ngươi lại là một người có lòng dạ hẹp hòi, có thù tất báo.”

“Ngươi đã có ý định tấn công ta, cho dù lần này ngươi thất bại thì ta cũng sẽ không dễ dàng tha cho ngươi, cứ tiếp diễn sẽ càng trầm trọng hơn. Để tránh phiền phức về sau, ta chỉ có thể ra tay trước thì chiếm được lợi thế.”

“Tả Khâu Thanh Vân, hôm nay sẽ là ngày mất của ngươi.”

“Hừ, dựa vào ngươi?!” Tả Khâu Thanh Vân chẳng những không hoảng sợ mà sát khí mạnh mẽ tràn ngập khắp cơ thể hắn ta: “Ngươi chỉ là một Linh Đài cảnh hậu kỳ mà cũng muốn ngăn chặn bổn công tử sao? Đúng là không biết sống chết! Cút ra cho ta!”