Chương 955: Giá Họa Người Khác! Khai Khẩn Đất Hoang Ở Ngoại Vực (5)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 955: Giá Họa Người Khác! Khai Khẩn Đất Hoang Ở Ngoại Vực (5)

“Đường Thủ Triết” ở ngoại vực đang xây dựng hừng hực khí thế, chỉ trong vài tháng nó đã tiến xa tới năm mươi dặm. Tiến độ của công trình nhanh hơn so với kế hoạch ban đầu.

Vương Thất Hải đang tạm trú ở Trường Ninh Vương thị, dù sao cũng là một thanh niên tràn đầy nhiệt nhiệt và rảnh rỗi. Chủ động xin đi đánh giặc tham gia vào đội khai khẩn đất hoang, mang theo một đội gồm các tướng lĩnh và binh lính của gia tộc, cả ngày tuần tra ở ngoại vực và trừ khử những sinh vật nguy hiểm.

Dựa vào thực lực tư chất thiên kiêu không tệ, khiến hắn ta có vẻ ngoài đẹp, được các gia tướng và binh lính trong gia tộc yêu mến.

Vương Thất Hải vừa yêu vừa hận Trường Ninh Vương thị, điều hắn ta yêu thích là ở nơi này có quá nhiều thứ vui vẻ, tươi mới hết cái này đến cái khác. Điều hắn ta ghét là họ hàng ở Trường Ninh Vương thị đều là những người có vai vế quá cao, hắn ta ở chung với họ có chút không được tự nhiên.

Đương nhiên, cũng có đám Vương Thất Ninh và Vương Thất Thành của chữ lót Thất khiến cho hắn ta có chút cảm giác thân thiết. Đáng tiếc, chữ lót Thất và Anh của Trường Ninh Vương thị vẫn là trẻ nhỏ, cho dù Vương Thất Hải cảm thấy thân thiết đến mấy thì cũng không thể ngày nào cũng chơi cùng trẻ nhỏ.

Một ngày này.

Vương Thất Hải lại thắng lợi trở về, dẫn đoàn về điểm đóng quân.

Đột nhiên!

Trên “Đường Thủ Triết” đã được xây dựng và một phần đường đã được đưa vào sử dụng, xuất hiện một nữ tử mặc áo dài màu xanh nhạt, điều rất lạ là trên đầu nàng đội một chiếc mũ rộng vành, ở bên hông treo một cây sáo, trên cổ tay còn đeo một chuỗi lục lạc.

Mỗi khi nàng bước một bước, dường như là im hơi lặng tiếng xuất hiện ở cách đó vài thước, những tiếng chuông ngân vang theo gió.

Một cơn gió thổi qua, làm lộ ra nửa khuôn mặt thanh tú của nàng.

Trong nháy mắt, Vương Thất Hải bị mê hoặc, hắn ta cảm thấy bản thân như bị điện giật bởi khí chất này của nàng.

“Cô nương xin dừng bước.”

Vương Thất Hải cất tiếng gọi theo bản năng.

“?” Nữ tử dừng bước, đôi mắt dưới vành mũ tựa như nghi hoặc nhìn Vương Thất Hải. Từ khí chất ăn mặc như gia tướng tộc binh và trang bị vũ khí, nàng có thể phán đoán ra, đây là một trong những đội ngũ càn quét của Vương thị.

Chỉ là vị thanh niên dẫn đầu kia trông có vẻ khí tức không yếu. Trước đây, nàng chưa từng gặp người này, càng không phải đệ đệ hay là cháu trai…

“Cô nương, nơi này là ngoại vực. Tuy hầu hết mọi nơi đều bị thanh lý rồi nhưng vẫn tồn tại một số khu vực nguy hiểm.” Vương Thất Hải không ngừng rung động với nữ tử thần bí này, chắp tay tiếp lời, “Nếu cô nương không có chuyện gì gấp chớ nên đi lang thang khắp nơi. Ở phía trước chính là doanh địa đóng quân của chúng ta, có thể…”

“Ngươi là ai? Gia tướng mới chiêu mộ của Vương thị?” Nữ tử dùng ngữ điệu hơi lạnh lùng cắt ngang. Trong lòng hơi nghi hoặc, với tính cách của Tứ ca ca, trước giờ không tin tưởng tán tu, có lẽ sẽ không tùy tiện chiêu mộ tán tu Linh Đài cảnh làm gia tướng.

Hơn nữa người này trông còn trẻ đã là tu vi Linh Đài cảnh, tuyệt đối không phải người đơn giản. Lẽ nào, là nhân tài mới lộ của gia tộc thông hôn?

“Cô nương hữu lễ rồi, tại hạ Vương Thất Hải, dám hỏi quý danh của cô nương?” Vương Thất Hải dùng ánh mắt chăm chú nhìn nữ tử thần bí kia, khí chất thuần khiết xinh đẹp đó, trong lúc sơ suất đã tỏa ra cường thế bá đạo, hấp dẫn hắn một cách sâu sắc.

Vương Thất Hải sống đến bây giờ, tựa như đây là lần đầu chân chính cảm nhận được cảm giác điện giật như vậy.

“Hỗn xược, tặc tử to gan lại dám mạo danh tử đệ Vương thị!” Bỗng dưng, nữ tử biến sắc, căm phẩn khiển trách, đôi chân dài xinh đẹp nhẹ bước về trước, cơ thể yêu kiều hóa ra một làn khói mỏng, phiêu đãng lượn lờ như vô hình, lao về phía Vương Thất Hải.

“Tốc độ nhanh quá.”

Đối mặt với sát cơ bất ngờ, Vương Thất Hải kinh hãi, trong phút chốc nắm chặt chuôi kiếm, “keng” một tiếng, Linh kiếm ra khỏi vỏ, kiếm mang màu trắng giống như những điểm sao bao phủ lấy làn khói mỏng kia.

Kiếm thế đang hòa ổn lại lộ ra một cỗ đại khí xán lạn.

Cho dù Vương Thất Hải non trẻ cỡ nào, suy cho cùng hắn cũng là thiên kiêu trẻ được thế gia Ngũ phẩm chuyên tâm bồi dưỡng, tố chất tổng hợp vẫn lợi hại vô cùng, phản ứng khi đối mặt với nguy cơ cũng rất nhanh nhạy.

“Hả, Huyền Nguyên kiếm pháp của Vương thị?”

Nữ tử hơi kinh ngạc lẩm bẩm nhưng chợt lạnh mặt chau mày, “Không đúng lắm, rốt cuộc ngươi là ai? Tại sao lại mạo danh tử đệ Vương thị.” Trong lúc nói, cơ thể nàng như khói khẽ lay động, tránh né không dấu vết tất cả kiếm mang.

“Đi không đổi tên ngồi không đổi họ, lão tử là Thất Hải gia gia của ngươi.” Vương Thất Hải được nuông chiều từ nhỏ, giống như một tên hỗn thế tiểu ma vương, tuy đối mặt với nữ tử có cảm giác nhất kiến chung tình nhưng bị người ta mắng là tặc tử, chỉ trích mạo danh tử đệ Vương thị, nào còn có thể tốt tính được?

Sau khi quát lên, kiếm pháp cao thâm của Vương Thất Hải bạo phát lên lần nữa, từng chiêu thức đều lộ ra một cỗ hương vị kiếm ý kiếm xuất du long, khí tượng phi phàm.