Chương 956: Con riêng Thất Hải! Chịu ủy khuất rồi (1)
Từng đạo kiếm mang màu trắng đầy đặn phong tỏa hết mọi hướng tiến lên của nữ tử.
Chiêu kiếm như vậy đã thoát ly khỏi 《 Vương thị Huyền Nguyên kiếm pháp》nguyên bản, bước vào một cấp bậc mới, chỉ thẳng vào chân ý kiếm đạo.
Điều này cũng khó trách.
Đệ tử Vương thị học kiếm pháp, trước học 《Vương thị kiếm pháp nền tảng 》, sau tu hành 《 Vương thị Huyền Nguyên kiếm pháp》, đợi sau khi vững chắc nền tảng, có thể tu luyện kiếm pháp thượng phẩm truyền thừa《Vương thị Thiên Nguyên kiếm quyết Vương thị》.
Chỉ có điều Trường Ninh Vương thị chỉ truyền thừa có 《Vương thị Thiên Nguyên kiếm quyết》, kiếm quyết tiến giai lại không được truyền thừa, thậm chí ngay cả Lũng Tả Vương thị cũng không có truyền thừa môn kiếm quyết thượng phẩm này.
Đây cũng là lý do nữ tử thấy kiếm pháp của hắn giống Huyền Nguyên kiếm nhưng lại dường như không quá giống.
Ngay cả nữ tử kia cũng hơi sáng mắt lên, lẩm bẩm một câu, “Có chút thú vị.”
“Thất Hải thiếu gia cừ quá.” Các gia tướng tộc binh đều hô gào lên, “Nữ nhân này quá bá đạo, bắt nàng ta giáo huấn một phen. Nữ nhân à, thứ thích nhất chính là nam nhân mạnh hơn nàng.”
“Đợi sau khi Thất Hải thiếu gia phát uy, nàng ta liền biết lợi hại ngay thôi.”
Những gia tướng tộc binh này ở cùng với Vương Thất Hải mấy tháng, ở một nơi đâu đâu cũng nguy hiểm như ngoại vực này, sự mạnh mẽ và quan tâm của Vương Thất Hải dành cho mọi người cũng sớm khiến hắn đi vào lòng người.
Lời này vừa dứt, Vương Thất Hải đã gia thêm lực, toàn thân tràn ngập hăng hái.
《 Thiên Nguyên kiếm quyết 》được thi triển ra liên tục, khí thế toàn thân không ngừng tăng lên, hắn cười hắc hắc: “Tiểu cô nương, bổn thiếu gia khuyên ngươi ngoan ngoãn đầu hàng, thành khẩn xin lỗi. Nể tình ngươi có khí chất tuyệt diễm và xinh đẹp như vậy, bổn thiếu gia tha thứ cho ngươi một lần, nếu không…Hắc hắc hắc.”
Cho dù Vương Thất Hải theo Tứ gia gia một khoảng thời gian, ý thức cũng dần được nâng cao. Nhưng bản tính và thói quen của thiếu gia áo gấm quần lụa vẫn không khỏi còn lưu lại không ít, tâm trạng vừa đắc ý, khó tránh lộ ra bản tính.
“Ngươi, tìm chết!”
Mâu quang của nữ tử lạnh xuống, cơ thể nhanh chóng chuyển động, nàng giống như một con bươm bướm tung tăng trong khóm hoa, nhanh nhẹn linh động, biến hóa khó lường. Tất cả kiếm mang màu trắng đều rơi vào khoảng không.
Bỗng dưng!
Con “bươm bướm” đó ngừng động tác lại, không tránh né kịp đạo kiếm mang bổ tới.
“Cô nương cẩn thận!” Vương Thất Hải lo lắng trong lòng, hắn chỉ là phấn khởi phản kháng, thuận tiện cho cô nương này biết lợi hại nhưng không thật sự muốn hại đến tính mạng của nàng.
Ngoài dự liệu, khi đạo kiếm mang quét qua ”cơ thể nữ tử”, lại xuyên qua tựa như không có vật cản. Đồng thời, bóng ảnh xinh đẹp nhanh nhẹn đó lay động tựa như ném đá vào mặt hồ yên tĩnh, bỗng chốc huyễn hóa ra hàng chục bóng ảnh xinh đẹp tựa như đàn bướm bay lượn ngợp trời.
Một bóng ảnh múa lượn cực kỳ hoa lệ và xinh đẹp nhưng hàng chục bóng ảnh cùng nhau múa lượn lại khiến người ta sợ hãi và hoảng loạn, tê rân da đầu.
“Huyễn ảnh? Sao có thể?” Vương Thất Hải tái mặt thầm nói không ổn, hôm nay e là đã gặp phải cường giả rồi, vội vàng định lướt nhanh về phía sau.
“Bây giờ mới muốn chạy? E là đã trễ rồi.” Giọng nói của nữ tử lạnh thấu vang lên phía sau lưng hắn, một con bươm bướm nho nhỏ mà tất cả mọi người đều xem nhẹ lại không biết từ khi nào đã ở sau lưng Vương Thất Hải. Bươm bướm chao lượn, huyễn hóa thành nữ tử đầu đội mũ tơ.
Không biết từ khi nào, sáo ngọc đã kề phía sau đầu của Vương Thất Hải, chỉ cần huyền khí của nàng ta bạo phát lên. Bảo đảm đầu của Vương Thất Hải sẽ nổ tung giống như trái dưa hấu lớn.
Đây chính là 《 Huyễn Điệp thần công》, một trong những huyễn thuật tuyệt kỹ truyền thừa của Vạn Điệp cốc nhất mạch thuộc Lũng Tả Tử Phủ Học Cung, cũng là tuyệt kỹ đặc thù nổi tiếng của Học Cung thượng nhân, Huyễn Điệp phu nhân. Một khi thi triển ra, cả bầu trời đều tràn ngập bươm bướm tung bay, chỉ cần có một con bươm bướm còn sống, Huyễn Điệp phu nhân có thể sống.
Đợi đến khi chân thân của nàng xuất hiện, cuộc chiến đã phân thắng bại rồi.
Mà nàng thân là thân truyền tự hào của Huyễn Điệp phu nhân, há sẽ không nghiên cứu sâu môn thần công này?
Có điều, bây giờ nàng cũng chỉ mới là nắm được da lông của 《 Huyễn Điệp thần công》, đã đến mức độ tiểu thần thông giống như Huyễn Điệp phu nhân thi triển ra.
“Cô, cô nương thủ hạ lưu tình.” Vương Thất Hải bị bắt chẹt đường sống, lập tức toàn thân rét run, vội vã ngoan ngoãn cầu xin, “Chúng ta không thù không hận, tuyệt đối đừng…”
“Hừ!”
Nữ tử khẽ hừ lạnh một tiếng, “Nếu không phải nể tình ngươi không có sát ý, ta há sẽ cho ngươi sống? Có điều, ngươi tội chết khó miễn, tội sống khó tha.”
Theo tiếng “tha” cuối cùng mà nàng nói ra, có vài con kiến màu đen to bằng ngón út, không biết từ lúc nào đã bò lên người Vương Thất Hải, xúc tu sắc bén như kéo dễ dàng xé rách y phục của hắn, hung hăng cắn lên thịt trên xương bả vai của hắn, độc tố thuận theo xúc tu đi vào trong cơ thể hắn.