Chương 957: Con riêng Thất Hải! Chịu ủy khuất rồi (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 957: Con riêng Thất Hải! Chịu ủy khuất rồi (2)

“A!”

Vương Thất Hải vô cùng đau đớn thét lên, không ngừng rên rỉ trên mặt đất, “Đau, đau chết ta rồi, cô, cô nương, ngươi giết ta đi.”

Sống ngần ấy năm, trước giờ hắn chưa từng chịu nỗi đau như vậy.

Các gia tướng tộc bình đều tái mặt, lúc định xông lên cứu người lại bị ánh mắt của nữ tử đó trừng một cái, lập tức giống như gặp phải hung thú tuyệt thế, dọa đến run rẩy hai chân, không dám di chuyển nửa bước.

“Các ngươi yên tâm, hắn không chết được đâu.” Nữ tử vung bàn tay thon dài trắng trẻo, thu hồi mấy con kiến màu đen lại, nhàn nhạt nói, “Đây là kiến độc răng cưa trong vùng biên giới hoang dã, tuy không cắn chết tu sĩ Linh Đài cảnh nhưng lại khiến người ta đau đớn mười hai canh giờ. Hơn nữa thời gian càng kéo dài thì cơn đau sẽ càng mạnh lên.”

Vương Thất Hải nghe xong, suýt chút đã ngất tại chỗ.

Cơn đau vào lúc này đã khiến hắn sống không bằng chết. Nếu còn tiếp tục tăng lên, chẳng phải hắn sẽ giống như rơi xuống mười tám tầng địa ngục? Nữ nhân này quả thực quá hung tàn, quá đáng sợ, ô ô, ta muốn về nhà, Tứ gia gia cứu mạng.

“Cô nương, ta sai rồi.” Vương Thất Hải đau đớn bật khóc nói, “Cô nương đại nhân không chấp tiểu nhân, tha cho ta một lần được không. Nếu ta xảy ra chuyện bất trắc gì, Tứ gia gia ta sẽ không tha cho cô nương đâu, chúng ta cùng lùi một bước, xem như chưa từng xảy ra chuyện gì.”

“Tứ gia gia ngươi?” Nữ tử cau mày, hừ lạnh nói, “Tứ gia gia ngươi? Nói ra nghe thử có thể dọa được bổn cô nương không.”

“Tứ gia gia ta chính là tộc trưởng của Trường Ninh Vương thị, Vương Thủ Triết.” Vương Thất Hải vừa đau đớn rên rỉ vừa thở mạnh nói, “Con đường xi-măng ngươi giẫm dưới chân chính là do Tứ gia gia của ta xây. Cô nương, ta khuyên ngươi…”

“Hỗn xược!”

Nữ tử phẫn uất vô cùng, hất tay, lại có mấy con nhện dữ tợn to bằng nắm tay không biết tới từ khi nào, bọn chúng đã bò lên mặt Vương Thất Hải, nàng ta tức giận nói, “Dựa vào ngươi cũng dám mạo nhận là cháu của Tứ ca ca ta, nói lai lịch của ngươi mau, nếu không đừng trách ta ra tay độc ác.”

“Hả? Tứ ca ca? y dô ây dô, cô nương mau lấy nhện đi đi, lấy đi đi.” Vương Thất Hải đau nhức vô cùng, toàn thân sởn gai ốc kêu thảm, “Người một nhà, chúng ta là người một nhà. Ta thật sự là Vương Thất Hải, Vương Thủ Triết thật sự là Tứ gia gia của ta.”

“Nói bậy, ngươi là cháu của Tứ ca ca ta, bổn tiểu thư chính là cô nãi nãi của ngươi…”

“Đúng, đúng. Có lẽ người chính là cô nãi nãi của ta, cô nãi nãi. Trước tiên mang đám nhện này đi đi rồi hãy nói. Đáng sợ quá, ô ô, ta muốn về nhà.” Vương Thất Hải hơi suy sụp, ở Mạc Nam quận bọn hắn, đánh nhau thì đánh nhau nhưng chưa từng dùng nhện, kiến để đánh nhau.

Hắn từng nghe nói về Linh Trùng sư, nhưng ở Mạc Nam không phải là nơi phù hợp cho Linh Trùng sư phát triển.

“?” Nữ tử vô cùng hồ nghi, nhìn những gia tướng tộc binh kia, “Các ngươi thật sự là đội tuần tra của Vương thị? Có lệnh bài thân phận không?”

“Có, có.” Một gia tướng vội vàng lấy lệnh bài thân phận ra, cung kính dâng lên, giọng nói run run, “Cô nãi nãi, người giỏi điều khiển Linh trùng, lẽ nào chính là thiên kiêu Học Cung của Vương thị chúng ta, Vương Lạc Tĩnh cô nãi nãi?”

Tên gia tướng đó khoảng chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, Luyện Khí cảnh tầng 6. Mà Vương Lạc Tĩnh tới Học Cung đã mười sáu, mười bảy năm rồi. Đường xá xa xôi, bình thường nàng cũng rất ít khi về tộc, cho dù thi thoảng về một lần cũng chủ yếu là đoàn tụ với người thân, không hay xuất đầu lộ diện.”

Bởi vậy, một số gia tướng tộc binh trẻ không nhận ra nàng cũng là chuyện bình thường. Có điều, suy cho cùng Vương Lạc Tĩnh cũng là một trong những nữ tử truyền kỳ trong số tộc nhân của Vương thị, cũng là niềm kiêu hãnh của tộc nhân Vương thị.

Cho dù nàng hiếm khi về nhà nhưng danh khí trong gia tộc lại rất lớn.

Ngay cả Vương Thất Hải mới ở Trường Ninh Vương thị vài tháng cũng đã nắm rõ tên tuổi của thiên kiêu Học Cung Vương Lạc Tĩnh. Vừa nghe thấy thế, Vương Thất Hải đang bị nhện bò trên mặt cũng vội hét lên: “Hóa ra người chính là Vương Lạc Tĩnh, thật là hồng thủy đổ ập vào miếu Long Vương, người một nhà không nhận ra người nhà.”

Vương Lạc Tĩnh nhìn chằm chằm Vương Thất Hải, sau đó kiểm tra lệnh bài thân phận của gia tướng.

Đó là một tấm lệnh bài màu tím mỏng, mềm dẻo có tính đàn hồi, bên trên ghi chức vị và quê quán thân phận của gia tướng.

Nàng lập tức xác nhận thân phận của tên gia tướng này.

Chỉ vì một trong những nguyên liệu chế tác chính của lệnh bài thân phận này là mủ cao su do nàng đích thân dùng trùng thuần dưỡng hấp thụ ra từ trong cây cao su. Sau đó trải qua một chuỗi công nghệ chế tác, người khác rất khó mô phỏng.

Sau khi xác nhận thân phận của gia tướng, Vương Lạc Tĩnh tiện tay thu hồi nhện, bắn ra vài cây ngân châm giúp Vương Thất Hải giải độc.

Vương Thất Hải lầm bầm bò từ dưới đất lên, nỗi khiếp sợ đối với Vương Lạc Tĩnh vẫn chưa tiêu tán, né tránh oán giận nói: “Vương Lạc Tĩnh, người cũng quá hung tàn rồi, ta…”

“Phải gọi là Ngũ cô nãi nãi.” Vương Lạc Tĩnh lạnh giọng nói.