Chương 958: Con riêng Thất Hải! Chịu ủy khuất rồi (3)
“Được thôi, Ngũ cô nãi nãi!” Vương Thất Hải lạnh lòng, vội vàng gọi khéo một tiếng. Lúc này, hắn nào dám còn chút xúc động mơ tưởng nào đối với nàng nữa, trong lòng chỉ tràn ngập nỗi khiếp đảm.
Vương Lạc Tĩnh dùng ánh mắt hồ nghi đánh giá hắn: “Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi rồi?”
“Năm nay ta hai mươi ba tuổi…” Vương Thất Hải thành thật đáp.
“Hóa ra là một thiên kiêu còn rất trẻ, chỉ là độ tuổi này…” Vương Lạc Tĩnh nhướn mày, trong lòng thầm nghĩ, lẽ nào đại ca Vương Thủ Tín đã trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài sinh con riêng giữ làm cháu? Bây giờ nghĩ cách nhận tổ quy tông?
Nàng nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có đại ca Vương Thủ Tín sáu bảy mươi tuổi là có khả năng nhất. Mà đại tẩu Từ thị có tình tính không tốt lắm…Ài, đứa trẻ này, trở về gia tộc e là phải chịu ủy khuất rồi.
“Được rồi được rồi, ban nãy là Ngũ cô nãi nãi của ngươi kích động.” Vương Lạc Tĩnh đột nhiên mềm mỏng xuống mấy phần, “Sau này nếu chịu phải uất ức gì, có thể nói với ta, ta chống lưng làm chủ thay ngươi.”
Uất ức?
Vương Thất Hải trợn tròn mắt, ta có gì mà uất ức? Uất ức lớn nhất của Vương Thất Hải ta chính là do Ngũ cô nãi nãi người “ban cho”. Một lời không hợp liền lấy kiến cắn ta, lấy nhện dọa ta…
Cha, Trường Ninh vệ nguy hiểm quá, ta muốn về nhà.
Có điều lời này cũng chỉ dám oán thầm trong bung. Hắn thực sự rất sợ Ngũ cô nãi nãi này. Xinh đẹp thì có ích gì, vẫn là cô nãi nãi của hắn, toàn thân còn mang theo trùng độc. Hắn thật sự sợ lỡ như bất cẩn sẽ bị trùng độc hành cho chết đi sống lại.
“Cảm ơn Ngũ cô nãi nãi.” Vương Thất hải oán thầm thì oán thầm nhưng vẫn rất ngoan ngoãn cảm tạ. Hỗn thế tiểu ma vương như hắn cũng không phải không có ưu điểm, ít nhất ở trước mặt người mà bản thân không đánh lại, lúc nên sợ thì trước giờ tốc độ rất nhanh.
Hắn lại chuyển chủ đề nói, “Đúng rồi, sao người lại tới ngoại vực?”
“Nghe Tứ ca ca viết thư nói trong ngoại vực khai hoang có một số dơi máu khá khó đối phó.” Vương Lạc Tĩnh nhàn nhạt nói, “Lúc trước, ta vừa mới chấp hành nhiệm vụ ở biên giới hoang dã, không nhận được thư, sau khi trở về biết tin nên lập tức tới xem thử.”
“Những con dơi máu đó thật sự khá khó chơi.” Vương Thất Hải cũng hơi sợ hãi với đám dơi máu đó nói, “Thực lực đơn thể của chúng không tính là ghê gớm, nếu ở bên ngoài thì không khó đối phó. Nhưng những hang động chồng chéo phức tạp đó, ngay cả lão tổ Thiên Nhân cảnh đi vào cũng khó mà dụ ra. Tứ gia gia đã thử nhiều cách, khói hun lửa nướng, dẫn nước vào động gì đó đều có tác dụng không cao.”
“Ngược lại mấy lần chúng ta tiêu diệt tựa hồ đã chọc giận bầy đàn dơi máu, chúng thường tập kích đội ngũ thi công của ‘Thủ Triết Lộ’ chúng ta. Cho nên không thể không tăng cường thêm đội ngũ gia tướng, luân phiên bảo vệ đội thi công.”
“Đặc biệt là nửa tháng gần đây, bởi vì dơi máu tập kích quá thường xuyên, mấy đội thi công đoạn đường phía sau đều tạm dừng rồi.”
Vương Thất Hải vừa nhắc tới bầy dơi máu, vẻ mặt tràn ngập bất lực. Khai hoang chính là như vậy, thi thoảng thứ khó đối phó nhất không phải là những hung thú Tứ giai, thậm chí Ngũ giai kia.
Mà là một số bầy trùng, thực vật trông thì không có gì ghê gớm, thậm chí còn có rất nhiều bầy trùng mà mắt thường không nhìn thấy được.
“Dẫn đường.” Vương Lạc Tĩnh lạnh giọng nói.
“Cái gì?” Vương Thất Hải giật mình, “Ý của Ngũ cô nãi nãi là…Hay là, chúng ta gọi thêm vài nhánh đội ngũ thanh trừ nữa, sau đó mời Lung Yên lão tổ tới tọa trấn?”
“Dẫn đường… Tức là hai người ta và ngươi.”
“Được rồi được rồi.”
…
Hơn một canh giờ sau, đó là một vùng hang động đá vôi sơn thể có địa hình cực kỳ phức tạp, bên trong chồng chéo đan xen, sâu không lường được, thông đạo to nhỏ thất thường chi chít giống như mạng nhện, phân bố khắp hàng chục dặm sơn thể.
Môi trường tồi tệ như này, cho dù là tu sĩ Thiên Nhân cảnh, khả năng cao cũng lực bất tòng tâm.
Một trong những ngõ vào hang động đá vôi là một cửa hang rộng rải như quảng trường, trên nóc cửa hang bám đầy dơi máu. Mặc dù những con giới máu này thuộc giai thấp nhất, trong điều kiện đầy đủ, người bình thường đều có thể một phát đập chết.
Nhưng số lượng lại quá nhiều, nếu người mắc chứng sợ đám đông sẽ có khả năng ngất xỉu tại chỗ. Ngay cả thiên kiêu trẻ như Vương Thất Hải cũng nổi gai óc, thấp giọng nói: “Ngũ cô nãi nãi, hay là chúng ta gọi thêm mấy trăm người nữa tới?”
“Nhiều người hỏng việc.” Vương Lạc Tĩnh khẽ lắc cổ tay trắng nõn, phát ra một chuỗi tiếng leng keng thanh thúy êm tai.
Tiếng leng keng vang từ thấp tới cao, lại từ cao tới thấp, biến hóa khôn lường, thậm chí ở tần số cao nhất còn khiến Vương Thất Hải đau màng tai, nhưng tần số thấp lại không nghe thấy.
Bỗng dưng!
Bầy dơi máu vỗ cánh lên, Vương Lạc Tĩnh giống như tìm ra tần số thần bí nào đó, gia tăng thêm huyền khí thôi động, lục lạc trên cổ tay điên cuồng rung lắc. Nhưng điều cực kỳ thần kỳ là Vương Thất Hải lại không nghe ra chút âm thanh nào.
Lúc này, bầy dơi máu xui xẻo rồi.
Bọn chúng ngày càng dao động bất an, bay loạn trong hang động đá vôi rộng lớn.