Chương 963: Vương thị hưng thịnh (1)
Bởi vậy, cho dù có giải quyết xong Trường Ninh Vương thị. Thực lực của cả liên minh thông gia cộng lại cũng mạnh hơn một bậc lớn so với thế gia Lục phẩm bình thường. Sức ảnh hưởng của thành thủ phủ lại càng giảm sút ở Trường Ninh vệ.
Không nói lời không đâu nữa.
Ngụy Văn Huân hiện giữ chức thành thủ đã tổ chức nghi lễ nhậm chức long trọng cho Vương Thủ Liêm, sau đó lấy lý do không làm phiền trấn thủ sứ mới nhậm chức mà đi trước.
Lúc chạng vạng, trong thiên đình trấn thủ sứ của Tân An trấn.
Vương Thủ Triết ngồi đối diện với Vương Thủ Liêm một thân nhung trang quan phục.
Trên bàn bày một số món ăn vặt và rượu, đều là do thê tử Chu Thanh Ngưng của Vương Thủ Liêm đích thân xuống bếp nấu nướng. Tuy tài nấu nướng của nàng không tinh xảo nhưng nấu mấy món ăn vặt thì cũng đâu vào đấy.
“Tứ bá, ngài cứ từ từ uống với Thủ Liêm, ta đi đốc thúc Thái nhi học hành.” Chu Thanh Ngưng hành lễ, sau đó lui ra, cho huynh đệ hai người một ít không gian riêng tư.
Đợi Chu Thanh Ngưng đi khỏi, Vương Thủ Liêm nâng ly nói: “Tứ ca, mấy năm nay toàn nhờ vào huynh, Vương thị mới có khí tượng như hôm nay, ta kính huynh một ly.”
Lúc này, Vương Thủ Liêm đã không còn là chàng niên thiếu thảm thương bị muội muội Vương Lạc Thu đuổi đánh suốt ngày như xưa nữa rồi.
Nhiều năm nay hắn lăn lộn trong quân ngũ, đã luyện bản thân thành một nam tử thành thục. Hắn của bây giờ có vóc dáng cao ngất to khỏe, để hai chỏm râu, trong ánh mắt có thêm vài khí tức thâm thúy mà uy nghiêm.
Cũng khó trách, Vương Thủ Liêm đã bốn mươi bảy tuổi rồi. Tuy huyết mạch không phải là cấp độ thiên kiêu nhưng dưới sự giúp sức tài nguyên của gia tộc, đã đạt tới Trung Phẩm Giáp đẳng, tu vi cũng đạt tới Linh Đài cảnh tầng 3 đỉnh phong. Chẳng mấy chốc có thể bước vào trung kỳ rồi.
Không dám nói tới Tử Phủ xa xăm, nhưng chắc chắn có thể ôm được Thiên Nhân cảnh.
“Đây nào có phải công lao của mỗi ta?” Vương Thủ Triết mỉm cười cụng ly với hắn rồi uống rượu nói, “Còn chẳng phải là kết quả do nhà chúng ta từ lớn tới bé, thế hệ nào cũng dốc lòng làm việc. Mấy năm nay, Lục đệ ngươi cũng vất vả rồi. Bởi vì tộc quy, buộc phải rời xa các con và Thanh Ngưng, lăn lộn một mình trong quân đội thời gian dài.”
Gia có gia quy, tộc có tộc pháp.
Thê tử Chu Thanh Ngưng của lão Lục Vương Thủ Liêm, tuy xuất thân từ thế gia quân vũ nhưng đã lựa chọn gả cho Vương Thủ Liêm, dĩ nhiên cũng phải tuân thủ gia quy của Vương thị.
Vì vậy lúc Chu Thanh Ngưng mang thai đứa con đầu tiên – Vương Ly Huyên, nàng đã từ chức trong quân đội, trở về Vương thị chủ trạch dưỡng thai sinh con. Mấy năm nay, vẫn luôn ở trong Vương thị chủ trạch, nuôi nấng các con. Tộc nhân cưới vợ, đó là gả vào cả gia tộc. Mà con được sinh ra, đã là con của mình thì cũng là con của cả gia tộc.
Con chưa thành niên, bắt buộc phải sống trong chủ trạch, cũng bắt buộc học ở Tộc Học, cùng trưởng thành với tộc nhân đồng trang lứa, tiếp nhận nền giáo dục hoàn chỉnh của Vương thị.
Loại gia quy này, dù có là ai cũng không thể vi phạm.
Nếu không trong tình huống giống như Vương Thủ Liêm, phu thê hai người cùng sống trong quân doanh, con cũng lớn lên trong quân doanh…Vậy thì mấy đứa trẻ Ly Huyên, Tông Bình, Tông Thái sẽ nảy sinh cảm giác xa cách đối với cả gia tộc.
Chỉ là qua lại vào những dịp lễ tết, điều này có gì khác với thân thích?
Bởi vậy, quan niệm của các gia tộc trên thế giới này khác với quan niệm của gia tộc ở trên Trái Đất, trong mắt tộc nhân, tầm quan trọng của nhà lớn nhất định vượt qua nhà nhỏ. Sự thân cận và nhận thức về thân phận giữa đôi bên của các tộc nhân cũng không phải là thứ mà tình thân giữa họ hàng trên Trái Đất có thể sánh được.
Từ nhỏ, Vương Thủ Liêm đã lớn lên trong bầu không khí này, dĩ nhiên cũng nhận định quan niệm này. Ngay sau đó, hắn lắc đầu nói: “Đây có gì mà vất vả chứ? Phụ thân ta chẳng phải cũng tới đây sao? Hơn nữa, ta cũng đâu phải nhậm chức ở phương xa, có thể thường về thăm nhà. Nếu nói vất vả, Tam ca và Thất đệ đều ở trong quận thành mới vất vả hơn.”
Hai huynh đệ vừa uống vừa nói chuyện, huynh đệ hai người đã lâu không có cơ hội có thể nói chuyện riêng rồi.
“Tứ ca, lần này tới Tân An trấn nhậm chức trấn thủ sứ, tuy chuyện xảy ra đột ngột.” Vương Thủ Liêm hơi trầm ngâm nói, “Có điều ta và phụ thân đã thương lượng rồi, mang một tốp quân tâm phúc mà chúng ta đã bồi dưỡng tích lũy mấy năm nay tới, ước chừng có khoảng trăm người, đều là quân tốt trẻ có phẩm chất và tiềm lực ưu tú. Vừa có thể duy trì an ninh của Tân An trấn lại có thể giúp đỡ Vương thị khai thác tiếp ở ngoại vực mới.”
“Đã là tâm phúc của đệ và Tam bá, Vương thị chúng ta cũng không thể đối đãi qua loa với họ.” Vương Thủ Triết hơi trầm ngâm nói, “Mỗi năm, gia tộc lại cung cấp thêm cho đệ và Tam bá mười vạn càn kim tài nguyên để bổ sung ‘quân phí’.”
“Tứ ca, thế này nhiều quá.” Vương Thủ Liêm vội vàng nói, “Trước đây, mỗi năm gia tộc đều hỗ trợ cho chúng ta, lại thêm mười vạn thì quá nhiều, gia tộc cũng có rất nhiều chỗ cần dùng tiền.”