Chương 964: Vương thị hưng thịnh (2)
Vương Định Tộc và Vương Thủ Liêm là đại biểu duy trf thế lực của Vương thị trong quân đội. Vì vậy, mỗi năm Vương thị đều sẽ thầm trợ cấp cho họ, cho họ có càng nhiều cơ hội lôi kéo quan hệ đồng liêu, bồi dưỡng tâm phúc, dần phát triển bản thân.
“Không sao, Tân An trấn đã tiến vào giai đoạn phát triển thần tốc, từng nông trang một đều giống như măng xuân sau cơn mưa, tổng thu nhập mỗi năm cũng ra gì ra nọ lắm.” Vương Thủ Triết hơi nghiêm túc nói, “Nhưng việc tranh đế đã vén màn, Đại Càn quốc chúng ta chắc chắn sẽ xuất hiện rung chuyển và biến cố. Trong tay nắm chắc thêm một phần lực lượng thì càng có thể ung dung hơn một phần.”
“Khoản tiền này, ngoại trừ bồi dưỡng thế lực cho riêng mình, đệ cũng có thể dùng để mở rộng nhãn tuyến, gia tăng độ sâu về mạng lưới quan hệ bên quân đội, cũng có thể gia tăng chiều rộng tiếp xúc của Vương thị ta.”
Nói đến chuyện này, trong lòng Vương Thủ Triết có hơi không vui. Đang yên đang lành sao lại xuất hiện việc tranh đế…Nếu cho hắn vài trăm năm từ từ phát dục, đến khi đó, Vương thị chính là một con quái vật to lớn, chừng đó cho dù có xuất hiện việc tranh đế, hắn cũng không bị động như thế này.
Có điều, biến cố thời đại đã tới. Vương Thủ Triết cũng không thể là người oán trời trách đất, chỉ đành càng cố hết sức phát triển bố cục, có thể phòng ngừa Vương thị bị biến cố thời đại “tiện tay bóp chết”.
“Tứ ca, ta hiểu rồi.” Vương Thủ Liêm nghiêm túc nói, “Mấy năm nay, ta và phụ thân cũng phát triển không ít mạng lưới quan hệ, về sau sẽ càng cố gắng phát triển quan hệ. Một khi có bất cứ động tĩnh nào, chúng ta cũng có thể cảnh giác sớm.”
“Bên phía Ngụy Văn Huân cũng đường cắt đứt.” Vương Thủ Triết cười nói, “Đệ và Tam bá có thể xem là cấp dưới cũ của hắn. Phần tình nghĩa này, nói không chừng sẽ có tác dụng vào ngày nào đó.”
“Ngoài ra, đệ cũng phải lưu ý về vấn đề tài nguyên trong quân đội, đặc biệt là Tẩy Tủy đan, Vô Cực bảo đan hoặc là nguyên liệu luyện chế liên quan tới đan dược. Mấy thứ này đều là tài nguyên mà gia tộc chúng ta cần gấp.”
Đối với Vương Thủ Triết mà nói, những bảo vật có thể nâng cấp tư chất huyết mạch như Tẩy Tủy đan, Vô Cực bảo đan,…có nhu cầu vô tận. Không thể chỉ mình hắn tiêu tốn tài nguyên lớn đạt đến huyết mạch đại thiên kiêu.
Những huynh đệ tỷ muội tộc nhân khác, cứ mặc kệ bọn họ sống chết sao?
Trong phạm vi năng lực, huyết mạch thiên kiêu trong gia tộc dĩ nhiên càng nhiều càng tốt. Không chỉ vì bản thân họ sẽ rất mạnh mà còn liên quan tới huyết mạch mạnh mẽ trong tương lai của con cháu Vương thị.
Bây giờ, huyết mạch Vương thị đã được nâng lên một bậc lớn, huyết mạch của lớp trẻ mới sinh rõ ràng đã mạnh hơn trên Tiên Thiên huyết mạch. Vượt qua mức bình quân của Vương Thủ Triết, Vương Thủ Nặc,…
“Vâng, Tứ ca.” Vương Thủ Liêm lắng nghe tuyệt đối.
Trong mắt tộc nhân Vương thị, Tứ ca Vương Thủ Triết tựa như một nhân vật thần thánh, sẽ luôn ủng hộ bất cứ quyết định nào của hắn.
Bất tri bất giác đã trôi qua hơn một canh giờ.
Chu Thanh Ngưng gõ cửa vào, cúi người hành lễ nói: “Tứ bá, phu quân. Huyên nhi và Bình nhi đang chấp hành nhiệm vụ ở vùng lân cận, nghe tin vội đến thăm phu quân.”
“Đúng lúc như vậy, ta và Thủ Liêm đã nói xong chuyện rồi. Đệ muội không cần tự mình xuống bếp nữa, đơn giản mời đầu bếp mở một bàn, ta và mấy đứa nhỏ cũng lâu rồi chưa gặp, vừa hay hàn huyên với chúng một lúc.” Vương Thủ Triết lập tức có tinh thần.
Hai năm gần đây, hắn đều ở bước ngoặt cuối cùng xung kích Thiên Nhân cảnh, quả thực đã sơ sót việc đốc thúc mấy đứa trẻ. Mỗi một đứa trẻ trong gia tộc đều là tương lai của Vương thị, Vương Thủ Triết thân là chủ của một tộc, dĩ nhiên có trách nhiệm đốc thúc bọn họ tiến bộ.
“Tứ ca…Vẫn quan tâm đến bọn nhỏ như xưa.” Khóe miệng lưu lại hai chỏm râu của Vương Thủ Liêm hơi cong lên, trong ánh mắt lóe lên một tia âm ảnh khó tiêu tán, việc Tứ ca khảo giáo như vậy cũng tới từ “sự nghịch ngợm” của muội muội Vương Lạc Thu.
Chu Thanh Ngưng vâng một tiếng, che miệng cười đi chuẩn bị bàn mới, việc Tứ bá khảo giáo là “động lực” trưởng thành của bọn nhỏ, bọn nhỏ chưa chắc sợ người từ mẫu như nàng, cũng chưa chắc sợ người nghiêm phụ không thường xuyên ở nhà nhưng chắc chắn sẽ sợ Tứ bá tộc trưởng của chúng.
Rất nhanh, ba nam nữ trẻ đứng trong thiên đình, từng đứa đều đứng khoanh tay, cúi đầu không dám thở mạnh. Đặc biệt là Vương Ly Huyên và Vương Tông Bình, chúng vốn đang chấp hành nhiệm vụ ở gần đây, thuận đường tới thâm phụ thân một chút.
Nhưng không ngờ lại đụng trúng Tứ bá, thật là ra ngoài không tính ngày mà.
Còn Vương Tông Thái nhỏ tuổi nhất, gương mặt nhỏ tái mét, trong ánh mắt tràn ngập vẻ vô tội bị ca ca và tỷ tỷ liên lụy.
“Ầm!”
Vương Thủ Liêm gõ bàn, tức giận nói, “Mấy đứa có biểu tình gì đấy? Có phải là bình thường mẫu thân các con đã chiều hư các con không?”
“Thủ Liêm đừng hung dữ, mấy đứa cũng đừng căng thẳng.” Vương Thủ Triết mỉm cười nói, “Ly Huyên, ngươi đã là đại cô nương rồi, bình thường cũng hiểu chuyện và cố gắng, khác với hai đứa tiểu tử chúng, ngươi ngồi trước.”