Chương 965: Vương thị hưng thịnh (3)
“Tạ Tứ bá.” Vương Ly Huyên đã hai mươi tuổi, lớn lên là một đại mỹ nhân, ngoan ngoãn lấy lòng cười với Vương Thủ Triết, sau đó ngồi xuống một bên xoay đầu, dáng vẻ biểu thị vạch rõ giới hạn với hai đệ đệ.
Vương Tông Thái mới mười tuổi lập tức bị sự vô sỉ của tỷ tỷ dọa sợ. Trước đây, tỷ tỷ luôn xem hắn là bảo bối. Sao ở trước mặt Tứ bá lập tức lật mặt rồi?
Ngược lại Vương Tông Bình lại rất hiểu, đừng nói là tỷ tỷ quay lưng, ở trước mặt Tứ bá, đổi lại là Cửu thiếu gia hắn có cơ hội này, phản được cũng phản.
“Tông Bình, năm nay đã mười sáu rồi nhỉ?” Vương Thủ Triết hài lòng đánh giá lão Cửu đời chữ “Tông”, đứa nhóc này mang tướng mạo xuất chủng của Vương thị, mày kiếm mắt lãng anh khí vô cùng.
Hơn nữa hắn đi đường bước đi vững vàng, huyền khí hùng hậu ngưng thực trong cơ thể.
Với tu vi Thiên Nhân cảnh hiện tại của Vương Thủ Triết, vừa nhìn đã biết hắn đã đột phá Luyện Khí cảnh tầng 7, có thể thấy ngày thường rất chú trọng kiến thức cơ bản.
Nhân đinh trong gia tộc ngày càng hưng thịnh, nam đinh đời chữ Tông cũng đã xếp tới hàng Thập Ngũ rồi, đời chữ Ly cũng xếp tới hàng Thập Tam. Đồng thời, đời chữ Thất và đời chữ Anh cũng đã xếp tới lão Thất rồi.
Có thể tưởng tượng, tương lai đời chữ Tông chắc chắn sẽ vượt qua nhân số đời chữ Thủ, mà đời chữ Thất cũng sẽ vượt qua đời chữ Tông. Cứ hưng thịnh qua từng thế hệ như vậy mới là nền tảng quật khỏi chân chính của Vương thị trong tương lai.
“Tông Bình không tệ, kiến thức cơ bản rất vững, gần đây cứ theo trưởng bối hoặc huynh trưởng trong gia tộc rèn luyện thật tốt.” Vương Thủ Triết khen một tiếng.
Vương Tông Bình thở phào, chắp tya nói: “Tứ bá, Tông Bình chắc chắn sẽ cố gắng.”
Sau đó, Vương Thủ Triết nhìn tới Vương Tông Thái, ừm, căn bản cũng không tệ, đã vững ở Luyện Khí cảnh tầng 1 cao đoan rồi. Phải đố một bài…
Vương Tông Thái mới mười tuổi bị nhìn đến giật mình, vội vàng nhanh nhạy chuyển chủ đề nói: “Tứ bá, ta nghe đại ca nói hắn đã thích một cô nương, là một tỷ tỷ tán ty rất xinh đẹp.”
Gì?
Vương Tông Bình lập tức đen mặt, tên nhãi này vì để không bị kiểm tra lại bán đứng hắn? Đáng chết, còn có niệm tình huynh đệ hay không?
Vương Thủ Triết còn chưa nói gì.
Vương Thủ Liêm bên cạnh đã tức giận quát lên: “Nghịch tử, ngươi to gan lắm!” Hắn luôn giữ chức trong tuần phòng doanh, cả đời này bắt không biết bao nhiêu tội phạm tán tu rồi, trong mắt hắn, hầu hết tán tu đều là kẻ vô pháp vô thiên.
Vương Tông Bình bị dọa đến nhũn chân, suýt chút đứng không vững. Phụ thân nhậm chức lâu dài trong hệ thống quân võ, sớm đã dưỡng thành tính tình nóng nảy. Bình thường vì ít chung đụng với các con nên rất ít khi tức giận.
Nhưng một khi tức giận, tức là…
“Lục đệ đừng nóng.” Vương Thủ Triết khuyên nhủ, “Trong số tán tu, chưa chắc không có người tốt, cứ làm rõ tình hình trước đã.”
“Tứ ca, không nói đến cô nương tán tu kia có tốt hay không.” Vương Thủ Liêm tràn ngập tức giận nói, “Tên tiểu tử rách này mới mười sáu tuổi, vừa ra khỏi Tộc Học, chưa học được bao nhiêu bản lĩnh đã bắt đầu biết trêu hoa ghẹo nguyệt rồi, chỉ làm bại hoại môn phong của Vương thị chúng ta thôi. Cửu thiếu gia, hừ, dựa vào ngươi cũng xứng trở thành Cửu thiếu gia của Vương thị. Tứ ca, huynh đừng quản, ta tẩn nó một trận rồi nói tiếp.”
Sau đó, Vương Thủ Liêm ấn Vương Tông Bình ngã xuống đất, hung dữ đánh hắn một trận, đến nỗi hắn đau đớn xin tha không ngừng.
“Tứ bá, cha, ta sai rồi.” Vương Thủ Bình khóc thảm, “Ta đảm bảo sau này sẽ không dám trêu ghẹo cô nương tán tu nữa.”
Sau đó, Vương Thủ Triết phát biểu cách nghĩ: “Trong tán tu, tuy phần lớn đều có vấn đề. Nhưng cũng không thể quơ đũa cả nắm, nếu thật lòng yêu nhau, Tứ bá có thể phái người điều tra tình cảnh của nàng ta.”
Vương Tông Bình lập tức dại ra, Tứ bá, lão nhân gia người có thể nói trước khi ta bị đánh được không…
“Vẫn nên nói tới Tông Thái trước đã.” Vương Thủ Triết cười híp mắt nhìn Vương Tông Thái nói, “Nào nào nào, chúng ta tiếp tục kiểm tra…Bây giờ ngươi đã mười tuổi rồi nhỉ, đọc thuộc 《 Lên Thiên Các Đông Hải ngắm biển xanh 》 chưa? Chưa thuộc cũng không sao, Tứ bá ra cho ngươi một đề toán cửu chương đơn giản…”
Vương Tông Thái ngốc luôn, chiêu chuyển chủ đề đã thất bại, dọa hắn mềm nhũn chân ngồi khụy xuống đất…Hắn vẫn còn là một đứa trẻ.
“Lục đệ…Khụ khụ!” Vương Thủ Triết ho khan hai tiếng.
Vương Thủ Liêm lập tức hiểu ý, xách tiểu tử Vương Tông Thái lên, lại đánh một trận, đánh đến nỗi tên nhóc đó kêu cha gọi mẹ không ngừng.
Chuyện như vậy thường hay xảy ra trên địa bàn của Vương thị. Tất cả đám nhóc thuộc thế hệ trẻ đều bắt đầu kéo chặt dây cung.
Vào lúc này, Nguyên Thủy Thiên Hồ trong Lũng Tả Học Cung.
Nước trong Thiên Hồ trong veo thăm thẳm như xưa, mây trắng như tơ, phản chiếu lên mặt hồ như tấm gương, nhuộm lên một cỗ cảm giác thánh khiết nói không nên lời.
Trên bầu trời, màn nước thiên hoa hiện lên quang ảnh nhàn nhạt, như ẩn như hiện.
Trên mặt hồ, từng con Nguyên Thủy Linh quy giống như từng điểm đen do nét mực nhuộm thành, từ từ bơi lội, hiện ra tầng tầng lớp sóng.