Chương 966: Ly Dao thăng cấp huyết mạch! Cuộc tranh giành Thánh tử (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 966: Ly Dao thăng cấp huyết mạch! Cuộc tranh giành Thánh tử (1)

Trên sái quy đài bên bờ đảo giữa hồ, một con Linh tước con đỏ mào bự, đang cãi nhau “chi chi cha cha” với một con Nguyên Thủy Linh quy, vừa cãi nhau vừa đập cánh, giậm chân, trông có vẻ rất giận dữ.

Vào lúc này, trong Nguyên Thủy Các trên hòn đảo giữa hồ có hai bóng người đang ngồi bên bàn, cúi đầu bộn rộn giải quyết sự vụ trong Học Cung.

Hai người này gồm một nam một nữ, người nam mặc trường bào màu nước, ôn nhuận như ngọc, vừa nhìn biết là quân tử nho nhã, trong con ngươi lộ ra sự bình tĩnh và thâm thúy không hợp với vẻ ngoài.

Lúc đối mặt với hắn, có cảm giác mênh mông tựa hồ đối mặt với sóng nước bạt ngàn.

Vị này chính là chủ nhân của Nguyên Thủy Các này, Nguyên Thủy thượng nhân.

Vị còn lại là thiếu nữ trông có vẻ nhỏ tuổi. Nàng mặc một thân váy lụa màu lam nhạt, vóc người yểu điệu, dung mạo tinh xảo, cả người đều lộ ra Linh vận khó nói nên lời.

Vị này hiển nhiên là Vương Ly Dao, đích trưởng nữ của Vương Thủ Triết, hiện giờ đã bái nhập môn hạ Thiên Hà chân nhân.

Cho dù dựa theo tuổi thật mà nói, bây giờ Vương Ly Dao đã hơn ba mươi tuổi rồi nhưng nàng trông vẫn giống như một thiếu nữ mười tám đôi mươi dạt dào thanh xuân, ngoại trừ khí chất trở nên càng xuất chúng, năm tháng tựa hồ vốn không hề lưu lại vết tích trên người nàng.

Đây chính là lợi ích của việc thăng cấp Linh Đài cảnh sớm.

Người mười mấy tuổi đã thăng cấp Linh Đài cảnh như nàng, chức năng trong cơ thể vẫn luôn duy trì ở trạng thái tốt nhất, cho dù có trôi qua thêm mấy mươi năm nữa, dáng vẻ vẫn tươi trẻ xinh đẹp giống như thiếu nữ.

Đương nhiên, đây chỉ là phép so sánh, thật sự đến mấy chục năm sau, nàng cũng đã thăng cấp Thiên Nhân cảnh rồi. Dù sao thì, hiện giờ Vương Ly Dao đã là Linh Đài cảnh hậu kỳ, qua thêm bảy tám năm nữa cũng nên chuẩn bị đột phá Thiên Nhân cảnh rồi.

Mười mấy năm nay, theo yêu cầu của Thiên Hà chân nhân, Vương Ly Dao chăm chỉ tu luyện, cứ cách một khoảng thời gian sẽ dành chút thời gian tham gia vào sự vụ Học Cung.

Lúc mới bắt đầu, tuy các trưởng lão của Học Cung không nói gì nhưng trong lòng lại không phục, cứ cảm thấy đối phương chỉ là một tiểu nha đầu, cho dù thiên tư xuất chúng tới mấy thì cũng không có kinh nghiêm liên quan, sao có thể quản được một đống chuyện lớn như vậy trong Học Cung?

Nhưng thời gian dài, thái độ của mọi người cũng dần thay đổi.

Tuy lúc Vương Ly Dao giải quyết sự vụ trong Học Cung không tính là lão luyện nhưng luôn có lý lẽ rõ ràng, hành sự quả quyết, gần như không phạm bất cứ sai sót nào trong vấn đề quan trọng.

Nàng không chỉ có sự bình tĩnh và trầm ổn vượt qua độ tuổi vốn có của nàng, còn có rất nhiều lúc, một số ngôn luận bất cẩn nói ra miệng lại lộ ra bố cục và tầm nhìn xa khiến người ta giật mình, ngay cả các trưởng lão biết nhiều hiểu rộng cũng không kiềm được sinh ra một loại cảm giác tê rân da đầu.

Điểm mấu chốt nhất là nàng trước giờ không cảm thấy mình lợi hại bao nhiêu, tựa hồ chuyện mình có thể làm được là điều hiển nhiên.

Lúc Nguyên Thủy thượng nhân tán gẫu với các trưởng lão, thường không nhịn được mà cảm khái.

Bố cục và tầm nhìn xa như vậy, theo lý tuyệt đối không thể xuất hiện trên người một đứa trẻ như nàng. Tính khả năng lớn nhất là những thứ này đều là thứ nàng đã quen từ nhỏ, tập mãi thành quen.

Chỉ có như vậy mới có thể lý giải cảm giác mâu thuẫn trên người nàng.

Nguyên Thủy thượng nhân tiếp xúc với Vương Thủ Triết không nhiều, phần lớn thời gian đều thông qua lời miêu tả từ miệng người khác để hiểu sự tích của hắn.

Trong miệng người khác, trên người Vương Thủ Triết luôn mang một số nhãn hiệu mang tính đặc trưng, “quỷ tài thương nghiệp” gì đó, “ôn hòa khiêm tốn, phong độ ngời ngời” gì đó, “cẩn trọng quá độ” gì đó, “sủng thê cuồng ma” gì đó, “gia chủ gương mẫu của các thế gia” gì đó…

Tuy nói rất xuất chúng nhưng trong mắt của một thượng nhân Học Cung có cấp độ như ông ta cũng chỉ có thể xem như là nhân tài khá xuất sắc mà thôi, xứng đáng lôi kéo nhưng không đến mức quá xem trọng.

Nhưng nhìn từ biểu hiện của Vương Ly Dao, ông ta, hoặc bao gồm tất cả mọi người kể cả ông ta, e là đều xem nhẹ người này rồi.

Ngay cả Vương Ly Dao bị lây nhiễm từ hắn cũng có nhãn quang và lối suy nghĩ khiến người ta giật mình như vậy, bản thân hắn sẽ đáng sợ đến cỡ nào?

“Sư tôn.”

Bỗng dưng, đệ tử nòng cốt Phục Hạo Ba thuộc môn hạ Nguyên Thủy thượng nhân từ cửa đi vào, cắt đứt mạch suy nghĩ bay bổng của Nguyên Thủy thượng nhân.

Nguyên Thủy thượng nhìn hắn, biểu thị hắn có lời mau nói.

Vương Ly Dao cũng ngẩng đầu quét mắt nhìn.

Phục Hạo Ba hành lễ với Nguyên Thủy thượng nhân và Vương Ly Dao, sau đó mới giải trình: “Viện trưởng trở về rồi.”

Hóa ra là lúc đệ tử tuần tra đẫ nhìn thấy hà quang phi thuẫn của Thiên Hà chân nhân, lại nhìn thấy hà quang rơi vào trong hồ, cho nên đã báo cho Phục Hạo Ba, người phụ trách việc an toàn trên đảo. Phục Hạo Ba xác nhận tình hình là thật nên đã vội tới thông báo cho Nguyên Thủy thượng nhân và Vương Ly Dao.

“Trở về rồi?”

Nguyên Thủy thượng nhân và Vương Ly Dao sáng mắt lên.