Chương 967: Ly Dao thăng cấp huyết mạch! Cuộc tranh giành Thánh tử (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 967: Ly Dao thăng cấp huyết mạch! Cuộc tranh giành Thánh tử (2)

Thiên Hà chân nhân rời khỏi Học Cung đã mấy năm, trong khoảng thời gian đó chẳng có tin tức gì khiến bọn họ thấp thỏm trong lòng. Không ngờ, lần này trở về cũng trở về trong im lặng.

Thiên Hà chân nhân quay lại, bọn họ là đệ tử, theo lý nên tới bái kiến.

Hai người lập tức ra khỏi Nguyên Thủy Các.

“Soạt”

Thiên Hà chân nhân thuận tay vung lên, tay áo rộng phùng phình phất nhẹ trong không trung, một màn nước hà quang màu thủy lam bỗng hiện lên, phút chốc bao trùm lấy hai người họ.

Một khắc sau, hà quang màu lam thông thấu nở rộ ra, thân ảnh của hai người vẽ ra một vòng sáng màu lam trong khoảng không bị màn nước bao trùm, thoáng chốc đã vào trong hồ nước xanh thẳm.

Hồ nước tĩnh lặng mà thâm trầm.

Dưới sự che phủ của hà quang, hai người nhanh chóng chìm trong hồ, rất nhanh đã lặn sâu tới đáy hồ.

Nơi sâu thẳm ở đáy hồ có một tòa cung điện xây bừng đá màu đen sẫm, nguy nga đồ sộ, khí thế tràn đầy, tên là “Thiên Hà Cung”.

Tòa Thiên Hà Cung này không chỉ là nơi tu hành của Thiên Hà chân nhân, đồng thời cũng là nơi có trận nhãn hộ sơn đại trận “Thủy Mạc Thiên Hoa”.

Bình thường, ngoại trừ Vương Ly Dao, Nguyên Thủy thượng nhân cùng với lão quy, những người chưa cho phép đều không thể tiến vào.

Hai người đều là đệ tử thân truyền, có thể tự do ra vào Thiên Hà Cung, cấm chế trong Thiên Hà cung sẽ không ngăn cản họ.

Là chủ nhân của Thiên Hà Cung, cường giả Thần Thông cảnh, Thiên Hà chân nhân dĩ nhiên cũng sớm phát giác được hai người tới.

Lúc hai người vừa vào trong điện, Thiên Hà chân nhân đã ngồi trên đệm cói.

Nhiều năm không gặp, dáng người hao gầy của Thiên Hà chân nhân tựa hồ lại gầy thêm vài phần, trên mặt cũng thêm vẻ mệt mỏi nhưng tinh thần lại rất tốt, vừa nhìn, hồng quang khắp mặt, tựa như đã gặp phải chuyện tốt.

“Đệ tử Nguyên Thủy/Ly Dao, bái kiến sư tôn.”

Thiên Hà thượng nhân và Vương Ly Dao thấy vậy, lập tức tiến lên bái kiến.

“Hai người các ngươi tới đúng lúc lắm.” Thiên Hà chân nhân gật đầu với hai người, gọi hai người ngồi xuống rồi nói, “Chuyến này vi sư tới Hàn Nguyệt Tiên Triều, ngoài ý muốn có được nửa tấm Tử Chi vạn năm, vừa hay có thể giúp Ly Dao nâng cấp huyết mạch. Ly Dao, ngươi ăn cái này tại đây, vi sư phụ trợ ngươi luyện hóa dược lực.”

Nói xong, ông ta cẩn thận lấy ra một hộp thuốc bằng linh thạch từ trong nhẫn trữ vật, giải trừ tầng tầng cấm chế, lấy ra một mảnh vỡ Linh Chi từ bên trong, giao nó cho Vương Ly Dao.

Miếng Linh Chi vỡ này chỉ to bằng nửa bàn tay, bề ngoài có màu đỏ tím sẫm, đang tỏa ra hương thuốc dào dạt.

Nguyên Thủy thượng nhân vừa thấy nửa miếng Tử Chi này, hô hấp lập tức ngưng lại.

Thiên Hà chân nhân trừng ông ta. Ông ta vội vàng khống chế biểu cảm tựa hồ không có chuyện gì rũ mắt xuống, tựa hồ chẳng phát hiện ra điều gì.

Thế nhưng cho dù bọn họ có ý che giấu, Vương Ly Dao vừa nhìn đã thấy vấn đề.

” Trong《 Mười vạn dược điển 》 có ghi chép rõ ràng. Tử Chi, màu đỏ tối, tính nóng, có công hiệu kích hoạt khí huyết, nâng cấp tư chất huyết mạch, trên ngàn năm có thể lấy làm thuốc. Mỗi một ngàn năm Tử Chi sinh một vòng vân tím, cây có trên mười vòng vân tím được gọi là “Tử Chi vạn năm”. Mười vạn năm, màu thịt của linh chi chuyển từ bóng sang thẫm, trở thành màu đỏ tím sẫm, được gọi là ‘Vạn Linh Tử Tiên Chi’, phân biệt với ‘Vạn Linh Bạch Tiên Chi’.”

Nàng nâng mắt nhìn Nguyên Thủy thượng nhân và Thiên Hà chân nhân, lại nhìn nửa miếng Tử Chi trong hộp thuốc, âm u nói: “Tuy nửa miếng Tử Chi này không hoàn chỉnh, không nhìn ra có mấy vòng vân tím nhưng màu sắc của nó rõ ràng còn thẫm hơn màu đỏ sẫm, vô cùng giống với màu đỏ tím sẫm trong ghi chép ở dược điển. Từ vẻ ngoài phán đoán, đại khái là một miếng Tử Chi bảy vạn năm.”

Nghe vậy, Thiên Hà chân nhân lập tức hơi lúng túng.

Ông ấy không ngờ Vương Ly Dao lại hiểu sâu 《 Mười vạn dược điển》như vậy.

Phải biết, thứ có thể vào 《 Mười vạn dược điển》đều là thần đan hoặc tiên thảo Bát giai Cửu giai, đều là bảo vật cao cấp nhất trên đời này.

Mà Tử Chi vạn năm, tuy danh khí lớn nhưng Linh tài giống với nó không ít, tu sĩ Huyền Vũ bình thường dù cho gặp được Tử Chi vạn năm cũng chưa chắc có thể nhận ra, càng đừng nhắc tới “Vạn Niên Tử Tiên Chi”.

Ai lại rảnh rỗi đi thuộc lòng một tin tức chi tiết về bảo vật mà cả đời này mình chưa chắc gặp được? Thậm chí còn vạch ra từng điểm cụ thể như vậy?

Vương Ly Dao nhìn ông ta một cách sâu sắc, không lên tiếng.

《 Mười vạn dược điển》là một trong những điển tịch buộc phải nằm lòng của Vương thị, năm nàng lên mười đã có thể đọc nằm lòng rồi.

Dựa theo cách nói của phụ thân, đây gọi là lo trước khỏi họa, tránh việc sau này bảo vật ở trước mặt lại không biết, bỏ lỡ thì chẳng phải sẽ hối tiếc cả đời sao?

Đã từng, nàng cũng rất câm nín với luận điệu này của phụ thân, cảm thấy phụ thần nghĩ quá nhiều. Hoàn toàn không ngờ bản thân thật sự sẽ có một ngày dùng đến.

“Khụ khụ…Sư muội tuệ nhãn như đuốc.” Nguyên Thủy thượng nhân thấy bầu không khí không ổn, vội ho khan một tiếng, giảng hòa, “Sư huynh vừa rồi cũng hơi hoài nghi, chỉ là không chắc chắn lắm. May mà sư muội chỉ ra.”