Chương 969: Ly Dao thăng cấp huyết mạch! Cuộc tranh giành Thánh tử (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 969: Ly Dao thăng cấp huyết mạch! Cuộc tranh giành Thánh tử (4)

“Muội nói ngốc gì vậy?” Nguyên Thủy thượng nhân bất đắc dĩ, “Bây giờ ta đã là đạo thể rồi, hiệu quả của Tử Chi này đối với ta mà nói đã rất yếu. Huống chi, sư huynh của muội đã hơn năm trăm tuổi rồi, đời này đại khái cũng dừng chân ở Tử Phủ cảnh, nhưng muội thì khác, tương lai của muội còn có khả năng vô hạn.”

“Phải biết, cho dù cùng là đại thiên kiêu, cách biệt giữa thiên bẩm Giáp đẳng và thiên bẩm Bính đẳng ở tốc độ tu luyện vô cùng lớn. Muội đừng thấy muội là đại thiên kiêu nhưng cung chỉ là Bính đẳng tốt hơn Đinh đẳng kém nhất một chút mà thôi. Trong quá trình tu luyện, hễ xảy ra vấn đề, ví dụ bị thượng quá nặng ảnh hưởng tới thọ nguyên,…nói không chừng còn chưa kịp đột phá Thần Thông cảnh đã tận thọ rồi.”

Con đường tu luyện chính là nghịch thiên, tu luyện càng lâu, khả năng xảy ra chuyện ngoài ý muốn càng cao.

Ai cũng không thể đảm bảo sau khi trở thành đại thiên kiêu thì chắc chắn có thể đột phá Thần Thông cảnh. Trong lịch sử, lẽ nào đại thiên kiêu chưa tới Thần Thông cảnh đã chết còn ít sao?

Thấy Nguyên Thủy thượng nhân nói như vậy, Vương Ly Dao cũng không rề rà nữa, bái lễ với Thiên Hà chân nhân, trịnh trọng cảm tạ một phen, sau đó cẩn thận nuốt xuống miếng Tử Chi bảy vạn năm.

Rất nhanh, dược lực tràn trễ đã cuộn trào từ phần bụng lên, lực huyết mạch trong cơ thể nàng cũng lập tức được kích hoạt, tức khắc trở nên cuồn cuộn như nước sôi.

Sắc mặt nàng lập tức trắng bệch, thái dương cũng lộ ra gân xanh, mồ hôi lạnh chảy xuống như mưa.

Thậm chí, huyết quản nhỏ yếu trong mũi nàng cũng trướng lên, máu mũi chảy ra từ lỗ mũi.

Đây là vì dược lực quá mạnh, cộng thêm lực huyết mạch quá mãnh liệt, tạo thành lực xung kích lớn với cơ thể nàng, nếu cơ thể nàng kém một chút, ban nãy nàng đã không tránh khỏi việc bị thương rồi.

Thiên Hà chân nhân thấy vậy, lập tức áp lòng bàn tay lên lưng nàng, đẩy huyền khí cuồn cuộn của mình vào cơ thể nàng, bắt đầu trợ giúp nàng luyện hóa dược lực của Tử Chi.

Lúc này, sắc mặt của Vương Ly Dao đã tốt lên rất nhiều, biểu cảm cũng không đau đớn như thế kia nữa.

Thất thế, Nguyên Thủy thượng nhân rất tự giác lui ra, ngồi ở vị trí cửa điện, bắt dầu hộ pháp cho hai người.

Sư đồ hai người luyện hóa tròn một tháng. Sau một tháng, Thiên Hà chân nhân mới trút một hơi thở dài, thu lại tay ấn trên lưng Vương Ly Dao.

Mà vào lúc này, Vương Ly Dao cũng mở mắt ra.

Từ lúc bắt đầu luyện hóa, nàng vẫn luôn dồn hết lực chú ý vào trong cơ thể, không rảnh rỗi quản lý bản thân, máu mũi khô khốc còn dính trên môi, rất khó chịu.

Bây giờ vừa tỉnh lại, nàng đã cảm thấy toàn thân không thoải mái, phản ứng đầu tiên chính là triệu hồi một cỗ Linh khí Nguyên Thủy, thi triển một thuật pháp vệ sinh đơn giản trên người mình.

“Sư muội, muội cảm thấy thế nào?” Lúc này, Nguyên Thủy thượng nhân cũng chú ý đến tình hình trong điện, tiến lên quan tâm hỏi han tình hình.

Vương Ly Dao nhắm mắt cảm thụ, trên mặt lập tức lộ ra một tia vui mừng: “Ta cảm thấy huyết mạch của ta đã thăng cấp không ít, đã từ huyết mạch tứ trọng trung đoan nâng lên đến tứ trọng cao đoan rồi.”

Từ sau khi trở thành đại thiên kiêu, mỗi lần thăng cấp tư chất huyết mạch đều rất khó khăn, Linh đan sử dụng lần này phải cao cấp hơn lần kia. Nhưng giai tầng huyết mạch cũng chỉ tăng lên chút xíu, nhúc nhích từng chút một rất khó khăn.

Không ngờ miếng Tử Chi bảy vạn năm chút xíu này lại đưa huyết mạch của nàng tăng “vèo” một phát tới một giai tầng nhỏ.

“Tốt tốt tốt! Quá tốt rồi!” Thiên Hà chân nhân cũng vô cùng vui mừng, “Tứ trọng cao đoan, đó chính là tư chất huyết mạch Cực Phẩm Ất đẳng, cho dù trong hàng đại thiên kiêu cũng thuộc dạng đỉnh lưu. Chỉ cần chăm chỉ tu luyện, trăm năm sau, tham dự ‘cuộc tranh giành Thánh tử’ cũng có tỉ lệ thắng không nhỏ.”

“Cuộc tranh giành Thánh tử?” Nguyên Thủy thượng nhân sáng mắt lên, “Sao ta lại quên mất vụ này! Sau ‘cuộc tranh giành đế tử’ chính là ‘cuộc tranh giành Thánh tử’, thánh địa Lăng Vân chúng ta cũng nên chọn người kế thừa rồi.”

Vương Ly Dao chưa từng nghe Thiên Hà chân nhân nói tới những điều này, hơi không hiểu: “Hoàng thất có ‘cuộc tranh giành đế tử’ ta còn có thể hiểu, dù sao thì phải tranh hoàng vị. Tại sao thánh địa cũng có ‘cuộc tranh giành Thánh tử’? Không phải là ai thăng cấp Lăng Hư cảnh trước thì sẽ kế thừa thánh địa sao?”

“Đứa trẻ ngốc.” Thiên Hà chân nhân dở khóc dở cười, “Ngươi cho rằng ‘Cuộc tranh giành đế tử’ chỉ tranh hoàng vị thôi sao?”

“Lẽ nào không phải ư?”

Vương Ly Dao thật sự rất mơ hồ. Bởi vì lý do tranh giành đế vị quá phong phú và đương nhiên, trước đây nàng vốn chưa từng nghĩ đến vấn đề này.

“Đương nhiên không phải.” Thiên Hà chân nhân cười cao thâm khó lường, sao đó nhìn Nguyên Thủy thượng nhân, “Nguyên Thủy, ngươi giải thích cho sư muội ngươi đi.”

Vương Ly Dao dùng ánh mắt vô cùng muốn biết nhìn Nguyên Thủy thượng nhân.

Cũng chỉ có những lúc như thế này, nàng mới biểu hiện dáng vẻ giống với một đứa trẻ nên có.

Nguyên Thủy thượng nhân hiếm khi trải nghiệm cảm giác làm sư huynh người ta, giải đáp thắc mắc, lập tức lấy giọng, tỏ ra nghiêm túc giải thích: “‘Cuộc tranh giành đế tử’ không chỉ tranh quyền thừa kế mà còn tranh cơ hội trở thành ‘Lăng Hư cảnh’.”

Lăng Hư cảnh!

Vương Ly Dao giật mình.