Chương 970: Ly Dao thăng cấp huyết mạch! Cuộc tranh giành Thánh tử (5)
Đương nhiên nàng biết Lăng Hư cảnh, đó là một cảnh giới mạnh hơn Thần Thông cảnh. Hoàng đế Long Xương đế hiện nay của Đại Càn chính là cường giả Lăng Hư cảnh, chủ nhận hiện giờ của thánh địa Lăng Vân cũng vậy.
Trong truyền thuyết, cường giả Lăng Hư cảnh không chỉ có thọ nguyên gần bốn ngàn tuổi, còn có thực lực mạnh mẽ thông thiên triệt địa, có thể dời chuyển sao trời, ngược dòng sông nước, có thể khiến biển cả trở thành ruộng đất.
Đó chính là giấc mộng của vô số tu sĩ Huyền Vũ trong thiên hạ!
“Đại Càn quốc đã truyền hai đời rồi, hoàng đế hai đời đều là cường giả Lăng Hư cảnh, đây không phải là chuyện trùng hợp gì.” Nguyên Thủy thượng nhân rất hài lòng với biểu cảm kinh ngạc của Vương Ly Dao, ngữ khí càng đắc ý, “Chuyện này chỉ có cấp cao của thánh địa Lăng Vân nhất mạch chúng ta và hoàng thất Đại Càn biết nhưng cũng không tính là bí mật gì đặc biệt, nói cho muội cũng không sao.”
“Trong tay hoàng thất Đại Càn nắm giữ một hạng mục mật pháp truyền lại từ thời đại Thần Vũ Hoàng Triều, có thể giúp tư sĩ Huyền Vũ có tư chất đại thiên kiêu nâng cấp tư chất lên một đài giai mới, vì vậy rất có thể nâng cao tính khả năng trở thành cường giả Lăng Hư cảnh.”
“Có điều, loại mật pháp này có điều kiện sử dụng vô cùng hà khắc, không chỉ hai ngàn năm mới có thể dùng một lần, hơn nữa bởi vì quá trình khá bá đạo, yêu càu người sử dụng bắt buộc phải có thực lực đạt tới Tử Phủ cảnh, hơn nữa giai tầng huyết mạch không thể thấp hơn lục trọng. ‘Cuộc tranh giành Thánh tử’ cũng là tranh cơ hội sử dụng mật pháp này.”
Vương Ly Dao nghe tới đây đã hiểu đại khái rồi: “Có phải thánh địa Lăng Vân chúng ta cũng có mật pháp tương tự?”
“Sư muội quả nhiên thông minh.” Nguyên Thủy thượng nhân khen nàng một câu, “Thánh địa Lăng Vân nhất mạch chúng ta sở dĩ có thể có địa vị cao như vậy trong Đại Càn quốc là bởi có mật pháp tương tự, có thể đảm bảo không đứt Lăng Hư cảnh, truyền thừa không dứt.”
Đại thiên kiêu hiếm có như vậy, cũng chỉ có xác suất thành Thần Thông cảnh, muốn trở thành Lăng Hư cảnh, yêu cầu về tư chất còn phải cao hơn một tầng, có thể nói là hà khắc đến biến thái, nếu không có thủ đoạn đặc biệt, muốn duy trì truyền thừa không dứt làm gì dễ như thế?
“Hóa ra là như vậy.”
Vương Ly Dao như bừng tỉnh ngộ, ánh mắt cũng lập tức sáng lên.
“Cuộc tranh giành Thánh tử” đã là tranh giành cơ hội trở thành cường giả Lăng Hư cảnh, vậy thì ý nghĩa sẽ khác.
Nếu nàng có thể trở thành cường giả Lăng Hư cảnh, những cái khác không nói, cả Trường Ninh Vương thị đều có thể cả họ được nhờ, tương lai có thể tung hoành ngang dọc ở Đại Càn. Phụ thân muốn đưa gia tộc trở nên mạnh hơn cũng sẽ càng dễ dàng hơn.
Mà bên Lũng Tả Học Cung, nếu nàng có thể trở thành người kế thừa của thánh địa Lăng Vân, địa vị của Lũng Tả Học Cung cũng sẽ như nước dâng thuyền cao, trở thành Học Cung đứng đầu dưới thánh địa.
Xem ra cho dù là vì gia tộc hay là vì Lũng Tả Học Cung, nàng nhất định phải tranh một lần.
…
Trường Ninh vệ, Bình An trấn, Châu Vi hào uyển.
Là một mảnh đất phú hào hạng nhất ở Bình An, hơn ba mươi năm trước, nơi đây vẫn còn là một vùng hoang địa đầm lầy.
Chính gia chủ Vương Thủ Triết đã phục hưng Vương thị, tiến hành lấp đất tạo ruộng đối với mảnh đầm lầy chẳng có chút giá trị này, tiêu tốn thời gian mười năm, tạo nên sự sầm uất như bây giờ.
Môi trường tốt đẹp, phú nhân tập trung đông đúc, vị trí trung tâm thương nghiệp và cuộc sống thuận lợi, chẳng những nhận được sự truy cầu của các phú hào bản địa mà ngay cả người có tiền trong phạm vi Trường Ninh vệ đều sẽ chịu chi một số tiền lớn để có một căn trạch viện ở đây.
Điều này khiến chủ trạch và ruộng đồng ở Châu Vi hào uyển tăng lên liên tục, rất nhiều người mua tốp đầu đã chuyển nhượng lại, mỗi người đều kiếm được một bộn hời. Chỉ là sau này, bọn họ hối hận đến xanh ruột.
Theo sự phát triển vượt bậc của Trường Ninh Vương thị, hoàn cảnh ở cả Bình An trấn ngày càng tốt lên, trở nên giàu có, đông đúc và lớn mạnh. Giá cả một kỳ của Châu Vi hào uyển đã tăng đến mức những thế gia Cửu phẩm ngoại địa kia cũng tê rân da đầu.
Một căn trạch tử trước sau ngoài viện cộng thêm tám mươi mẫu ruộng đã tăng đến hai ba vạn càn kim, lại còn hữu giá vô thị(*), càng gần hà đạo và viện ở hồ Châu Vi thì giá càng đắt.
(*): Giá quá cao nhưng người có nhu cầu mua lại rất ít nên khó tiêu thụ.
Trong đó có một căn viện ven sông, trên biển treo ở ngưỡng cửa đề hai chữ “u Dương”.
Hôm nay chính là đại thọ năm mươi của lão gia u Dương gia, trong nhà đông như trẩy hội, rất nhiều người có thân phận lần lượt tới tham gia. Nhưng u Dương lão gia tựa hồ hơi không vui, sau khi ông ta kính khách mấy ly rượu thì trở về hậu viện.
Trong một góc hậu viện, tiết trời đang mát.
Một số giống cây hoa cúc và hoa mai đặc biệt trong viện đang nở, thi nhau khoe sắc.
u Dương lão gia nằm trên ghế dựa, người đã nửa trăm như ông ta đã hơi già nua rồi. Đôi con ngươi của ông ta hơi vẩn đục, tựa hồ có chút vô thần.