Chương 971: Tẩu tẩu! Hết sức cảm tạ tẩu (1)
Ông ta suýt soát một hai tuổi với gia chủ Vương Thủ Triết của Vương thị nhưng vẻ ngoài và tinh khí thần lại khác biệt một trời một vực, hoàn toàn không giống người cùng thời.
Sau một lúc, tiết trời trở lạnh.
Một nam tử mặc hoa phục khoảng ba mươi tuổi dắt một bé gái bảy tám tuổi cẩn thận đi vào hoa viên nhỏ thuộc về riêng phụ thân hắn. Từ nhỏ tới lớn, hắn biết mỗi khi phụ thân có tâm trạng xấu đều sẽ ở riêng một góc trong hoa viên.
“Phụ thân.” Nam tử mặc hoa phục thấp giọng nói, “Rất nhiều khách khứa đang đợi người, muốn chúc thọ lão nhân gia người đó.”
u Dương lão gia nhàn nhạt nhìn hắn rồi nói: “Cứ để họ đợi đi.”
“Phụ thân, thế này có phù hợp không?” Nam tử mặc hoa phục thấp giọng nói, “Trong số khách khứa đó, có không ít người có thân phận hiển hách…Có Tam chưởng quỹ của cửa hàng Hằng Tường, thiếu tộc trưởng của Lý thị, phó trấn thủ sứ của trấn thủ phủ, ông chủ Thiếu của hãng thuyền Tín Nghĩa…” Hắn liệt kê từng tên của những người có thân phận cao trong số khách khứa.
“Hừ!” u Dương lão gia mắt nhắm mắt mở nói, “Thiên hạ nhốn nháo đều vì lợi mà đến, thiên hạ rộn ràng đều vì lợi mà đi. Những người gọi là khách quý tới tâng bốc một lão già phàm trần như ta, không gì ngoài một chữ ‘lợi’!”
“Bá Thao, ngươi phải nhớ kỹ, u Dương Tuấn Ngạn ta chính là thân cận của Lục tiểu thi, một trong những đại quản sự của Vương thị.” u Dương Tuấn Ngạn đã hơi già nua lạnh lùng nói, “Ăn lộc của vua thì phải trung với vua, chỉ có thể có chuyện công việc với người ngoài, tuyệt không thể có dính dáng tư lợi. u Dương gia chúng ta có thể có ngày hôm nay, không gì khác ngoài mấy chữ trung thành và tận tâm. Bây giờ ngươi cũng đã thăng chức quản sự Vương thị rồi, phải nhớ kỹ điểm này.”
Từ sau khi ông ta được Lục tiểu thư đề bạt thành thân tín vẫn luôn tham gia vào trong các hạng mục sự vụ của Vương thị, công trình tiêu ứ lấp đất, xây dựng và tiêu thụ Châu Vi hào uyển, bố trí dân tị nạn, tổ chức dân phu đào vét hà đạo, công trình đê điều An Giang, bố trí hạng mục công trình nhà ở, chủ sự đoạn đường Thủ Triết Lộ ở ngoại vực, đại chủ sự một phần công trình trong Thủ Triết quan…
Cho tới nay, ông ta đều cần cù cố gắng, đảm đương vị trí nòng cốt trong sự quật khởi của Vương thị. Vì vậy, để khen ngợi lòng trung thành và cống hiến của ông ta, hơn mười năm trước, Vương thị đã ban cho ông ta căn chủ trạch ở Châu Vi hào uyển này.
Thân là một trong những đại quản sự của Vương thị, dĩ nhiên u Dương Tuấn Ngạn là đối tượng nịnh bợ của rất nhiều người.
“Vâng, phụ thân.” u Dương Bá Thao vội chắp tay lên tiếng, lại nói, “Vậy hài nhi tới xã giao với khách một chút, tránh cho bọn họ nói u Dương gia chúng ta không hiểu phép tắc, để Mộ Thu chăm sóc người một lúc.”
“Đi đi.” u Dương Tuấn Ngạn thiếu kiên nhẫn phất tay, ông ta tựa hồ không hài lòng với đứa con trai này.
Sau đó, đợi u Dương Bá Thao rời đi, bé gái u Dương Mộ Thu tiến lên nỉ non nói: “Chúc mừng gia gia phúc như Đông Hải, thọ như Nam Sơn.”
“Ha ha, nha đầu. Gia gia có phúc phần tốt nhưng thọ nguyên này, lúc trẻ quá…Khụ khụ, thôi vậy thôi vậy.” u Dương Tuấn Ngạn cưng chiều xoa đầu cháu gái, cười nói, “Gần đây học hành thế nào? Ở trong Vương thị Tộc Học phải chăm chỉ học tập, tuyệt đối không thể sa sút trên con đường tu luyện.”
“Gia gia nói với ngươi, u Dương gia chúng ta sở dĩ có ngày hôm nay đều dựa vào Lục tiểu thư và Vương thị, Ngươi phải chăm chỉ học hành, trở thành người có ích, tương lai báo đáp ân tình của Vương thị và Lục tiểu thư.”
“Vâng, gia gia.” u Dương Mô Thu như hiểu như không nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
“Đứa trẻ ngoan.” u Dương Tuấn Ngạn khen, trong ánh mắt hiền từ cảm khái vô cùng.
Sau khi ông ta có điều kiện kinh tế dư dả, đã tiêu tốn không ít tiền bạc và điểm cống hiến ở Vương thị, nghĩ cách nâng cấp huyết mạch của trưởng tử u Dương Bá Thao từ tư chất Phế Phẩm miễn cưỡng thành Hạ Phẩm Đinh đẳng, xem như là bước vào ngưỡng cửa của tu sĩ Huyền Vũ.
Sau đó, lại lấy một cô con dâu có tư chất huyết mạch từ một gia tộc Huyền Vũ không nhập lưu ở ngoài vệ.
Không chỉ là tổ tiên tích đức, còn là do số mệnh của bản thân u Dương Tuấn Ngạn tốt. Cháu gái sinh ra không lâu trước đây, sau khi đo lường ở trắc Linh Đài của Vương thị đã được đo ra tư chất huyết mạch Hạ Phẩm Ất đẳng.
Sau đó u Dương Tuấn Ngạn lại cắn răng tiêu tốn điểm cống hiến và mặt dày đổi về một viên Linh đan Tứ phẩm xa xỉ 【 Tôi Huyết đan 】từ Vương thị, nâng cấp huyết mạch của cháu gái bảo bối thành Hạ Phẩm Giáp đẳng.
Cứ như vậy, tư chất huyết mạch của u Dương Mộ Thu đã không thấp nữa. Nếu có thể trở thành gia tướng tâm phúc của Vương thị, lập nhiều công huân cho gia tộc, tương lai rất có cơ hội trở thành gia tướng Linh Đài cảnh.
Do đó có thể thấy, u Dương Tuấn Ngạn ôm bao nhiêu kỳ vọng đối với đứa cháu gái này.
Vào lúc hai ông cháu đang nói chuyện, bỗng dưng, trong hoa viên của u Dương Tuấn Ngạn có một bóng ảnh bay tới. Mỗi bước đi của nàng đều giẫm vào hư không nhưng lại có thể khiến không khí chấn động gợn sóng giống như đi trên mặt đất vậy.