Chương 972: Tẩu tẩu! Hết sức cảm tạ tẩu (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 972: Tẩu tẩu! Hết sức cảm tạ tẩu (2)

Chẳng mấy chốc, nàng chắp hai tay sau lưng đáp xuống trước mặt u Dương Tuấn Ngạn.

Nàng mặc kình phục Huyền Vũ của nữ màu vàng nhạt, anh tư rạng rỡ, chỉ tĩnh lặng đứng ở đó đã có phong thái tuyệt thế như đế quân hạ giá thiên hạ.

“Lục, Lục, Lục tiểu thư.” u Dương Tuấn Ngạn dụi mắt, không dám tin nhìn cảnh trước mắt, “vèo” một phát ngã từ trên ghế dựa, run rẩy kích động cúi lạy nói, “Tuấn, Tuấn Ngạn bái kiến Lục tiểu thư.”

Trong lòng ông ta kích động dạt dào, Lục tiểu thư từ sau khi tới Học Cung vẫn luôn bận rộn tu luyện, số lần về nhà không nhiều. Thi thoảng về một lần cũng sẽ vội vã về rồi vội vã đi.

u Dương Tuấn Ngạn đếm đốt ngón tay, lần trước gặp Lục tiểu thư đã là chuyện của sáu năm trước.

“Tuấn Ngạn, chuyện của ngươi, bổn tiểu thư cũng nghe nói. Mấy năm nay, ngươi luôn tuân thủ bổn phận, tận lực làm việc cho Vương thị.” Vương Lạc Thu gật đầu nói, “Sáu bảy năm nay, ta luôn bận rộn chuyện khác. Lần này được Tứ ca triệu hồi về, nghe nói đại thọ năm mươi của ngươi…Nên qua chúc mừng ngươi, Tuấn Ngạn, ngươi hơi già rồi, ài…”

“Đa, đa tạ Lục tiểu thư có thể nhớ tiểu nhân.” u Dương Tuấn Ngạn kích động đến ngấn lệ, “Tiểu nhân thọ mỏng không đáng nhắc tới, nhọc công Lục tiểu thư đích thân tới chúc mừng, tiểu nhân bàng hoàng.”

“Tiểu nhân đã năm mươi rồi, hơi già cũng bình thường. Ngược lại là Lục tiểu thư người, phong thái tuyệt thế giống như đôi mươi. Mộ Thu, ngươi còn ngơ ra làm gì, còn không mau bái kiến Lục tiểu thư, dập đầu với Lục tiểu thư.”

u Dương Mộ Thu quỳ rạp dưới đất, giọng nói trong trẻo nói: “Mộ Thu bái kiến Lục tiểu thư.”

Trong mắt nàng hơi hoảng hốt lại có hơi tò mò. Đây chính là Lục tiểu thư mà gia gia luôn khắc tạc sao? Thật sự rất xinh đẹp, rất trẻ, tựa hồ…Ừm, nữ thần tiên trong tranh vậy.

“Mộ Thu?” Vương Lạc Thu nhàn nhạt nhìn nàng, trong ánh mắt không vui không buồn.

“Cái này…Là tiểu nhân quá giới hạn, tiểu nhân sẽ…” u Dương Tuấn Ngạn toát mồ hôi lạnh, vừa chột dạ vừa lo sợ.

“Tên rất hay, không sao.” Vương Lạc Thu vốn không để ý những điều này, trong Tử Phủ Học Cung, trước nay nổi tiếng bá đạo ngang tàng, một đôi thiết quyền chèn ép không biết bao nhiêu thanh niên tuấn kiệt.

Nhưng cho dù như vậy cũng có không ít sư huynh sư đệ sùng bái ái mộ nàng, thậm chí không ngại trêu chọc nàng tức giận, bị nàng hung dữ đánh một trận.

Tuy Vương Lạc Thu không tưởng tượng ra đây rốt cuộc là một loại đam mê như thế nào nhưng cũng không sao, nàng đã sớm quen với việc được người khác ái mộ rồi.

Nói xong, Vương Lạc Thu huơ tay, một bình ngọc từ từ bay vào trong tay của u Dương Tuấn Ngạn: “Ở đây có một viên Diên Thọ đan, tuy không thể giúp ngươi sống lâu trăm tuổi nhưng có thể khôi phục một số thọ nguyên do ngươi lao lực mà tổn hại.”

“Lục tiểu thư, đây, thứ này quá trân quý…Tiểu nhân mệnh mỏng…” u Dương Tuấn Ngạn hoảng sợ bất an từ chối, “Nào xứng để Lục tiểu thư tốn kém như vậy?”

“Chẳng qua là một viên Diên Thọ đan nhỏ bé mà thôi, thứ này cũng có chút tác dụng với người dưới Linh Đài cảnh.” Vương Lạc Thu bá đạo phất tay, ánh mắt hướng về u Dương Mộ Thu nói, “Đứa bé này trông có vài phần linh tính, phải dốc lòng bồi dưỡng đừng nên lãng phí.”

Nói xong, nàng lại cho vài bình đan dược tu luyện, tiêu sái bay đi.

“Cung tiễn Lục tiểu thư.” u Dương Tuấn Ngạn cao giọng nói.

Rất nhanh, u Dương Bá Thao và một đám khách quý hay tin đuổi tới. Nghe vị Lục tiểu thư truyền kỳ đó của Vương thị đích thân tới chúc thọ, còn tặng một viên Linh đan Tứ phẩm ”Diên Thọ đan”, người nào người nấy đều sáng mắt, càng thêm a dua nịnh nọt u Dương Tuấn Ngạn.

“Tuấn Ngạn huynh.” Tam chưởng quỹ cửa hàng Hằng Tường Lưu Thiêm Ý tiếc hận nói, “Ta nghe nói Lục tiểu thư chính là thiên kiêu của Học Cung, mà lệnh tôn nữ tư chất bất phàm, tại sao không cầu khẩn Lục tiểu thư thu nhận làm thị nữ? Như vậy, tiền đồ của lệnh tôn nữ thật sự vô lượng rồi.”

Mấy người còn lại đều lần lượt tiếc nuối, đều nói u Dương lão ca đã bỏ lỡ thời cơ tốt.

“Hừ, các ngươi hiểu cái gì?” u Dương Tuấn Ngạn phất tay áo bất mãn nói, “Lục tiểu thư là người phong hoa tuyệt đại thế nào, không biết bao nhiêu người trong Học Cung muốn nịnh bợ nàng. Mộ Thu nhà ta chẳng qua chỉ có tư chất Hạ Phẩm Giáp đẳng, há có tư cách làm thị nữ của Lục tiểu thư?”

“Hạ Phẩm Giáp đẳng còn không đủ làm thị nữ sao?” Thiếu tộc trưởng Lý thị chẳng qua là xuất thân tư chất Hạ Phẩm Bính đẳng, nghe vậy vô cùng líu lưỡi, “Ta nghe nói, Hạ Phẩm Giáp đẳng cố gắng một thời gian đã có cơ hội thi vào Học Cung rồi.”

u Dương Tuấn Ngạn thản nhiên liếc quanh hiện trường: “Thế này có gì kỳ lạ? Hễ là thiên kiêu Học Cung, có người nào không phải là nhân vật cao cao tại thưởng thuộc hàng đỉnh lưu? Hơn nữa ta tin Lục tiểu thư chắc chắn có thể trở thành nhân vật hô phong hoán vũ.”

Một đám khách khứa lại không ngừng nịnh nọt u Dương Tuấn Ngạn. Chuyến này Lục tiểu thư tặng Diên Thọ đan làm quà, địa vị của một đại quản sự trong Vương thị của u Dương Tuấn Ngạn này, cho dù đến chết cũng vững như Thái Sơn.