Chương 973: Tẩu tẩu! Hết sức cảm tạ tẩu (3)
Vương thị chủ trạch.
Tiểu viện của Vương Thủ Triết.
“Hai người các ngươi to gan lắm!”
Lúc này, vẻ mặt của Vương Thủ Triết lạnh lẽo như băng, chắp tay sau lưng. Đã không biết bao nhiêu năm hắn chưa từng tức giận như vậy rồi.
Hai nữ tử đang đứng trước mặt hắn nhận giáo huấn có dung mạo vô cùng xinh đẹp. Một người mặc kình trang Huyền Vũ màu lam nhạt, một người mặc váy dài thần bí màu tím.
Hai người này dĩ nhiên là thiên kiêu trong Học Cung của Vương thị, Vương Lạc Tĩnh và Vương Lạc Thu.
Lúc này, các nàng đều cúi đầu, ngay cả thở mạnh cũng không dám. Tứ ca ca hiếm khi tức giận nhưng một khi thật sự chọc giận hắn thì không dễ thu dọn đâu.
“Vương Lạc Tĩnh, Vương Lạc Thu.” Vương Thủ Triết tức giận giống như dời non lấp bể, “Lẽ nào, các ngươi cho rằng Tứ ca không quản được các ngươi?”
“Các ngươi dám lập kế hoạch giấu giếm, tự ý gia nhập vào trong chiến trường ngoại vực, chuyến này đã mấy năm rồi. Trong mắt các ngươi, có còn người gia chủ là ta không?”
“Ta nói với các ngươi thế nào? Làm gì cũng phải lấy chắc chắn làm đầu, không được lấy sinh mệnh mạo hiểm đặt cược. Vương thị chúng ta thiếu tài nguyên cho các ngươi tu luyện sao?”
Trên gương mặt trắng nõn xinh đẹp của Vương Lạc Thu tràn ngập vẻ uất ức, sắp khóc tới nơi rồi.
Nhưng từ đầu tới cuối Vương Lạc Thu vẫn có hơi phản kháng lầm bầm nói: “Tứ ca, bây giờ Ly Dao là đại thiên kiêu của Học Cung. Hai người chúng ta làm cô cô lại chỉ là huyết mạch Thượng Phẩm Bính đẳng. Có hơi mất mặt, vì vậy chuyến này mới thử có thể lập được kỳ công không thôi.”
“Chiến trường ngoại vực không thiếu Linh Đài cảnh, chúng ta cũng đâu phải là người yếu nhất…Hơn nữa chúng ta cũng lăn lộn cùng Lục Vi tiểu học tỷ…Nhận được không ít lợi ích, còn may mắn kiếm hời lớn nữa…”
“Câm miệng, chuyện của Lục Vi ta sẽ tìm tỷ ấy tính sổ sau.” Vương Thủ Triết tức giận quát, “Thứ như Vô Cực bảo đan gì đó, ta đang nghĩ cách, cần các ngươi nhọc lòng sao? Chuyện ở chiến trường ngoại vực, ta còn không rõ sao? Nơi đó chính là nơi ngã xuống của biết bao Thiên Nhân cảnh! Các ngươi…”
“Phu quân, đừng giận nữa, tức giận sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe.” Liễu Nhược Lam nhanh nhẹn đi tới, dịu dàng khuyên, “Lạc Thu Lạc Tĩnh, suy cho cùng là muội muội của chàng, đừng có tùy tiện mắng chửi.”
Lúc này, Vương Lạc Thu và Vương Lạc Tĩnh đều cảm thấy ấm lòng. Tẩu tẩu, cũng chỉ có tẩu là người thương các muội…
“Nhược Lam, nàng…Chiến trường ngoại vực là…” Vương Thủ Triết căm phẫn và sợ hãi vô cùng, ngay cả Học Cung cũng cấm thiên kiêu Linh Đài cảnh tới chiến trường ngoại vực.
“Phu quân, ý của ta là đừng tùy tiện mắng chửi.” Liễu Nhược Lam nhẹ giọng khuyên, “Trực tiếp đánh là được, cứ đánh, đừng nể mặt làm gì. Hay là nói, phu quân chàng không đánh nổi bọn họ?”
Gì?
Vương Lạc Tĩnh, Vương Lạc Thu lập tức xệ mặt, tẩu tẩu, thật cảm tạ lời khuyên của tẩu. Còn không bằng bị mắng nửa ngày…
“Nương tử nói rất có lý, hai người bọn họ từ nhỏ tới lớn đều không nhớ lời dạy nhưng lại nhớ đau.” Vương Thủ Triết rất ưng ý với lời kiến nghị của Liễu Nhược Lam, gọi Vương Lạc Thu và Vương Lạc Tĩnh ra sau núi, sau đó đùng đùng bốp bốp tẩn hai người muội muội một trận.
Mới đầu hai cô nương còn cho rằng cho dù kém vài cảnh giới nhỏ so với Tứ ca ca, nhưng nếu tỷ muội hai người liên thủ chưa chắc sẽ thua.
Không ngờ Vương Thủ Triết đã thăng cấp Thiên Nhân cảnh rồi, hơn nữa còn là đại thiên kiêu cấp đạo thể.
Trận đòn này dĩ nhiên là đánh cho các nàng hoa rơi nước chảy, thê thảm vô cùng. Tỷ muội hai người dìu dắt nhau, trong mắt tràn ngập ủy khuất và kính nể, Tứ ca huynh ấy…thực sự quá mạnh.
“Các ngươi đừng bày ra biểu tình này.” Cơn giận trong lồng ngực của Vương Thủ Triết bất giác tiêu tán hết, toàn thân thoải mái, “Tứ ca cũng vì tốt cho các ngươi.”
Điều này khiến lòng Vương Thủ Triết cảm khái vô cùng, khó trách lúc nương tử có thể động thủ thì tuyệt không nói nhiều, việc này thật sự là rất giải tỏa áp lực…
Cảm ơn huynh vì tốt cho bọn muội, Tứ ca ca! Khó tránh bình thường huynh đánh không lại tẩu tẩu, dồn một bụng tức, cho nên mới lấy các nàng ra xả giận. Hai cô nương lại mang một bụng uất ức.
Đặc biệt là Vương Lạc Thu, tức giận trợn trừng mắt, thấp giọng lẩm bẩm, hừ hừ, thần khí cái gì đó, chẳng qua chỉ là ma đao thạch trên con đường xưng đế của bổn tiểu thư mà thôi. Đợi bổn tiểu thư lên ngôi đại đế, chính là Vương Thủ Triết huynh…hắc hắc hắc.
“Tiểu Lục, lẩm bẩm gì đó?” Vương Thủ Triết sảng khoái tinh thần cười nhẹ nói, “Có phải là có chỗ nào không phục? Có gì cứ nói ra, Tứ ca ngươi nhất định sẽ thỏa mãn ngươi…”
“Không có không có…Lão, không, Tứ ca Huyền Vũ cái thế, là tấm gương để chúng ta học tập. Huynh nói không tới chiến trường ngoại vực, sau này chúng ta không tới là được.” Vương Lạc Thu gian nan nở nụ cười nịnh nọt.
“Đúng thế đúng thế, chúng ta đều biết Tứ ca ca đang quan tâm tới sự an nguy của bọn ta.” Vương Lạc Tĩnh cũng mỉm cười ngọt ngào.
Hai người các nàng ở Tử Phủ Học Cung phong thái cỡ nào, là thần tượng của vô số học đệ sư muội, sư huynh học tỷ, chính là người có địa vi như chân hoàng chốn nhân gian. Nhưng ở trước mặt huynh trưởng Vương Thủ Triết, các nàng cũng chỉ giống một con chim cút nghe lời.