Chương 975: Đánh muội muội tơi bời! Ly Từ tông ảnh (2)
“Được rồi được rồi, Lục Vi tiểu học tỷ dù có nghi vấn cũng không sao, tỷ ấy là người chẳng có vòng xã giao gì, người khác cũng không thích quan tâm tới tỷ ấy.” Vương Thủ Triết chỉ muốn giữ kín chuyện này nhưng cũng không hoàn toàn không thể gánh vác vấn đề lộ ra ngoài.
“Vậy Tứ ca, chúng ta nhanh chóng bắt đầu đi.” Vương Lạc Thu phấn khích.
“Nhanh chóng bắt đầu cái gì?” Vương Thủ Triết trợn mắt.
“Đương nhiên là ta và Lạc Tĩnh dùng huyết cổ vua thăng cấp huyết mạch, phải dựa vào Tứ ca huynh hộ giá rồi.” Vương Lạc Thu tràn ngập hưng phấn, vốn dĩ nàng và Lạc Tĩnh đều là huyết mạch Thượng Phẩm Bính đẳng. Một con huyết cổ vua, sợ là có thể nâng cấp huyết mạch lên một bậc lớn, cách con đường nữ đế của nàng lại gần thêm một bước.
Dù sao thì giữa thiên kiêu và thiên kiêu cũng có khác biệt. Loại thiên kiêu cực kỳ lợi hại, sáu mươi tuổi đã thăng cấp Thiên Nhân cảnh cũng có. Mà thiên kiêu kém nhất cũng phải đến tám chín mươi tuổi mới có thể thăng cấp Thiên Nhân cảnh, việc cùng đẳng cấp cũng sẽ ảnh hưởng tới một phần sức chiến đấu.
“Ta đã đồng ý với các muội chưa?” Vương Thủ Triết tức giận nói, “Loại hành động ích kỷ mù quáng này, ta còn chưa tìm các muội tính sổ đó?”
“Hả?”
Vương Lạc Thu và Vương Lạc Tĩnh đều ngẩn ra.
May mà Vương Thủ Triết cũng không thật sự làm khó các nàng, bắt buộc các nàng sau khi đón tết ở nhà sẽ đích thân hỗ trợ các nàng dùng huyết cổ vua thăng cấp huyết mạch.
Điều hơi đáng tiếc là loại huyết cổ vua này có công hiệu mạnh hơn Vô Cực bảo đan nhưng chỉ có thể nâng cấp huyết mạch của các nàng từ Thượng Phẩm Bính đẳng đến Thượng Phẩm Ất đẳng, từ biểu hiện của trắc Linh Đài có thể thấy, chỉ có thể nói khá gần với Thượng Phẩm Giáp đẳng, so với Vô Cực bảo đan mà Vương Thủ Triết dùng kém hơn một chút.
Có thể suy đoán, cho dù các nàng dùng Vô Cực bảo đan cũng quả nhiên không thể thăng cấp huyết mạch tới Linh thể.
Đây cũng là chuyện không thể tránh được, ai bảo các nàng đã là Linh Đài cảnh có huyết mạch tam trọng rồi chứ?
May mà Thượng Phẩm Ất đẳng không hề yếu, cho dù tương lai không có cơ duyên thăng cấp huyết mạch, việc trở thành thượng nhân Tử Phủ cảnh trong tương lai cũng là chuyện dễ dàng.
Đương nhiên ba con huyết cổ thường còn lại, Vương Thủ Triết trực tiếp tịch thu, xem như lấy phí hộ giá. Học phần mà các nàng nợ Lục Vi tiểu học tỷ cũng do các nàng tự gánh vác.
Ba con huyết cổ thường này, Vương Thủ Triết tạm giữ trong bảo khố gia tộc, giữ lại cơ hội về sau.
Đại Càn, mùa xuân năm 3179.
Vào một ngày mưa dầm rả rích, Vương thị đang dần hưng vượng nhân đinh lại đón một tin dữ.
Lão đại Vương Định Xuyên đời thứ sáu của gia tộc cũng tức là đại bá của Vương Thủ Triết đã mất, hưởng thọ chín mươi chín tuổi. Các thân bằng hảo hữu từ khắp nơi đều vội vàng về Vương thị chịu tang, đặc biệt là đại tỷ Vương Lạc Mai tuổi đã lớn và Nhị tỷ Vương Lạc Hà đều khóc đến chết đi sống lại.
Dựa theo thọ nguyên của người phàm, đại bá Vương Định Xuyên đã xem như là sống lâu rồi. Trên thế giới này, người không vào Linh Đài hiếm khi sống quá trăm tuổi.
Điều này đều nhờ điều kiện sống của Vương thị ngày càng tốt cùng với Diên Thọ đan mà Vương Thủ Triết đã sớm chuẩn bị cho ông ấy.
Trên thực tế, một số trưởng bối trong gia tộc, mấy năm nay đều lần lượt qua đời. Đặc biệt là đời thứ năm chữ Tiêu, bây giờ chỉ còn lại Tam bá Vương Định Tộc và Lục thúc Vương Định Hải.
May mà ba vị trưởng bối đó đều đã lần lượt thăng cấp Linh Đài cảnh, thọ nguyên đều tăng tới hai trăm tuổi.
Thế nhưng với cái chết của Định Xuyên đại bá, người đau lòng nhất chính là Lung Yên lão tổ.
Trong Lung Yên Cư.
Lung Yên lão tổ mặc một thân bạch y đứng sững đau thương, ánh mắt ẩn nhẫn lộ ra một tia chua sót.
Vương Thủ Triết ôm một bé gái khoảng năm sáu tuổi trong lòng đang an ủi Lung Yên lão tổ: “Lão tổ tông, đại bá là thọ tận, theo lý mà nói cũng xem như là hỉ tang rồi, người cũng đừng quá đau lòng.”
“Thủ Triết, ngươi không hiểu.” Lung Yên lão tổ thở dài thườn thượt nói, “Thi thoảng, người sống quá lâu chưa chắc đã là một chuyện vui vẻ. Mỗi một đứa trẻ trong nhà đều là ta nhìn chúng lớn lên, sau đó lại nhìn chúng mất đi! Loại tư vị này, mỗi lần nếm phải đều rất khó chịu. Định Xuyên như thế, Tiêu Chí, Tiêu Kiệt cũng như vậy. Còn có phụ thân ngươi, gia gia, thái gia gia…Từng thời lại từng thời, cứ lần lượt ra đi trước mắt ta.”
“Lão tổ tông, việc luân phân thành viên trong gia tộc là điều không thể tránh khỏi. Sự cố gắng của đời trước cùng với thế hệ chúng ta, và sự cố gắng của con cháu sau này, Vương thị chắc chắn sẽ ngày càng tốt lên. Sau này, huyết mạch của nhà chúng ta, ít nhất người nào cũng đều là Linh Đài cảnh, thọ nguyên sẽ tăng lên.”
Vương Thủ Triết thả bé gái đáng yêu phấn điêu ngọc trác xuống, nháy mắt với nàng.
Bé gái vô cùng có nhãn lực, lập tức chạy thẳng tới ôm lấy chân của Lung Yên lão tổ, nũng nịu nói: “Lão tổ tông, người đừng quá đau buồn, người đau buồn thì Giác nhi cũng đau buồn theo. Ô ô.”
Lung Yên lão tổ vội bế nàng lên, nhẹ giọng an ủi nói: “Giác nhi ngoan, đừng khóc. Ta hứa với ngươi, không đau lòng nữa.”