Chương 976: Đánh muội muội tơi bời! Ly Từ tông ảnh (3)
Vương Ly Giác!
Đây là Tam nữ nhi của Vương Thủ Triết, năm nay đã sáu tuổi rồi. Năm xưa Vương Thủ Triết và Liễu Nhược Lam bàn bạc, trước khit hăng cấp Thiên Nhân cảnh lại sinh thêm một đứa, góp gạch cho gia tộc.
Dù sao thì nếu phu thê hai người đều đến Thiên Nhân cảnh, chức năng sinh mệnh quá mạnh, độ khó để mang thai rất lớn…
Kết quả đã tốn mất vài năm mới mang thai mà nương tử nàng ấy mang thai, tu vi cảnh giới vẫn không áp chế được. Vừa sinh con xong đã chạy đi chuẩn bị vài ngày, sau đó thăng cấp Thiên Nhân cảnh rồi.
Nếu nói người khác thăng cấp Thiên Nhân cảnh đều dè dặt thận trọng mà chuẩn bị chu toàn, chỉ sợ bất cẩn sẽ thăng cấp thất bại. Mà Liễu Nhược Lam thăng cấp Thiên Nhân cảnh giống như chơi vậy, thuận đường còn sinh con.
Cũng vì vậy, năm nay Vương Thủ Triết đã có năm đứa con…Trưởng nữ Vương Ly Dao, trưởng tử Vương Tông An, thứ nữ Vương Ly Nguyệt, thứ tử Vương Tông Thụy, Tam nữ Vương Ly Giác.
Trong đó đích trưởng tử Vương Tông An đã thành thân lâu rồi, bên nữ chính là đích nữ Từ Phinh Đình của Trường Ninh Thiên Nhân thế gia Từ thị. Đây là mối hôn sự năm xưa Vương Thủ Triết đã định cho hắn, sắp xếp một nương tử cho hắn.
Vương Tông An bây giờ cũng đã là người làm phụ thân rồi, sinh được trưởng tử Vương Thất Chiêu, thứ nữ Vương Anh Đình.
Dựa theo cục diện Vương Thủ Triết chưa rời chức gia chủ, Vương Thất Hải được xưng là đích trưởng tôn của Vương thị.
Ngoại trừ thiếu tộc trưởng Vương Tông An, thứ tự kế thừa gia chủ của đích trưởng tôn cũng rất cao. Đại Càn quốc có không ít gia tộc đều truyền cách thế hệ, thậm chí là truyền cách vài thế hệ. Gia tộc có phẩm cấp càng cao thì tỉ lệ truyền cách thế hệ càng lớn.
Tạm thời không nói lời vô nghĩa.
Nhờ có Vương Ly Giác quấy rầy, cảm xúc của Lung Yên lão tổ mới bớt âm u, dù sao thì hiện giờ gia tộc ngày càng hưng thịnh. Trẻ con giống như cây nấm sau mưa, từng gốc lại từng gốc, sinh trưởng không ngừng.
“Lão tổ tông, người ăn dưa, dưa này rất ngọt.” Vương Ly Giác còn móc ra một cái Ngọc Cô Linh Qua, chùi sạch sẽ rồi đưa cho Lung Yên lão tổ.
“Được được được.” Tâm trạng của Lung Yên lão tổ dần tốt lên, ánh mắt cưng chiều dịu dàng xoa đầu Vương Ly Giác, “Đứa trẻ này có linh khí khiến ta nhớ tới đại nha đầu Ly Từ. Thủ Triết à, nha đầu đó cũng thật là, bao năm rồi cũng không biết về thăm nhà.”
“Lão tổ tông người yên tâm.” Vương Thủ Triết nói, “Nha đầu Ly Từ đó luôn theo phó viện trưởng Vân Dương thượng nhân cùng vân du tứ hải rèn luyện. Trước đây còn viết thư về nói nàng đã tiến bộ rất nhiều, thượng nhân muốn đưa nàng đi xa để rèn thêm.”
“Bỏ đi bỏ đi, con cháu tự có phúc của con cháu. Ly Từ có thể được Vân Dương thượng nhân bồi dưỡng như vậy cũng là phúc phần của nàng.” Lung Yên lão tổ đã nhanh chóng yên tâm về Vương Ly Từ, chuyển lực chú ý lên người Vương Ly Giác, nói đùa với nàng.
…
Vào khoảng thời gian này, phía Bắc Đại Càn quốc.
Ra khỏi Mạc Nam quận là ra khỏi Đại Càn quốc. Ngoài giới tuyến của đất nước chính là ngoại vực, xuyên qua đại thảo nguyên mênh mông ở ngoại vực, lại băng qua dải đất hoang mạc bạt ngàn, lại là một vùng hiu quạnh cực kỳ rộng lớn.
Khác với ngoại vực phía Nam, nơi đây không có địa hình phức tạp đan xen giữa sơn mạch, thung lũng, hang động, đầm lầy, mà là một vùng sơn mạch sừng sững trập trùng liên miên, chạy dài tới nơi cuối cùng thuộc phạm vi tầm nhìn, ở nơi cao lớn đồ sộ, không lời nào có thể khái quát được, phải tận mắt chứng kiến mới có thể hiểu được.
Ra khỏi giới tuyến đất nước, khí hậu ngày càng lạnh.
Phẩm chủng thực vật trên núi cũng xảy ra biến hóa lớn so với phía Nam, gần như không nhìn thấy tre trúc, phần lớn rừng rậm đều trở thành rừng lá kim cao ngất, nhưng có một điểm không đổi.
Hễ là ngoại vực thì chính là nơi con người chưa từng khai phá, nơi đây có vô số hung thú, côn trùng ẩn nấp. Cho dù là ban ngày vẫn thường có thể nghe thấy tiếng diều hâu, tiếng thú gầm và các tiếng chi chi cha cha của muốn chim.
Thi thoảng còn sẽ có sóng xung kích bạo phát năng lượng từ nơi nào đó không hề báo trước, đó là có hung thú đang ẩu đả, hoặc là bất ngờ gặp hoặc là phục kích, cũng có khả năng là hai con hung thú đồng loại đang giành địa bàn.
Tổng kết lại chính là nguy hiểm tứ bề.
Bỗng dưng, nơi sâu thẳm trong rừng cây dày đặc xuất hiện một nữ tử mặc kình trang.
Nàng mặc chiếc áo da được may đơn giản bằng da lông, chỉ lộ ra một đôi tay, một gương mặt cũng tròn trĩnh đáng yêu, trông có vẻ ngây thơ.
Nàng tựa hồ không có cảm giác nguy hiểm trong rừng, vừa thong dong thả bước trong rừng vừa nhìn đông ngó tây tìm thứ gì đó.
Nữ tử này hiển nhiên là lão đại đời chữ “Ly” thứ tám của Vương thị đã lâu không gặp, cháu gái lớn của Vương Thủ Triết, Vương Ly Từ.
Vương Ly Từ chỉ nhỏ hơn Vương Thủ Triết năm tuổi, bây giờ cũng đã bốn mươi mấy tuổi rồi, nhưng vẻ ngoài lại không thể nhìn ra được. Thậm chí nàng còn không thành thục cường thế bằng Lạc Thu và Lạc Tĩnh, ngược lại còn mang dáng vẻ khờ dại, không hiểu sự đời.
Cũng không biết là vấn đề tướng mạo trời sinh hay là vấn đề khí chất đặc biệt do huyết mạch ban cho nàng.
Trong mười mấy năm qua, nàng vẫn luôn theo sư tôn Vân Dương thượng nhân ngao du tứ hải.
Mười mấy năm trôi qua, tu vi của nàng tăng trưởng rất nhanh, bây giờ cũng đã đến Linh Đài cảnh hậu kỳ rồi.