Chương 979: Đánh muội muội tơi bời! Ly Từ tông ảnh (6)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 3 lượt đọc

Chương 979: Đánh muội muội tơi bời! Ly Từ tông ảnh (6)

Thấy lửa đã tương đối rồi, Vương Ly Từ lấy thịt xuống, cắt một miếng lớn đưa cho sư tôn Vân Dương thượng nhân, sau đó lại lấy miếng lớn còn lại, vui vẻ hì hục ăn, thuận tiện bắt đầu nướng miếng thứ hai.

Vân Dương thượng nhân thấy vậy, cười vui vẻ nói: “Bây giờ huyết mạch của ngươi đã nâng cấp đến tứ trọng trung đoạn rồi, đã có cơ hội tranh giành thánh tử tương lai rồi. Đợi ăn xong bữa này, sư tôn ta đưa ngươi tới Hàn Nguyệt Tiên Triều ngắm nghía.”

Vương Ly Từ ngẩng đầu, vừa ăn vừa hỏi: “Hàn Nguyệt Tiên Triều? Nơi đó có gì ngon sao?”

“Ha ha ha, biết ngươi hỏi như thế mà.” Vân Dương thượng nhân không nhịn được bật cười ha ha, “Yên tâm, Hàn Nguyệt Tiên Trieeyf là một hoàng triều lâu đời đã duy trì mấy vạn năm rồi, những cái khác không nói, mỹ thực đặc sắc không ít đâu. Trong đó còn có một số mỹ thực thượng cổ, cách chế biến đã sớm thất truyền rồi, cũng chỉ có người ở Hàn Nguyệt Tiên Triều mới biết nấu…Điều quan trọng nhất là nơi đó còn có vài bằng hữu của sư tôn…”

“Sư tôn, ta muốn đi, muốn đi!”

Sư đồ hai người một nói một đáp, bầu không khí vô cùng hòa hợp. Tiếng cười truyền khắp vùng hoang dã ngoại vực, có vài phần ấm áp không rõ.

Mà trong lòng Vân Dương thượng nhân cũng vô cùng sục sôi, “Lang Gia lão cẩu”, ngươi không ngờ chứ gì, năm xưa người giành lấy hết tất cả của ta, đồ đệ bảo bối của ta chắc chắn sẽ thay lão phu đòi về từng món!

Xuân tới đông tàn, thời gian vội vã trôi qua thêm vài năm nữa.

Đại Càn Long Xương, mùa xuân năm 3184.

Khánh An quận.

Mấy ngàn dặm ruộng đất phì nhiêu trong địa bàn Khánh An, non xanh nước biếc, chính là “nơi đất lành chim đậu” nổi tiếng trong Đại Càn. Tương ứng, ngành ăn uống nơi đây cũng cực kỳ phát đạt.

Ngoại vực Khánh An quận có một căn trang viên tên là “Thanh Nhã Cư”.

Căn trang viên mỹ thực này chiếm diện tích rất lớn, ăn ở chung một thể, rất đặc sắc, cũng khá nổi tiếng trong cả Khánh An quận, thậm chí thường có thực khách ngoài quận nghe danh mà tới.

Rất nhiều tu sĩ Huyền Vũ từ những quận khác tới Khánh An quận du lịch, nếu muốn lãnh hội mỹ thực của Khánh An quận, Thanh Nhã Cư chính là nơi chắc chắn phải đến.

Danh tiếng nổi lên, do vậy có thể thấy rõ.

Có điều, Thanh Nhã Cư này lại không phải là sản nghiệp của thế gia hàng đầu Tả Khâu thị ở Khánh An quận, mà là sản nghiệp của hoàng thất tông thân, Thành Vương.

Tuy đối với Thành Vương mà nói, đây có thể chỉ là một sản nghiệp nhỏ không đáng kể nhưng chính vì dựa hơi Thành Vương phủ, Thanh Nhã Cư mới đứng vững ở Khánh An quận, sánh ngang hàng với mấy trang viên mỹ thực khác.

Hôm nay, chưởng quỹ Hứa Thanh Ba của Thanh Nhã Cư đang ngồi sau quầy ở cửa, thêm một bớt một tính sổ sách, bỗng nhiên, trên trời truyền tới một tiếng chim hót lảnh lót.

Ông ta ngẩng đầu nhìn liền thấy một chiếc phi liên do chim lớn màu trắng kéo đang tới từ phương xa.

Toàn thân chim lớn kéo xe trắng muốt, màu sắc trong sạch giống như tuyệt đầu mùa, thân hình vô cùng ưu nhã, vô cùng linh vận, rất có tính phân biệt.

“Cò trắng chân ngọc?” Hứa Thanh Ba thấy quái dị, “Người của Tả Khâu thị?”

Cò trắng chân ngọc chính là Linh cầm Tứ giai, đồng thời cũng là Linh cầm phẩm chủng đặc hữu ở Khánh An quận. Mà ở Khánh An quận này, nhà có tiền nuôi dưỡng cò trắng chân ngọc để điều khiển phi liên cũng chỉ có Tả Khâu thị.

Lúc đang nói, chiếc phi liên kia đã lượn vòng đáp xuống quảng trường ở cổng trang viên.

Ngay sau đó, cửa kiệu phi liên được người ta mở ra, từ bên trong, hai người trung niên mặc hoa phục cẩm y, đầu đội ngọc quân, một trước một sau đi ra.

Hai người trung niên này, một người vừa nhìn có vẻ hơi già dặn, khóe mắt đã có không ít nếp nhăn, rõ ràng đã hiện ra vài phần già cỗi, một người trông có vẻ trẻ hơn không ít, dáng vẻ lại hơi giống với người lớn tuổi kia, rõ ràng là có quan hệ huyết thống.

Hai người không cố ý giải phóng ra uy thế nhưng bước đi lại ung dung bình tĩnh, khí độ bất phàm, hiển nhiên không phải là kẻ yếu.

Hứa Thanh Ba nhận ra người tới, vội vàng buông bàn tính xuống, lập tức tiến lên nghênh đón: “Hai vị lão tổ, hôm nay ngọn gió nào đã thổi hai vị tới đây?”

Hóa ra, hai người mới tới này chính là lão tổ thứ nhất và lão tổ thứ ba của Khánh An Tả Khâu thị, Tả Khâu Đức Nghiệp và Tả Khâu Chính Hoa, đều là cường giả lợi hại Tử Phủ cảnh.

Là chưởng quỹ của Thanh Nhã Cư, ông ta bình thường xã giao không ít với đủ kiểu nhân vật lớn. Tốp cường giả đỉnh phong nhất ở Khánh An quận này, dĩ nhiên ông ta không thể không nhận ra.

“Chúng ta tới đây tiếp khách.” Thấy Tả Khâu Đức Nghiệp không có ý nói chuyện, Tả Khâu Chính Hoa khoát tay với ông ta, “Ngươi cứ làm việc đi…Không cần quan tâm bọn ta. Ngoài ra, mang một phần rượu thịt ngon nhất nơi này của ngươi tới Thanh Trúc Viện, tiền ghi vào sổ của Tả Khâu thị ta. Đi đi.”

Nói xong, hai người đi vào trong trang viên, rất nhanh đã vào đến nơi sâu thẳm trong trang viên.

Hứa Thanh Ba hành lễ cung tiễn.

Vào lúc này, Tả Khâu Chính Hoa còn chưa làm rõ hôm nay xảy ra việc gì.