Chương 980: Đại thế! Khí Linh “sống” lại rồi (1)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 980: Đại thế! Khí Linh “sống” lại rồi (1)

“Cố gia gia, người tốt xấu cũng là lão tổ thứ nhất của Khánh An Tả Khâu thị chúng ta, địa vị tôn quý, có cần phải cẩn thận dè dặt như vậy không? Người tới còn có thể là Thần Thông chân nhân sao?” Thấy bốn bề không có ai, ông ta truyền âm nói với cố gia gia nhà mình.

“Ngươi thì biết cái gì?” Tả Khâu Đức Nghiệp nhìn ông ta một cái, truyền âm nói, “Tuy người tới hôm nay không phải là Thần Thông chân nhân nhưng hắn là đại thiên kiêu của thánh địa Lăng Vân, tương lai sớm muộn cũng sẽ trở thành Thần Thông chân nhân. Nếu may mắn, nói không chừng còn có thể nắm giữ thánh địa, trở thành một trong hai người có quyền thế nhất Đại Càn.”

“Xì…”

Vừa nghe thấy vậy, Tả Khâu Chính Hoa lập tức nghiêm nghị lên.

Cùng là Tử Phủ cảnh, đại thiên kiêu không chỉ đại biểu sức chiến đấu mạnh hơn mà còn đại biểu tiềm lực mạnh hơn, không cần nhắc tới vị phía sau lưng vị đại thiên kiêu này còn có đại vật to lớn như thánh địa Lăng Vân, dĩ nhiên địa vị sẽ khác với những Tử Phủ cảnh thông thường như bọn họ.

Ông ta cẩn thận hỏi: “Danh tiếng của mấy vị đại thiên kiêu ở thánh địa đó, ta cũng loáng thoáng nghe qua. Không biết vị này là…”

“Hắn họ Công Dương, tên một chữ ‘Sách’, phong hiệu ‘Huyền Miểu’, ngươi gọi hắn là ‘Huyền Miểu thượng nhân’ hoặc là ‘Sách công tử’ đều được.” Tả Khâu Đức Nghiệp giải thích, “Đợi lát nữa gặp mặt, nhớ phải cung kính một xíu, chúng ta thà hạ thấp tư thái một chút cũng không thể đắc tội với người này.”

“Cố gia gia yên tâm, Chính Hoa biết nặng nhẹ.”

Nói xong, đã tới Thanh Trúc Viện rồi.

Dùng môn thiếp đã lấy trước đó quét mở cấm chế, hai người đẩy mở cửa viện đi vào, vừa nhìn đã thấy ba người trong đình nghỉ mát trong viện.

Ba người này, một ngồi hai đứng, hai vị nữ tử đứng hai bên nghiêm mặt, trông cực kỳ cung kính phục tùng. Người ngồi chính giữa là một vị công tử bạch y.

Dáng người hắn cao lớn, mặt như quan ngọc, khí chất nho nhã, nhìn từ vẻ ngoài, không bới ra được chút khiếm khuyết nào.

Khí chất của hắn cũng xuất chúng hơn hai nữ tử đứng hầu hai bên, đó là một loại thong dong lộ ra từ trong xương cốt, là do sự tự tin và lãnh đạm xây đắp nên, tựa hồ trên đời này không có chuyện gì có thể làm khó hắn.

Có thể có khí chất và dáng vẻ như vậy, tất nhiên thân phận của vị công tử bạch y này vô cùng xuất chúng.

“Sách công tử.”

Tả Khâu Đức Nghiệp và Tả Khâu Chính Hoa lập tức bước tới, khách khí hành lễ.

“Hai vị khách khí rồi.”

Công tử bạch y cũng không vênh váo, đứng dậy đáp lễ, sau đó bảo hai người vào đình nghỉ mát.

Vị công tử bạch y này tất nhiên chính là vị đại thiên kiêu thánh địa mà Tả Khâu Đức Nghiệp và Tả Khâu Chính Hoa vừa nói ban nãy, Huyền Miểu thượng nhân, Công Dương Sách.

Sau khi khách sáo một hồi, đôi bên cùng ngồi xuống.

Rất mau, tùy tùng trong trang viên đã mang tới đủ loại món ngon, mỹ tửu thơm phức, sau đó lặng lẽ rời đi.

Có cơm ngon rượu ngon làm mối, sau đôi ba câu, hai bên vốn xa lạ tự nhiên mà thân thiết hơn.

Sau đó, đến lúc nói chính sự rồi.

Công Dương Sách đưa mắt về phía nữ tử mặc váy trắng bên cạnh mình, ngay sau đó nói với hai vị lão tổ Tả Khâu thị: “Có lẽ các ngươi không biết vị bên cạnh ta đây. Nhưng tên của nàng ta, có lẽ các ngươi đã nghe qua.”

Nữ tử mặc váy trắng hiểu ý tiến lên trước, cung kính hành lễ với hai vị lão tổ Tả Khâu thị, tự giới thiệu: “Hai vị lão tổ, tại hạ Tào Ấu Khanh của thánh địa Lăng Vân.”

Hóa ra vị nữ tử mặc váy trắng này chính là thiên kiêu thánh địa từng “bị úp nồi”, bị công tử bạch y phạt đến “nơi lôi phạt” bế quan, Tào Ấu Khanh.

Kiếp sống bế quan mười mấy năm đã ảnh hưởng rất lớn với bà ta ở các phương diện.

Bà ta của hôm nay, không chỉ thực lực đã tăng lên một tầng, đạt đến Thiên Nhân cảnh tầng 8, khí tức trên người cũng trở nên trầm ngưng nội liễm. Sau rèn giũa vài chục năm, rất có khả năng bước lên đỉnh phong, có thể bắt đầu chuẩn bị đột phá Tử Phủ cảnh.

Đồng thời, sự cao ngạo và hời hợt không coi ai ra gì của bà ta cũng tiêu tán không ít, trông cả người đều kiên định ổn trọng rất nhiều.

“Là ngươi?”

Tả Khâu Chính Hoa nhướn mày, hơi bất ngờ.

Năm xưa, chuyện của Tả Khâu Thanh Vân trở nên vô cùng ầm ĩ, Tả Khâu thị cũng vì thế mà mất mặt nặng nề. Cho tới nay, lúc tộc nhân của Tả Khâu thị đến vùng khác làm việc vẫn thường gặp ánh mắt dị thường của các thế gia khác.

Cho dù Tả Khâu Thanh Vân không cùng một tộc với ông ta, thực sự ông ta cũng không có hảo cảm gì với Tào Ấu Khanh.

Tả Khâu Đức Nghiệp lại càng nghĩ sâu sắc hơn.

Ông ta nhìn Công Dương Sách, trong ánh mắt lộ ra vài phần trịnh trọng: “Sách công tử, ngài có ý gì? Lẽ nào muốn điều giải chuyện giữa Tả Khâu thị và Tào thị?”

Tuy ví dụ về việc Học Cung ra mặt điều giải hiểm khích giữa các thế gia rất ít nhưng vẫn có.

“Hai vị hiểu lầm rồi.” Công Dương Sách nâng ly rượu lên uống một ngụm, nhàn nhạt nói: “Lần này ta tới không phải để điều giải, thực ra là vì cởi bỏ hiểu lầm.”

Hiểu lầm?

Tả Khâu Chính Hoa nhìn cố gia gia nhà mình một cái, hơi chần chừ nói: “Ý của công tử là…”