Chương 981: Đại thế! Khí Linh “sống” lại rồi (2)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 981: Đại thế! Khí Linh “sống” lại rồi (2)

“Chuyện năm đó, thực sự không phải do Ấu Khanh làm.” Công Dương Sách nhàn nhạt nói, “Ta biết, năm xưa hành tung của Ấu Khanh không rõ, quả thực khó mà tự chứng minh trong sạch. Mấy năm nay, người của ta đã điều tra kỹ càng chuyện năm xưa, phát hiện sự thực có lẽ không như hai nhà đã nghĩ. Hiểu Nguyệt.”

“Vâng, chủ nhân.”

Hiểu Nguyệt đứng một bên Công Tôn Sách lên tiếng, sau đó chậm rãi bước ra, đưa tài liệu điều tra được cho Tả Khâu Đức Nghiệp và Tả Khâu Chính Hoa.

“Phía ta đã điều tra, ngày đó Tả Khâu Thanh Vân bị tiệt sát, không có người nhìn rõ dung mạo của hung thủ ra tay, chỉ là dựa vào một tấm khăn lụa lưu lại tại hiện trường và một chút khí tức lôi đình mà hung thủ đã để lộ ra, dựa vào hai điểm này để phán đoán thân phận. Chuyện này có rất nhiều điểm đáng nghi.”

“Ngoài ra, ngày đó một số tiểu bối có mặt tại hiện trước xuất hiện quá trùng hợp. Phía ta đã điều tra sâu vào, xác thực sở dĩ họ xuất hiện ở Bằng Vân Hiên là vì tiểu bối thiên kiêu Vương Thất Hải của Mạc Nam Vương thị. Vương Thất Hải biết Tả Khâu Thanh Vân dùng cách uy hiếp, uy hiếp Thiên Diễm tiên tử gặp riêng mới kích động…”

“Chúng ta đã tiến hành điều tra sâu vào chuyện này, sau nhiều trắc trở mới biết từ trong miệng của nô bộc từ Mạc Nam Vương thị, hôm đó Vương Thất Hải đã tới khách viện gặp Tứ gia gia đồng tông không đồng tộc, gia chủ Vương Thủ Triết của Trường Ninh Vương thị.”

“Sau khi gặp Vương Thủ Triết, Vương Thất Hải mới tức giận ra ngoài…Theo ta đoán, khả năng cao là Vương Thất Hải biết tin từ chỗ Vương Thủ Triết.”

“Cách đây không lâu, Thiên Diễm tiên tử đã tới Mạc Nam Vương thị xin gặp Vương Thủ Triết.”

Những chuyện này để riêng từng chuyện ra thì không nhìn ra gì nhưng sâu chuỗi trước sau lại thì rất ra gì.

Hiểu Nguyệt giải thích từng chuyện từng chuyện đã điều tra được cho hai người của Tả Khâu thị, đưa ra chứng cứ và lời khai, liên kết lý luận vô cùng hoàn chỉnh, có lý có căn khiến người ta tín phục.

Tuy không có chứng cứ chứng minh chuyện này liên quan tới Vương Thủ Triết nhưng liên hệ tới chuyện trước đây Vương Thủ Triết cùng gia chủ Tiền Học Hàn của Lũng Tả Tiền thị tới Mạc Nam, mà Tào Ấu Khánh trước kia từng kích sát Tiền Học Hàn, từng chĩa mũi nhọn vào Trường Ninh Vương thị, chân tướng đã hiện rõ.

“Bên ta cho rằng cái chết của Tả Khâu Thanh Vân, khả năng cao hai nhà Lũng Tả Tiền thị và Trường Ninh Vương thị không thoát khỏi liên can.” Hiểu Nguyệt đưa ra kết luận cuối cùng, “Hiểu Nguyệt có thể dùng mạng để đảm bảo, nội dung trong chứng cứ cung cấp này đều là sự thật. Nếu hai vị không tin có thể tìm người liên quan tới tra hỏi.”

“Thế này thì không cần. Với thân phận của công tử, dĩ nhiên không cần lừa gạt chúng ta chút chuyện này.”

Tả Khâu Đức Nghiệp lập tức từ chối.

Dĩ nhiên ông ta sẽ không ngốc nghếch đến nỗi thật sự lập tức kêu người tới truy hỏi.

Một là nội dung mà Hiểu Nguyệt đưa ra cực kỳ tường tận, mạch lý luận rõ ràng, chi tiết cũng đều có thể đối ứng, độ tin cậy rất cao.

Hai là cho dù trong lòng có tin hay không thì ngoài mặt ông ta vẫn phải vờ như rất tin tưởng để cho Công Dương Sách có đủ mặt mũi. Còn có âm thầm điều tra hay không, đó là một chuyện khác.

“Không ngờ, ta đường đường là Tả Khâu nhất tộc cư nhiên bị người ta chơi đùa như vậy, thật là ô nhục!” Tả Khâu Chính Hoa cũng phản ứng rất nhanh, lập tức tức giận đập bàn tỏ thái độ, “Tiền thị và Vương thị kia quả thực quá xem thường Tả Khâu thị ta rồi! Tả Khâu thị ta tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho chúng!”

“Hai vị chớ nóng.”

Thấy thái độ của hai người như vậy, trong lòng Công Dương Sách cũng nắm chắc rồi.

Ông ta tiếp tục nói: “Ta có một kế có thể khiến Tiền thị và Vương thị trả giá, cũng có thể trút giận cho Tả Khâu thị. Không biết Đức Nghiệp huynh có muốn nghe ta nói hay không?”

Tả Khâu Đức Nghiệp giật mình, rõ ràng quanh co lâu như vậy, trò chính cuối cùng cũng tới rồi.

Ông ta lập tức nâng tay phối hợp nói: “Đó là đương nhiên. Mời công tử nói.”

“Chuyện này, Tả Khâu thị và Tào thị là người bị hại. Cách nghĩ của ta như thế này, chi bằng hai nhà các ngươi liên thủ…” Công Dương Sách nói một lượt kế sách của mình ra.

Tả Khâu Đức Nghiệp tốt xấu cũng là người đã sống mấy trăm năm, vừa nghe câu đầu đã hiểu hơn nửa.

Ông ta và cháu cố Tả Khâu Chính Hoa nhìn nhau, biểu tình hơi đình trệ: “Đây…Chuyện này liên quan rất lớn, ta cần thương lượng rồi mới quyết định.”

“Dĩ nhiên rồi. Nên vậy mà.’

Công Dương Sách sẽ không miễn cưỡng hai người, sau khi khách sáo đôi ba câu thì để hai người rời đi.

Sau khi hai người đi khỏi, trong Thanh Trúc Viện chỉ còn lại ba người Công Dương Sách.

“Công tử, bọn họ sẽ đồng ý chứ?” Tào Ấu Khanh hơi nhíu mày, có chút hoài nghi.

“Yên tâm, bọn họ sẽ đồng ý thôi.”

Người trả lời bà ta không phải là Công Dương Sách mà là Hiểu Nguyệt.

Bà ta cười nói: “Chủ nhân đã làm rõ vụ án của Tả Khâu Thanh Vân, Tả Khâu thị không còn lý do gì tiếp tục ra tay với Tào thị nữa. Cho biết rõ kế hoạch thể hiện rõ lập trường của mình, đồng thời cũng xem như là mập mờ chống lưng cho Ấu Khanh tiên tử rồi, bọn họ không ngốc nên biết phải làm thế nào.”