Chương 982: Đại thế! Khí Linh “sống” lại rồi (3)
Dù sao thì một đại thiên kiêu Tử Phủ cảnh thuộc thánh địa Lăng Vân, nhân mạch và sức mạnh đại biểu vốn không phải là thứ mà một thế gia Tứ phẩm có thể chống lại.
Giữa kẻ thù và bằng hữu, kẻ ngốc cũng biết nên lựa chọn thế nào.
“Huống chi, kế hoạch của công tử thậm chí không cần họ mạo hiểm, rất dễ dàng làm được, bọn họ không có lý do để từ chối.” Hiểu Nguyệt lại bổ sung.
Tào Ấu Khanh vẫn còn chưa hiểu rõ: “Nhưng thế này thật sự có thể có hiệu quả sao?”
“Đủ rồi.” Công Dương Sách nhìn bà ta, nhàn nhạt nói, “Nhiều lúc, kế hoạch không quan trọng phức tạp bao nhiêu mà quan trọng là có hiệu quả.”
Huống chi, nội dung âm mưu bị phá giải, âm mưu đường đường chính chính mới là thứ khó chống lại nhất.
Mục tiêu của ông ta cũng không phải tiêu diệt Vương thị hay Tiền thị, sắp xếp như vậy, chẳng qua là lấy thế lớn tạo áp lực mà thôi. Cũng tiện dạy cho Vương thị và Tiền thị hiểu, đối địch với ông ta thì có mùi vị gì.
Thứ mà ông ta muốn, từ đầu tới cuối đều là Lũng Tả quận.
Đương nhiên, nếu có thể mượn cơ hội này thu nạp thêm vài nhân tài, dĩ nhiên là quá tốt chứ sao.
Bảo Hiểu Nguyệt gọi người hầu trong trang viên tới, dọn hết rượu thịt xuống, đổi thành trà, ông ta dùng thái độ nhàn nhã nói: “Bây giờ đại thế đã thành, điều quan trọng chính là nhẹ nhàng đẩy thôi. Về chuyện này, những kẻ khác ở Lũng Tả quận đều không cần suy nghĩ, người đáng chú ý chỉ có hai người. Một là gia chủ Tiền Học Hàn của Tiền thị, hai là gia chủ Vương Thủ Triết của Vương thị.”
“Tiền Học Hàn?”
Tào Ấu Khanh ngẩn ra.
Vương Thủ Triết thì bà ta còn có thể hiểu, dù sao thì bản thân bà ta đã chịu thiệt không chỉ một lần trong tay Vương Thủ Triết, dĩ nhiên hiểu chỗ đáng sợ của người này. Nhưng Tiền Học Hàn?
Trong ấn tượng của bà ta, Tiền Học Hàn chính là một kẻ nhát cáy khóc hu hu, làm gì có chỗ nào đáng để xem trọng?
“Ta đã quên mất, Ấu Khanh tiên tử vẫn luôn bế quan, e là vẫn còn chưa nắm rõ tình hình.” Hiểu Nguyệt rót trà cho Công Dương Sách, thuận miệng giải thích với Tào Ấu Khanh, “Mấy năm nay, Tiền thị phát triển vô cùng tốt. Tuy người cháu hờ Tiền Học Hàn đó của ngươi không thể hiện vẻ gì nhưng mấy năm nay, quyền uy của hắn trong Tiền thị không ngừng tăng lên, bất tri bất giác đã có quyền lên tiếng tương đối lớn trong hội trưởng lão. Từ điểm này có thể thấy, hắn mạnh hơn cha hắn rất nhiều, cũng xem như là một nhân vật.”
Phải biết khi Tiền Cần Hoành, cha của Tiền Học Hàn còn tại vị đã chịu quản thúc rất nhiều của hội trưởng lão, nếu không làm việc cũng sẽ không sợ đầu sợ đuôi, lo ngại trước sau.”
Tiền Học Hàn có thể chải mượt quan hệ phức tạp trong nội bộ Tiền thị, đứng vững vị trí gia chủ trong vòng mười mấy năm ngắn ngủi, ngoại trừ sự ủng hộ của lão tổ, năng lực của bản thân cũng vô cùng quá đáng sợ.
Ngừng một lúc, Hiểu Nguyệt lại bổ sung một câu: “Trong tay hắn, có lẽ Tiền thị vẫn còn có khả năng tiến thêm.”
Tiền thị đã là Tử Phủ thế gia, nếu tiến thêm chính là thế gia Tứ phẩm.
Phải biết, thế gia thủ thành thì dễ mà muốn tiến lên thì rất khó. Huống chi, cả Đại Càn mới có mấy thế gia Tứ phẩm? Nhân vật có thể đưa một thế gia Ngũ phẩm lên Tứ phẩm đã miễn cưỡng có thể được gọi một tiếng ”kiêu hùng” rồi.
Lời đánh giá này của Hiểu Nguyệt có thể nói là rất cao.
Tào Ấu Khanh cũng không ngờ, Tiền Học Hàn mà bà ta chưa từng để vào mắt lại có thể nhận được lời đánh giá cao như vậy.
Thế nhưng Hiểu Nguyệt tỷ theo chủ thượng hơn nửa năm, năng lực nhìn người, ngay cả chủ thượng cũng xác nhận. Ngay cả bà ta cũng nói như vậy, khả năng cao là không sai rồi.
Nhất thời, biểu tình của bà ta có thể nói là tương đối phức tạp.
“Có điều, tuy năng lực của Tiền Học Hàn không tồi nhưng so với Vương Thủ Triết thì chẳng là gì.” Hiểu Nguyệt nói, trên mặt bất giác lộ ra một tia bái phục, “Khai hoang ngoại vực, đối với bất cứ một thế gia nào mà nói đều là công trình lớn tốn công tốn thời gian. Nhưng dưới sự chủ trì của Vương Thủ Triết, Vương thị chỉ tốn mười năm đã hoàn thành việc khai thác và di dời nhân khẩu ở ngoại vực, trong quá trình vẫn luôn thuận buồm xuôi gió, gần như không gặp phải khó khăn gì. Bây giờ, Tân An trấn mới xây dựng đó đã phồn thịnh rồi, chẳng kém bao nhiêu so với những thị trấn đã khai hoang nhiều năm, tốc độ khai hoang này, có thể nói là khó bề tưởng tượng.”
“Ngoài ra, công trình ‘Thủ Triết quan’ dài mười dặm của Vương thị, ta đã đánh giá sơ lược, ít nhất trước sau Vương thị đã đầu tư hai ngàn vạn càn kim vào đó. Mà nội bộ Vương thị gần như không nhìn ra dấu hiệu thiếu tiền.”
“Sao có thể chứ?” Tào Ấu Khanh kinh ngạc mở to mắt.
Là hai ngàn vạn lận đó!
Cho dù là thế gia Ngũ phẩm, muốn thoắt cái rút ra nhiều càn kim như vậy là điều không thể, bắt buộc phản bán đi một phần sản nghiệp để xoay sở, càng không nói đến Vương thị chỉ là một thế gia Thất phẩm. Bọn họ lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?
Đương nhiên, điều bọn họ không biết là vì đối với tính toán vốn của xi-măng đã sai sót, kim ngạch mà Hiểu Nguyệt tính ra không đúng so với thực tế.