Chương 983: Đại thế! Khí Linh “sống” lại rồi (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 983: Đại thế! Khí Linh “sống” lại rồi (4)

Khoản tiền mà Vương thị bỏ ra để khai hoang ngoại vực, trên thực tế chỉ có khoảng một ngàn sáu trăm vạn. Ngoài ra, hung thú bị tiêu diệt, Linh dược đã phát hiện trong quá trình khai hoang ngoại vực cũng được tầm hai trăm vạn càn kim, đã triệt tiêu một phần vốn ở một mức độ nhất định.

Đương nhiên, cho dù là một ngàn bốn trăm vạn càn kim cũng đã đủ kinh người rồi.

Nghe nội dung mà hai nữ nhân đang nói, Công Dương Sách vuốt va chung trà, trong con ngươi xẹt qua một ý nghĩ sâu xa.

So với Tiền Học Hàn, Vương Thủ Triết này mới là người mà ông ta không nhìn thấu nhất.

Ngoại trừ năng lực kiếm tiền khiến người ta kinh hoảng của Vương Thủ Triết, năng lực ở các phương diện khác mà Vương Thủ Triết thể hiện ra cũng khiến ông ta ghé mắt.

Người này trời sinh biết làm thế nào để nhanh chóng vực khởi gia tộc, từ khi bắt đầu tiếp quản gia tộc, mọi hành vi đều mang theo mục đích rõ ràng, có thể nói là trước nay chưa từng bỏ lỡ cơ hội.

Tộc nhân Vương thị qua ta hắn bồi dưỡng ra cũng đều phát triển, tùy tiện bỏ vào trong một Tử Phủ thế gia nào cũng đủ khả năng đảm đương cốt cán. Nữ nhân vương Ly Dao vừa vào Học Cung đã được Thiên Hà chân nhân nhận định, trực tiếp được định làm người kế thừa của Lũng Tả Học Cung.

Nếu Vương Thủ Triết là người thừa kế được chuyên tâm bồi dưỡng bởi thế gia Nhị phẩm, Tam phẩm, có năng lực và mánh khóe thủ đoạn này, còn có thể nói cho qua, nhưng hắn chỉ xuất thân từ thế gia Cửu phẩm.

Ngoài ra, sau khi Vương Thủ Triết tiếp quản Vương thị đã bắt tay điều chỉnh nội bộ Vương thị, ban bố một hệ liệt tộc quy, khiến ông ta có một loại Déjà vu mãnh liệt.

Nếu nhất định phải hình dung, đại khái chính là hai từ – ”Dã tâm”.

Tựa hồ từ đầu, Vương Thủ Triết chưa từng muốn gia tộc chỉ dừng bước ở Thất phẩm mà là chạy thẳng tới Ngũ phẩm, thậm chí là bước lên những phẩm giai cao hơn.

Nhưng vấn đề là ba mươi mấy năm trước, khi hắn tiếp quản Trường Ninh Vương thị, Trường Ninh Vương thị vẫn chỉ là một thế gia Cửu phẩm.

Đây chính là chỗ khiến ông ta cảm thấy khó hiểu nhất.

Một người kế thừa thế gia Cửu phẩm, rốt cuộc đã lấy đâu ra dã tâm và tự tin lớn như vậy?

Điều này khiến ông ta không thể không hoài nghi, ngoài Vương Ly Dao, nội bộ Trường Ninh Vương thị còn tồn tại đại thiên kiêu khác.

Nói không chừng chính là bản thân Vương Thủ Triết.

Cũng chỉ có như vậy, những chuyện này mới có thể lý giải được.

Nhưng một người kế thừa thế gia Cửu phẩm, một tu sĩ Huyền Vũ sớm đã đo định tư chất, sao có thể đột nhiên trở thành đại thiên kiêu, còn hiểu nhiều thứ không nên hiểu như vậy?

Có điều, cho dù Vương Thủ Triết lợi hại cách mấy, suy cho cùng Vương thị cũng chỉ là Thất phẩm mà thôi.

“Chuyện đó” quan trọng hơn.

Công Dương Sách dứt bỏ tạp niệm, buông chung trà xuống, thản nhiên nói: “Ta có việc phải đi Hàn Nguyệt Tiên Triều một chuyến, hai người các ngươi phụ trách tiếp là được.”

Hiểu Nguyệt và Tào Ấu Khanh đang nói chuyện, nghe vậy vội vàng khom lưng đáp lời.

“Vâng, chủ nhân.”

“Vâng, chủ thượng.”

Thế cục đã bày xong, cờ cũng đã yên vị.

Chuyện sau đó, chẳng qua chỉ là nắm bắt thời gian, dựa theo tình hình thực tế để điều chỉnh, có hai người ở đây đã đủ ứng phó rồi. Với thực lực hiện tại của Tiền thị và Vương thị, vốn không lật ngược được trời.

Đến lúc đó, Vương thị và Tiền thị đều phủ phục dưới chân ông ta. Lót bằng đường cho cuộc tranh đế.

Đến khi đó, chắc chắn phải nói chuyện rõ ràng với Vương Thủ Triết. Đó là một nhân tài, một khi thu nạp được, rất có ích với tương lai.

Vào lúc này, hai vị lão tổ đã rời khỏi tửu lầu, ngồi trên phi liên “cò trắng chân ngọc” trở về, cũng đang thảo luận chuyện ban nãy.

Tả Khâu Chính Hoa tỏ ra nghiêm túc, ngữ khí hơi bất mãn: “Cố gia gia, kế của vị Sách công tử kia rõ ràng là muốn Tả Khâu thị chúng ta làm đầy tớ cho hắn, lợi dụng chúng ta đối phó với Lũng Tả Tiền thị. Chuyện này e là không đơn giản như thế, chuyện năm xưa, không biết là thật hay giả. E là cũng chỉ là cái cớ, hắn chắc chắn còn có mưu đồ khác.”

“Ngươi nói không sai. Chuyện năm đó chẳng qua là cái cớ mà thôi. Đến bước này, chân tướng đã không còn quan trọng nữa.” Tả Khâu Đức Nghiệp tán đồng gật đầu, “Hắn cũng sẽ không nhàn hạ rảnh rỗi thay Tả Khâu thị chúng ta bày mưu tính kế. Theo ta thấy, không phải hắn ta nhìn trúng thương đội trong tay Tiền thị mà là nhìn trúng mảnh đất Lũng Tả quận đó.”

“Đây là một cách lót đường cho cuộc tranh đế, cũng là vì mưu đồ cho con đường thánh tử trong tương lai của hắn.”

Có điều, ông ta và Tả Khâu Chính Hoa tốt xấu cũng là Tử Phủ thượng nhân sống mấy trăm năm, dĩ nhiên nhìn vấn đề không thể chỉ nhìn bề ngoài.

Việc tranh đấu giữa các thế gia, trước nay đều là tranh giành lợi ích.

Nếu không phải Tả Khâu thị có ý nghĩ với thương đội hải vận của Tào thị, năm xưa khi Tào Bang Ninh gián tiếp sai người tới cầu hòa, ông ta sẽ ra hiệu cho tiểu tử Tả Khâu Quân Minh đồng ý mà không phải lựa chọn tiếp tục dây dưa không ngừng với Tào thị.

Dù sao thì số lượng thiên kiêu trong Tào thị không phải thiểu số, sau khi Tả Khâu Thanh Vân được cơ duyên, tuy biểu hiện vẫn rất ổn nhưng mạng của hắn cũng chẳng đáng quý như thế.