Chương 991: Tiên chủ! Quần Tiên Điện? (4)
Ngoại trừ tiếng ngáy, nghiến răng của các thuyền viên, cả vịnh đá ngậm lúc này đều gần như không nghe thấy bất kỳ âm thanh gì, yên tĩnh đến mức hơi kỳ lạ.
Bỗng dưng, cửa khoang thuyền bị ai đó mở ra, có hai bóng người một trước một sau đi ra từ bên trong.
Một người trong số đó có dáng vẻ trung niên, thân hình vạm ỡ, ăn mặc giống kiểu thuyền viên, chỉ là trông gọn gàng tinh xảo hơn, mái tóc quăn hơi đỏ trên đầu cực kỳ đặc sắc.
Người còn lại là một công tử trẻ mặc cẩm y hoa phục.
Trên đầu hắn đội ngọc quan, trên người mặc trường bào bằng tơ lụa vô cùng tinh xảo hoa lệ, trông khoan thai quý phái, phong độ ngời ngời, khác biệt rõ ràng với những người còn lại trên thuyền.
Thuyền viên ở cửa nhìn thấy hai người lập tức giật mình lăn dậy, thấp thỏm hành lễ với hai người: “Lão đại, Tào công tử.”
Hóa ra người trung niên đô con trong hai người này chính là chủ nhân của đoàn thuyền này.
Ông ta họ Nhiếp, tên Long, biệt hiệu ”Long Vương tóc đỏ”, chính là lão đại của nhóm hải tặc “Xích Long Khấu” khá sôi nổi trên Biển Thanh La này.
Ngoài mặt, ông ta là lão đại của băng nhóm hải tặc nhưng rất ít người biết thật ra ông ta là người của Tử Phủ Tào thị.
Năm xưa, vì thân mang huyết thống “Hải Man tộc”, ông ta ở trong tộc chịu đủ kỳ thị, trong một lần thám hiểm bí cảnh trên biển suýt chút bị đẩy vào trong vòng xoáy mà chết, may thay đã gặp được gia chủ Tào Hựu Bân của Tào thị cứu giúp mới thoát nạn.
Từ đó, ông ta được Tào Hựu Bân thu nhận vào dưới trướng, dưới sự sắp xếp của ông ta đã ẩn náu trong hải tặc. Nhiều năm trôi qua, ông ta bất tri bất giác trở thành thủ lĩnh hải tặc, tuy đoàn thuyền hải tặc dưới trướng không phải là nhánh lớn nhất nhưng trong số các băng nhóm hải tặc cũng xem như là có chút uy danh.
Còn vị công tử họ “Tào” bên cạnh ông ta là công tử xuất thân tử Tử Phủ Tào thị–Tào Bang Ngạn. Ở Liêu Bắc quận, cũng là một nhân vật lợi hại tiếng tăm lừng lẫy ở cấp độ thiên kiêu.
“Những thủ hạ này của ngươi có được không vậy?”
Vừa ra khỏi cửa khoang thuyền, Tào Bang Ngạn đã không nhịn được dùng tay che miệng mũi lại, trong ánh mắt nhìn về các thuyền viên xung quanh khó giấu giếm sự ghét bỏ. Nếu không phải cô cô Tào Ấu Khanh đích thân phân công, hắn mới lười tới chỗ quỷ này chịu tội.
Những thuyền viên này đều có nước da ngăm đen thô ráp, trông giống như vỏ cây cổ thụ. Trên người còn tỏa ra mùi biển, trông có vẻ không giống như có sức chiến đấu.
“Tào công tử ngài yên tâm. Đừng thấy bọn họ như vậy, đợi đến lúc thật sự cần chiến đấu, người nào người nấy đều là một tay chơi đấy.” Long Vương tóc đỏ Nhiếp Long lại vô cùng tự tin.
Những thủ hạ này của ông ta quanh năm lang bạt trên biển, lôi thôi nhếch nhác một chút nhưng thực lực không phải là vấn đề.
Ngoại trừ lão đại Thiên Nhân cảnh tiền kỳ là ông ta, thủ hạ của ông ta còn có mười mấy tiểu đầu mục Linh Đài cảnh, mấy trăm tiểu lâu la Luyện Khí cảnh, thu dọn một đoàn thuyền hoàn toàn là chuyện dễ như trở bàn tay.
Nói xong, ông ta thuận tay gọi một thuyền viên trẻ tới, căn dặn: “Đi gọi Văn thúc của ngươi tới.”
Thuyền viên đó đáp lời, lập tức chạy bình bịch đi tới đuôi thuyền tìm người.
Rất nhanh, một lão giả mặc trường bào màu nâu đã từ đuôi thuyền đi tới, cung kính hành lễ với Nhiếp Long và Tào Bang Ngạn: “Lão đại, Tào công tử.”
Trường bào trên người ông ta còn có rất nhiều bao vải, không phải để làm cảnh như những người khác.
Nhiếp Long phất tay với ông ta, hỏi: “Văn Đạt, khi nào thì đoàn thuyền của hãng buôn Thủ Đạt tới?”
“Bẩm lão đại, hải âu tín hiệu đã phát hiện đoàn thuyền của hãng buôn Thủ Đạt, dựa theo tốc độ di chuyển hiện tại, nhiều nhất là một khắc nữa, đoàn thuyền sẽ tới.” Lão đầu tên “Văn Đạt” trả lời.
Trên thuyền bọn họ có hải âu tín hiệu được thuần dưỡng. Trên chân của những con hải âu đưa thư này đã buộc ngọc phù đặc thù, sẽ tỏa ra dao động Linh khí đặc thù, cho dù ở khoảng cách rất xa cũng có thể thám thính được.
Lúc cần cướp phá, bọn họ sẽ thả hải âu tín hiệu ra, bọn chúng sẽ tìm thấy đoàn thuyền mục tiêu, sau đó luôn quanh quẩn phía trên đoàn thuyền, bên này có thể dựa theo vị trí của ngọc phù, đoán được vị trí và phương hướng chính xác của đoàn thuyền mục tiêu.
Văn Đạt chính là người phụ trách thuần dưỡng hải âu tín hiệu trên thuyền này, dĩ nhiên cũng nắm như lòng bàn tay về vị trí hiện tại của đoàn thuyền mục tiêu.
“Được rồi, ngươi đi đi, đợi đoàn thuyền của hãng buôn Thủ Đạt tới hải vực mục tiêu thì lập tức phái người tới thông báo cho ta biết.” Nhiếp Long phất tay, Văn Đạt lập tức hành lễ lui xuống.
“Ta nhớ hình như trước đây ngươi từng nói đích tiểu thư của Vương thị cũng ở trên thuyền?” Tào Bang Ngạn giống như nhớ ra gì đó, bỗng dưng hỏi.
“Không sai.” Nhiếp Long gật đầu, “Dựa theo tin tức do thám tử chúng ta sắp xếp vào bến tàu truyền về, lần này hãng buôn Thủ Đạt đã xuất động mười chiếc thuyền biển cỡ lớn, trong hàng hóa vận chuyển có gần một nửa là ‘chế phẩm thủy tinh ngoại nhập’. Bởi vì hàng hóa quý nên đích nữ Vương Lạc Miểu của Vương thị phụ trách chuyển hàng đã đích thân vận chuyển đi, tử đệ đích mạch Phòng Cảnh Huy của Liêu Viễn Phòng thị phụ trách giao thiếp cũng ở trên thuyền. Thám tử tận mắt nhìn thấy bọn họ lên thuyền, không sai vào đâu được.”