Chương 992: Tiên chủ! Quần Tiên Điện? (5)
“Vậy thì tốt.” Tào Bang Ngạn cười hắc hắc nói, “Tuy Phòng Cảnh Huy là tử đệ đích mạch nhưng chẳng qua cũng chỉ là tiểu thiên kiêu mà thôi. Hơn nữa hắn còn nhỏ, chưa đủ chín chắn. Ngược lại là đích tiểu thư Vương thị kia, nghe nói là muội muội ruột của gia chủ đương thời, tướng mạo không tệ…”
“Hắc hắc hắc.” Nhiếp Long lập tức hiểu ý, trên mặt cũng lộ ra nụ cười bỉ ổi, “Đợi sau khi chúng ta cướp thuyền của chúng, dĩ nhiên Bang Ngạn công tử muốn bố trí người thế nào thì bố trí thế ấy. Còn những hàng hóa kia…”
“Yên tâm, hàng là của ngươi.” Tào Bang Ngạn huơ tay.
“Bang Ngạn công tử quả nhiên hào sảng!” Nụ cười trên mặt Nhiếp Long lập tức trở nên chân thành hơn nhiều.
Xi-măng và thủy tinh ngoại nhập đều là đồ tốt, mươi chiếc thuyền hàng đó ít nhất cũng phải lên tới năm mươi vạn càn kim. Chuyến này ông ta phát tài rồi.
“Thấy ngươi có triển vọng ở mặt này, mới có bao nhiêu đây đã vui như vậy.” Tào Bang Ngạn thấy vậy cạn lời lắc đầu.
Thủ mười mấy ngày trên thuyền, hắn đã sớm thân thiết với Nhiếp Long rồi, dĩ nhiên lúc nói chuyện cũng bớt đi vài phần khách sáo, tùy tiện hơn nhiều.
“Vâng vâng vâng, lão Nhiếp ta chẳng qua cũng chỉ là một lão đầu hải tặc mà thôi, nào có sánh với Bang Ngạn công tử tiền đồ vô lượng.” Nhiếp Long không chút để tâm, cười nịnh nọt, “Ngài là thiên kiêu của Tử Phủ Tào thị, có lão tổ sủng ái, lại có huynh trưởng quan tâm, cái gì cũng không thiếu, dĩ nhiên không quan tâm tới chút đồ này.”
Khi Tào Bang Ngạn bảy mươi tám tuổi đã thăng cấp Thiên Nhân cảnh, bây giờ còn chưa tới một trăm hai mươi tuổi đã có tu vi Thiên Nhân cảnh tam trọng rồi. Tuy chỉ nói riêng về cảnh giới, Tào Bang Ngạn thấp hơn một bậc so với ông ta.
Nhưng thật sự nói về sức chiến đấu thực tế, ông ta thật sự chưa chắc là đối thủ của Tào Bang Ngạn, người ta là Thiên Nhân cảnh cấp thiên kiêu, bỏ vào Học Cung cũng là nhân vật lớn hàng đầu.
Càng không nói nói hắn là đích mạch của Tào thị, là đệ đệ nhỏ nhất của gia chủ hiện nhiệm Tào Bang Ninh của Tào thị, địa vị trong nội bộ Tào thị cũng cao hơn ông ta rất nhiều, dĩ nhiên ông ta không dám không nể mặt Tào Bang Ngạn.
Lúc đang nói chuyện, bỗng dưng, lão giả tên Văn Đạt kia từ đuôi thuyền vội vã chạy tới, bẩm báo với hai người: “Khởi bẩm lão đại, Tào công tử, đoàn thuyền của hãng buôn Thủ Đạt đã tiến vào hải vực mục tiêu, có thể tiến hành chặn đường rồi.”
Tào Bang Ngạn và Nhiếp Long sáng mắt lên.
Nhiếp Long kích động vỗ tay: “Tốt! Mấy lần trước chặn đường đều để chúng chạy, lần này có Bang Ngạn công tử đích thân tọa trấn, tuyệt đối không thể sai sót.”
Tào Bang Ngạn cũng cười lạnh một tiếng: “Yên tâm, thuyền và người, không cái nào chạy được.”
“Ha ha ha, tốt!”
Nhiếp Long cười lớn, bỗng nhảy lên đầu thuyền, vận huyền khí hét lớn: “Các huynh đệ! Giương buồm! Nhổ neo! Theo lão tử cướp!”
Tiếng sóng cuồn cuộn vỗ vào bãi đá ngầm.
Trong tích tắc, tất cả hải tặc đang nghỉ trưa đều như sục sôi máu, nhanh chóng bật dậy.
Chỉ thoáng chốc, tất cả hải tặc đều đã tìm thấy vị trí của mình, nhanh chóng nhổ neo lên, giương cánh buồm lớn mang theo tín hiệu hải tặc.
Rất nhanh, vài chiếc thuyền biển cỡ lớn giống như tên rời cung tiến vọt ra khỏi vịnh đá ngầm, xông ra biển lớn mênh mông.
Tào Bang Ngạn chắp hai tay sau lưng, đứng trên mạn thuyền, gương mặt mang theo vẻ ung dung tự tin. Với thực lực của bọn họ, đối phó với một đoàn thuyền buôn trên biển, quả thực là dùng dao mổ bò giết gà.
Vương thị ơi Vương thị, ai bảo ngươi đi gần Tiền thị, còn to gan chống đối với cô cô Tào Ấu Khanh.
Hại Tào thị bị Tả Khâu thị chèn ép mười lăm năm!
Khoản nợ này chính Tào Bang Ngạn ta sẽ đòi thay Tào thị.
…
Vùng biển Thanh La sóng xanh mênh mông, nước biển trong veo sạch sẽ, nhiệt độ của nước hơi lạnh.
Trong vùng hải vực này, tốc độ sinh trưởng của các loại hải sản khá chậm, sau đó dựa vào việc thêm hương vị phẩm chất của những loài hải sản này. Chẳng bao lâu sau, trong vùng hải vực rộng lớn này cũng có nhiều thuyền đánh cá, sản xuất phong phú.
Chỉ đáng tiếc, trong vùng biển Thanh La, không biết bắt đầu từ lúc nào, hải khấu đã dần nổi lên. Với nền kinh tế ngành ngư sản gần như ngưng trệ như hiện tại, rất nhiều thuyền buôn lui tới đã ít hơn tám chín phần so với trăm năm trước đây.
Cũng chỉ có những thuyền buôn của các đại thế gia như Tào thị, Phòng thị mới có thể suông sẻ không gặp trở ngại trong vùng hải vực này.
Lúc này, trong sóng biển dạt dào, có một đoàn thuyền đang kết thành một trận hình ổn định, gió tạc sóng vỗ, nhanh chóng tiến về phía trước.
Trong đoàn thuyền này, nổi bất nhất chính là một chiếc thuyền buôn cỡ lớn mang một phong cách riêng.
Chiếc thuyền này tên là “Số hiệu Lạc Miểu”, chính là thuyền buôn loại mới nhất do Trường Ninh Vương thị và Đông Cảng Trần thị liên thủ sáng tạo ra.
Nó không giống với thuyền buôn bình thường có cột buồm cao chót vót, ngược lại đã dựng lên một vật thể hình ống tre lớn ở vị trí vốn dĩ thuộc về cột buồm.