Chương 996: Tẩu tẩu uy vũ! Tẩu tẩu bá khí (4)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 2 lượt đọc

Chương 996: Tẩu tẩu uy vũ! Tẩu tẩu bá khí (4)

Làm một tu sĩ Huyền Vũ Thiên Nhân cảnh, khi ra tay bằng toàn lực, sức chiến đấu bạo phát ra cực kỳ đáng sợ. Thuyền buôn gì đó, pháo thần uy gì đó đều chẳng thấm vào đâu.

Đây cũng là lý do tại sao có một lão tổ Thiên Nhân tồn tại thì có thể xưng bá ở địa phương, trở thành thế lực cường hào.

Tu sĩ thiên Nhân cảnh đã sớm thoát ly khỏi tầng lớp phàm nhân, chỉ dựa vào sức của bản thân đã rất có khả năng diệt sạch một thế gia Bát phẩm bình thường. Hơn nữa vào thời khắc mấu chốt, thường có thể thao túng một trận chiến tranh quy mô nhỏ.

“Không hay, là ‘Long Vương tóc đỏ’ Nhiếp Long, Lạc Miểu cô nương cẩn thận!” Phòng Cảnh Huy tái mặt, vội vàng chắn phía trước Vương Lạc Miểu, tay trái vụt lên, một đạo Linh thuẫn xoay tròn bay lên, mở ra một đạo hộ thuẫn năng lượng che hai người ở trong.

Chỉ có điều với thực lực của hắn, miễn cưỡng ngăn chặn chiêu này, rõ ràng là châu chấu đá xe.

Vào thời khắc mấu chốt này, nội bộ ”Số hiệu Lạc Miểu” bỗng dưng vang lên một tiếng còi dài. Chỉ thấy một con rồng nước màu lam từ trong khoang thuyền tuôn ra giống như một mũi tên bén nhọn đâm thẳng đến đạo đao quang kia.

“Ầm!”

Hai cỗ năng lượng giao kích mạnh mẽ, một đạo sóng xung kích tản ra bốn phương tám hướng, cột buồm, boong thuyền trên ”Số hiệu Lạc Miểu” đều lần lượt rạn nứt.

Vào lúc này, một lão giả có dáng người cao lớn cường tráng, tay cầm một trường thương màu bạc bay ra từ trong khoang thuyền, lăng không lơ lững đối diện với ‘Long Vương tóc đỏ’ Nhiếp Long, cười khanh khách: “Nhiếp Long, có ta ở đây, không tới phiên ngươi càn quấy đâu.”

“Là ngươi? Lão tổ Trần Nho Hồng của Trần thị?” Đồng tử của Nhiếp Long co rút lại, biểu tình bỗng chốc ngưng trọng, “Ngươi không ở Đông Cảng, lại theo thuyền?”

Ông ta cũng cực kỳ dè dặt với Trần Nho Hồng, nghe đồn sau khi người này thăng cấp Thiên Nhân cảnh, bên phía Đông Hải đã có vài băng hải khấu bị ông ta tiêu diệt, thậm chí trong đó còn bao gồm một đại hải khấu Thiên Nhân cảnh.

Đại hải khấu kia tung hoành ở gần vùng biển Đông Hải đã hơn trăm năm, ngay cả nhóm người Đông Hải Vương của Đông Hải vệ cũng không thể làm gì ông ta nhưng lại chết trong tay của Trần Nho Hồng, người mới thăng cấp Thiên Nhân cảnh.

Trận chiến đó cũng khiến danh tiếng của Trần Nho Hồng vang xa, trong thoáng chốc bọn trộm cắp ở các lộ thuộc vùng biển Đông Hải đều cuộn mình lại.

Rất nhiều người đều phỏng đoán, e rằng thiên bẩm huyết mạch của Trần Nho Hồng không đơn giản, nếu không cũng không thể thăng cấp nhanh chóng như vậy, có thực lực giết chết người cùng cấp.

“Lão phu ra ngoài, dĩ nhiên là vì thanh trừ đám đạo chích quỷ quái các ngươi.” Trần Nho Hồng lạnh lùng nói, “Nhiếp Long, hôm nay chính là ngày chết của ngươi.”

“Trần Nho Hồng, ngươi đừng quá ngông cuồng! Nhiếp Long ta tung hoành ở biển Thanh La bao nhiêu năm, tu vi lại cao hơn ngươi một bậc, ngươi lấy gì tới giết ta?” Nhiếp Long thẹn quá hóa giận, khí thế trên người bạo trướng, bỗng chốc vung đao về phía Nho Hồng lão tổ.

Nhát đao này không tùy tiện giống như nhát ban nãy mà là dùng hết toàn lực vung ra, đao thế mạnh mẽ bá đạo, mang theo hàm ý mãnh liệt trước nay chưa từng có.

“Hừ!”

Trần Nho Hồng hừ lạnh một tiếng, không hề sợ hãi cầm thương xông lên.

“Ầm ầm!”

Hai vị Thiên Nhân chiến đấu trên bầu trời, ngay cả mặt biển dưới chân cũng bị kinh động lên tầng tầng lớp sóng.

Dưới sự dẫn dắt như vô tình như cố ý của Trần Nho Hồng, cuộc chiến của hai người không ngừng rời xa Số hiệu Lạc Miểu, tránh bị thương người vô tội.

Cảnh này khiến Phòng Cảnh Huy kinh hỉ đan xen: “Lạc Miểu tiểu thư, Nho Hồng tiền bối cũng thầm bảo vệ? Như vậy, đám hải khấu này chết chắc rồi. Chúng ta cùng nhau giết địch, đánh tan nanh vuốt của bọn hải khấu trước.”

“Aiz, Cảnh Huy công tử, e là ngươi nghĩ quá đơn giản rồi, lần này hải khấu đột kích không phải là chuyện ngẫu nhiên.” Vương Lạc Miểu thở dài một hơi, ánh mắt hơi bất đắc dĩ nhìn Phòng Cảnh Huy.

Nói ra thì có lẽ Phòng Cảnh Huy này chỉ cần tiếp ứng ở cảng Liêu Viễn là được, hết lần này đến lần khác cứ đòi đích thân tới vận chuyển về, Vương Lạc Miểu nàng há có thể không biết chút tâm tư này?

Không phải Vương Lạc Miểu nàng vô tình, chỉ là bình thường thấy nhiều các tử đệ ưu tú trong gia tộc, biểu hiện tổng quan của Phòng Cảnh Huy này cũng chỉ có thể gọi là bình thường.

Đừng nói so với ca ca Vương Thủ Triết của nàng, ngay cả Thủ Dũng ca ca, Thủ Liêm ca ca của nàng cũng đều không bằng.

Nói ra thì lần vận chuyển này chính do một tay ca ca Vương Thủ Triết của nàng bày ra, hàng hóa trên mười chiếc thuyền buôn này đều là hàng thật giá thật nhưng lại bị ca ca nàng xem là mồi nhử, dẫn dụ kẻ thù ra tay.

Vương Lạc Miểu không thể hiểu tại sao ca ca lại biết sẽ xảy ra chuyện nhưng từ nhỏ, nàng đã chứng kiến quá nhiều kỳ tích, tin tưởng vô điều kiện đối với ca ca.

Lần này lại bị ca ca đoán trúng rồi.