Chương 997: Tẩu tẩu uy vũ! Tẩu tẩu bá khí (5)

person Tác giả: Ngạo Vô Thường schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:10 visibility 1 lượt đọc

Chương 997: Tẩu tẩu uy vũ! Tẩu tẩu bá khí (5)

“Lạc Miểu tiểu thư, nàng nói lần đột kích của hải khấu này, phía sau còn có kẻ giật dây?” Phòng Cảnh Huy cũng không quá ngốc, ngay lập tức hậu tri hậu giác nghĩ đến gì đó, “Lẽ nào, là Tào thị? Tào thị vẫn luôn dòm ngó đến khoản lợi nhuận thương mại đường biển này của chúng ta, chỉ là mười mấy năm trước đã đắc tội với Khánh An Tả Khâu thị đến nỗi thân mình còn lo chưa xong.”

Hắn vừa nói xong, trên thuyền chỉ huy của hải khấu lại có một đạo khí tức mạnh mẽ của tu sĩ Thiên Nhân cảnh cuộn trào lên, trong thoáng chốc đã giá lâm đến bên trên “Số hiệu Lạc Miểu”, hắn chắp hai tay sau lưng lơ lững trên không trung: “Thương đội các ngươi còn có Thiên Nhân cảnh thầm bảo vệ, hừ, đã xem thường các ngươi rồi. Chỉ đáng tiếc, có Tào Bang Ngạn ta ở đây, hôm nay các ngươi đừng hòng có ai chạy thoát được.”

“Tào Bang Ngạn! Sao có thể là ngươi? Ngươi ngươi ngươi, ngươi to gan lắm.” Phòng Cảnh Huy xám xịt mặt mày, so với tên tặc tử hải khấu như Nhiếp Long, Tào Bang Ngạn chính là thiên kiêu có danh khí rất lớn ở Liêu Viễn quận.

Hơn nữa nghe đồn tên này trước nay làm việc đều có thù tất báo, thủ đoạn độc ác. Hễ là người từng đắc tội với hắn đều có kết cục vô cùng thảm. Phòng Cảnh Huy thậm chí còn từng nghe nói Tào Bang Ngạn chính là quỷ đói háo sắc, không biết bao nhiêu cô nương của tiểu thế gia Bát, Cửu phẩm sau khi bị hắn nhìn trúng đều bị âm thầm làm nhục.

Chỉ có điều những điều này đều là tin đồn, cũng không có chứng cứ xác thực, cũng không ai dám đứng ra tố cáo Tào Bang Ngạn.

“Phòng Cảnh Huy, hắc hắc hắc.” Tào Bang Ngạn cười trêu tức vài tiếng, “Ngươi quá ngu xuẩn, biển Thanh La này mênh mông rộng lớn. Đợi các ngươi đều chết hết, ai biết là do ta làm?”

“Ngươi…” Phòng Cảnh Huy bị chọc tức suýt chút hộc máu, lúc vừa muốn phản bác vài câu đã bị Vương Lạc Miểu nhẹ nhàng kéo cánh tay, đẩy ra phía sau, nàng ngẩng đầu cười lớn, “Tào Bang Ngạn, rốt cuộc là vì sao ngươi lại sai khiến hải khấu tới cướp phá thuyền buôn chúng ta?”

Tào Bang Ngạn chậm rãi đáp xuống trên thuyền, ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm Vương Lạc Miểu: “Tiểu muội muội, ngươi chính là đích nữ Vương Lạc Miểu của Vương thị nhỉ? Quả nhiên giống với tin đồn, phong thái tràn đầy, khí vận bất phàm. Chỉ cần ngươi chịu ngoan ngoãn theo ta, ta sẽ tha cho ngươi một mạng.”

“Súc sinh…” Phòng Cảnh Huy vô cùng tức giận, lúc vừa muốn xông lên lại bị Vương Lạc Miểu túm lại, đẩy ngã nhào ra sau. Nàng biểu tình bình tĩnh tự nhiên nói: “Ngươi cũng là thiên kiêu, theo ngươi cũng không sao cả. Có điều, Vương thị chúng ta không hề đắc tội với Tào thị các ngươi, tại sao phải động thủ với chúng ta?”

“Lạc Miểu…” Phòng Cảnh Huy ngã trên mặt đất, gương mặt chấn kinh và bi ai.

“Thú vị, thú vị, ngươi đang bẫy ta sao?” Tào Bang Ngạn cười ha ha, “Có điều, tiểu mỹ nhân ngươi đã thức thời như vậy thì ta sẽ cho các ngươi làm quỷ minh bạch. Vương thị các ngươi đã đắc tội với người không nên đắc tội, sắp xong đời rồi.”

“Đắc tội ai?” Vương Lạc Miểu khẽ chau mày, “Lẽ nào chúng ta chèn ép hải khấu, đắc tội với ‘Long Vương tóc đỏ’ Nhiếp Long? Tại sao ông ta có thể sai khiến Tào công tử?”

“Nhiếp Long? Ta nhổ, Nhiếp Long chẳng qua là một con chó được Tào thị chúng ta nuôi, dựa vào ông ta cũng dám sai khiến bổn công tử?” Tào Bang Ngạn tỏ vẻ ngạo nghễ, ánh mắt chuyển động tới lui trên người Vương Lạc Miểu, “Tiểu mỹ nhân ngươi đừng quá hạn hẹp…”

“Tẩu tẩu, nhiệm vụ của ta đã hoàn thành, đều ghi lại rồi chứ?” Vương Lạc Miểu đột nhiên nói về phía sau lưng.

“Ghi lại rồi.” Một giọng nói lạnh lẽo vang lên, trên boong thuyền bỗng xuất hiện thêm một người, một nữ tử đội mũ sợi nhìn không rõ mặt.

Trong bàn tay thon dài xinh đẹp của nàng ta còn cầm một đạo cụ kỳ quái to bằng vòng tròn. Nếu là người có chút hiểu biết sẽ biết đó là Linh bảo vô cùng quý giá, ‘Thiên Cơ Lưu Ảnh Bàn”.

Vật này luyện chế vô cùng khó, Đại Càn không có một Luyện Khí sư nào có thể tạo ra. Chỉ có gia tộc luyện khí nào đó ở “Hàn Nguyệt Tiên Triều” trong truyền thuyết mới có thể phỏng chế được Thiên Cơ Lưu Ảnh Bàn của Thần Vũ hoàng triều.

Vật này là thứ vô cùng hiếm thấy ở Hàn Nguyệt Tiên Triều, lúc đến Đại Càn quốc thì giá rất đắt, không có thế gia bình thường nào có thể mua nổi.

Mười lăm năm trước, sau khi Vương Thủ Triết thấy được tác dụng diệu kỳ của nó đã để ý tới. Đã tiêu hao không ít nhân tình và càn kim mới có được. Vào thời khắc mấu chốt đã phát huy được tác dụng.

“Ngươi là ai? Đó là Thiên Cơ Lưu Ảnh Bàn!” Tào Bang Ngạn co rúm mặt, lạnh giọng nói, “Các ngươi vừa nãy mới bẫy ta?”

Vương Lạc Miểu bĩu môi nói: “Đồ ngu, đến giờ mới tỉnh ngộ sao? Dựa vào đầu óc của ngươi cũng muốn đối phó với Vương thị chúng ta…Xem thường ai đấy?”

“Ngươi!” Tào Bang Ngạn bị chọc tức suýt chút phun máu, tức giận đến bật cười, “Hay hay hay, ta thừa nhận ta đã bị các ngươi chọc tức rồi. Ta sẽ cho hai người các ngươi…”

Lời của hắn còn chưa nói hết đã thấy một đạo thủy quang lóe lên trước mắt, không biết từ lúc nào nữ tử đội mũ kia đã áp sát, cổ tay trắng nõn khẽ vung lên, nhẹ nhàng chưởng một chưởng.

“Ầm!”