Chương 2136: Sao ngươi lại tới đây?

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 24/12/2025 14:01 visibility 2 lượt đọc

Chương 2136: Sao ngươi lại tới đây?

Mặc dù Thiên Lư cung tự xưng là “cung” nhưng phạm vi địa giới còn bao la hơn cả Tiên Võ châu.

Chỉ là phần lớn địa vực đều thuộc vệ phân bộ cấp dưới, còn tổng bộ thực sự của Thiên Lư cung lại tọa lạc ở chủ tinh trung tâm.

Phi thuyền đáp xuống chủ tinh, Vân Hồng lập tức dẫn ba người kia tiến vào một lâm viên to quá đáng.

Tại đây, Thành ca đã gặp mặt sáu “tuyển thủ” còn lại.

“Vân Hồng, Nam Khâu, các ngươi đưa những người được chọn của Tiên Võ châu đến rồi à?”

“Người đã đến đông đủ, có thể xuất phát rồi.”

Có hai người bay tới trước mặt họ, thanh niên bên trái mặc cẩm bào cực kỳ loè loẹt, thoạt nhìn có vẻ khá buồn cười.

Người đàn ông trung niên ở bên phải mặc y phục may từ vải gai và đội mão cao, thần sắc có phần nghiêm túc.

“Tiểu Đế có tới không?”

“Nghe nói đó là người từng được liệt vào hàng Thiên Đế với Cung chủ của bọn ta, ta thực sự rất hiếu kỳ đấy.”

“Tông Quần, Sở Đình, khiến các ngươi thất vọng rồi.”

Vân Hồng hất mặt sang bên cạnh, chép miệng: “Hai người này là do Hám Thiên cung phái tới.”

Người mặc cẩm bào sặc sỡ chính là Tông Quần, hắn đánh giá Khương Thành và Đông Phàm một lượt từ trên xuống dưới, cuối cùng còn chẳng kiêng nể ai mà dùng thần niệm cảm nhận một chút, sau đó mới vung vẩy hai cánh tay một cách cường điệu rồi rít lên.

“Ôi trời ơi, bọn họ chỉ cử ra một Thánh Chủ bình thường và một Thánh Chủ đỉnh phong tới đây?”

“Hám Thiên cung đang đùa à?”

Giọng nói của hắn cực kỳ chói tai, có vẻ là vì vô cùng kinh ngạc, thậm chí còn để lộ nguyên hình của Yêu tộc, hoá ra là một Yêu Bằng sặc sỡ.

Sở Đình đứng cạnh hắn cũng không khỏi nhíu mày.

“Tại sao lại phái hai người như vậy tới đây?”

Tiếng nói của Tông Quần lập tức làm kinh động đến bốn người còn lại.

Sau khi thấy Khương Thành và Đông Phàm, bốn người nọ cũng sửng sốt không thôi.

Bọn họ vốn không có thiện cảm với Hám Thiên cung, bèn móc mỉa một cách trắng trợn.

“Hám Thiên cung muốn làm gì đây?”

“Bọn họ không muốn nghiêm túc ngăn chặn Thứ Tiên giới phải không?”

“Cùng lắm thì ta biết Đông Phàm Thánh Chủ, còn tên Khương Thành kia chui ra từ đâu vậy?”

“Quả là khó hiểu quá!”

Vân Hồng đã tới đứng cùng bọn họ, nghe vậy không khỏi phì cười.

“Lai lịch của Khương Thành không đơn giản đâu.”

Đối mặt với ánh mắt tò mò của sáu người kia, nàng cố ý nói bằng giọng quái gở: “Người ta là con của Hám Thiên Cổ Thánh mà, thân phận cao quý làm sao, được đặc cách tuyển chọn là bình thường thôi.”

Ngay sau câu nói này, sắc mặt sáu người kia càng trở nên vi diệu.

Song họ chưa kịp bày tỏ quan điểm thì đã bị chọc tức bởi điệu cười ha hả của Khương Thành.

“Lão tử chẳng có tí quan hệ nào với nàng, ngươi mới là con trai nàng, cả nhà ngươi đều là con của nàng!”

Rõ ràng Vân Hồng không ngờ hắn dám chửi mình, nhất thời nổi giận.

“Ngươi nói gì?”

“Ngươi tưởng đây là Tiên Võ châu chắc? Tưởng là ta sẽ nhường nhịn ngươi?”

Nàng lập tức rút đế khí ngay tại chỗ, phóng ra uy áp của một Thiên Thần.

“Khương Thành phải không?”

Trong đám người, một nam tử mặc đồ trắng khoảng 25, 26 tuổi từ tốn giơ tay phải lên, ngăn cản Vân Hồng đang định nổi điên.

“Ta không quan tâm ngươi được chọn kiểu gì, nhưng với hành động sau đây, tốt hơn hết là ngươi nên đàng hoàng cho ta.”

“Ta biết những tên con ông cháu cha như ngươi xưa nay luôn ương ngạnh thành thói, nhưng ở đây không có ai dung túng ngươi đâu!”

“Sâm Tề đạo hữu nói đúng đấy, bọn ta sẽ không dung túng cho ngươi.”

“Nếu ngươi dám làm càn, sau này ngươi sẽ được đẹp mặt đấy!”

Thấy bầu không khí căng như dây đàn, Đông Phàm Thánh Chủ vội vã tiến lên hoà giải.

“Chư vị, tiếp sau đây chúng ta còn phải hợp tác chân thành mà, cùng là đồng đội, cần gì hung hăng với nhau như thế…”

Chưa nói dứt lời thì đã bị người ta vùi dập.

“Ai là đồng đội của các ngươi?”

“Ngươi chỉ là Thánh Chủ đỉnh phong thôi, ngươi chức không cho rằng mình được ngồi ngang hàng với những Thiên Thần bọn ta đâu nhỉ? Không phải chứ?”

“Ở đây có phần cho ngươi lên tiếng à?”

“Chẳng qua cho hai ngươi đi theo là để đủ số thôi, biết điều một chút, hiểu chưa?”

“Vậy các ngươi có thể không cần để ý đến sự sống chết của bọn ta.”

Vẻ mặt Khương Thành đã lấy lại sự bình tĩnh.

Đối mặt với đám Thiên Thần trước mắt, hắn khẽ nhếch mép.

“Ta cũng không định hợp tác với các ngươi, sau khi đến hiện trường sẽ tách ra ngay, đỡ phải bị bọn ngươi kéo chân.”

Câu nói này làm tất cả mọi người đùng đùng nổi giận.

“Ngươi nói gì?”

“Bọn ta kéo chân ngươi?”

“Ai cho ngươi lá gan ấy?”

Sắc mặt của thanh niên áo trắng trầm xuống, hắn chậm rãi bay tới trước mặt Khương Thành, nhìn chòng chọc vào ánh mắt đối phương.

Dường như hắn đang cố làm đối phương sốc bởi thần sắc không phẫn nộ nhưng vẫn có uy và ánh mắt mang tính áp bức kia.

“Ở đây nói chuyện bằng thực lực, hình như ngươi đã quên đính chính thân phận của mình.”

“Ha? Nếu không thì ngươi đính chính giúp ta nhé?”

Thành ca không ra tay ngay, chỉ là vì trước khi đi Lăng đã đặc biệt đưa ra yêu cầu.

Sau khi cùng nhau vào hiện trường, việc lập đội hoặc đánh lẻ tuỳ ý của hắn.

Nhưng có một điều là tuyệt đối không được xử lý các “đội viên” khác.

Bằng không sẽ bị coi là quấy nhiễu và chèn ép đối thủ cạnh tranh. Nếu hành động thất bại, hắn cũng không nhận được phần thưởng là Hỗn Độn Kim Ngọc Tuỷ.

“Nếu đối phương là kẻ đầu têu ra tay với ta, ta phản công đánh hắn tàn phế thì có bị coi là phạm quy không?”

Ý nghĩ này chạy qua đầu Khương Thành, quả nhiên thanh niên áo trắng phía đối diện đã không nhịn nổi nữa.

Ngay sau khi tới đây, hắn đã muốn trở thành thủ lĩnh của đội ngũ.

Chỉ là các Thiên Thần còn lại cũng cực kỳ kiêu ngạo, không phải người chịu khuất phục dưới chân kẻ khác một cách dễ dàng.

Vất vả mấy ngày, hắn cũng chỉ thu phục được hai người bằng lòng lập đội với hắn.

Thấy Khương Thành và Đông Phàm xuất hiện, hắn vô thức nảy ra suy nghĩ tranh thủ cơ hội này để tạo uy thế.

“Đây là do ngươi tự chuốc lấy!”

Nhưng hắn không thể thuận lợi ra tay.

Vì một khắc sau, toàn bộ mọi người đều bị bao phủ bởi thần uy cuồn cuộn.

Thần uy kia hư ảo mà phiêu dật, ẩn chứa vận số khó lường, dường như chỉ tuỳ ý đung đưa một chút cũng sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh nửa đời sau.

“Mệnh Nguyên Chính Thần!”

“Sư tôn!”

“Bái kiến cung chủ Thiên Lư cung!”

Đột nhiên, một lão giả tiên phong đạo cốt, tóc trắng bạc phơ giáng xuống hiện trường.

Nguyên Đế chính là một trong Thập Thiên Đế của thiên Cung năm đó.

“Nếu mọi người đã đến đông đủ, vậy bây giờ có thể…”

Hắn mới nói được nửa câu thì nhìn thấy một người không thể ngờ tới.

Sau đó, vị Chính Thần vừa xuất hiện mọi người choáng ngợp bỗng từ từ há hốc miệng thành hình chữ O.

“Ô, hoá ra đây là địa bàn của ngươi à.”

Trước kia Thành ca từng gặp đối phương, vậy nên hắn mỉm cười, giơ tay lên ra dấu chào hỏi.

“Khương, Khương Thành!”

Con ngươi của Nguyên Đế gần như lồi ra ngoài.

“Sao ngươi lại chạy tới đây?”

Hắn lập tức đề cao cảnh giác, vội vàng cảm nhận xung quanh một lượt, như thể đề phòng ăn cướp vậy.

“Ngươi muốn làm gì đây? Định làm loạn ư, ta cảnh cáo ngươi…”

“Này này, thái độ của ngươi là sao?”

Khương Thành vô cùng bất mãn, bèn cắt lời hắn.

“Vì muốn cứu Nguyên Tiên giới đang nước sôi lửa bỏng, ca đã tới tham gia hành động lần này với một trái tim sục sôi nhiệt huyết.”

“Nếu ngươi không chịu chuẩn bị nghi thức đón tiếp long trọng thì đã chr sao rồi.”

“Lại còn nói ta làm loạn, có phải hơi quá đáng rồi không?”

Tám Thiên Thần đang có mặt trừng mắt há hốc mồm, tên này điên rồi à?

Dám nói năng như vậy với Mệnh Nguyên Chính Thần, lại còn tự xưng ca trước mặt đối phương.

Muốn chết hả?