Chương 2137: Bất ngờ chưa

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 24/12/2025 14:01 visibility 2 lượt đọc

Chương 2137: Bất ngờ chưa

Cảnh tượng Nguyên Đế nổi giận trong tư tưởng mọi người không hề xuất hiện.

Người đường đường là Chính Thần, ngược lại lại lộ ra biểu cảm kinh sợ.

“Cái gì? Ngươi cũng tới tham gia hành động lần này ư?”

“Đúng rồi.”

Khương Thành cười tươi rói gật đầu.

“Nghe nói các ngươi muốn giải cứu Nguyên Tiên giới, ta đặc biệt chạy tới đây giúp các ngươi nè, bất ngờ chưa, cảm động chưa?”

Nguyên Đế biết Khương Thành rất thần kỳ.

Có người này tham gia, hành động tiến về Thứ Tiên giới lần này cũng có thể yên tâm hơn nhiều, là một việc tốt có lợi cho cả Nguyên Tiên giới.

Nhưng hắn lúc này thật sự không cảm động nổi.

Bởi vì hắn ý thức được một chuyện càng nghiêm trọng hơn.

“Đợi đã, ngươi là cái người được Chiến Đế chọn trúng kia đó hả?”

“Đính chính một chút.”

Khương Thành lắc ngón tay: “Không phải nàng ta chọn trúng ta, mà là ta cho nàng một cơ hội hợp tác.”

“Thật sự là ngươi á!”

Nguyên Đế cuối cùng đã hiểu vì sao Lăng lại dám đề xuất vụ cá cược kia, hóa ra là vì nàng có được sự trợ giúp của Khương Thành.

Nếu đổi lại là bản thân hắn có được tấm vương bài này thì cũng sẽ dám làm thế thôi.

Bây giờ trong đầu hắn chỉ còn lại mỗi bốn chữ - ta bị hố rồi.

Cái loại cảm giác bị mắc lừa này khiến cho tâm lý hắn muốn sụp đổ.

“Đang yên đang lành ngươi đến đây làm gì?”

Nhìn thấy hắn đột nhiên gào lên, mọi người còn tưởng hắn cũng ghét bỏ Khương Thành quá yếu.

Thế là lại quái gở hùa theo.

“Đúng đó, ngươi đến đây làm cái gì?”

“Chỉ là một nhị thế tổ nhỏ nhoi, không lo ở yên trong Hám Thiên cung đi, cần gì cứ phải chạy tới đây làm mất mặt như thế?”

“Lần hành đông này thuộc về Thiên Thần, dù có kém cỡ nào thì ít ra cũng phải là một Thánh Chủ đỉnh phong chứ.”

“Ta thấy á, ngươi vẫn nên quay trở về đi, để Hám Thiên Cổ Thánh đổi một cao thủ chân chính đến đây thì hơn.”

“Câm miệng hết đi!”

Chẳng cần Thành ca chửi lại, Nguyên Đế đã tự mình phát cáu cắt đứt lời của bọn họ.

“Cái lũ vô tri ngu dốt như các ngươi thì biết cái gì chứ hả?”

“Lần này đến Thứ Tiên giới sẽ kéo dài lại sau, các ngươi đợi sắp xếp mới đi.”

Sau đó, hắn lại truyền vào truyền âm, cảnh cáo tám Thiên Thần kia một lượt.

“Khoảng thời gian này các ngươi cố gắng tránh đắc tội với Khương Thành.”

“Bất cứ ai cũng không được xảy ra xung đột với hắn, kẻ trái lệnh, hậu quả tự chịu!”

Nói xong, hắn vội vàng rời khỏi nơi này.

Tám Thiên Thần đứng ở chỗ cũ đều đã hoàn toàn chết lặng.

Bọn họ hoàn toàn không thể hiểu được dụng ý của Nguyên Đế.

“Có chuyện gì thế, đột nhiên lại muốn kéo dài, đã xảy ra chuyện gì rồi ư?”

“Còn nữa, vì sao không thể đắc tội với Khương Thành?”

“Dựa vào cái gì phải bảo vệ hắn, chỉ bởi vì hắn là con trai của Cổ Thánh thôi hả?”

“Đúng là hoang đường, đường đường Chính Thần lại sợ một Cổ Thánh sao?”

Ngay lúc bọn họ bàn tán xôn xao, Nguyên Đế đã gấp như lửa đốt học theo động tác lần trước của Lăng, triệu hồi đầu ảnh của bảy Chính Thần khác đến Thiên Lư cung.

“Đại sự không xong rồi!”

Bảy Chính Thần cũng kinh ngạc, trong ấn tượng của bọn họ, Nguyên Đế là một người khá điềm tĩnh trong số Thập Thiên Đế.

Là chuyện gì có thể khiến hắn lộ ra phản ứng như thế?

“Các ngươi có biết người đại diện Hám Thiên cung xuất chiến là ai không?”

“Là ai?”

“Ngươi nói như thế làm ta cũng tò mò thật.”

“Lần trước lúc nàng ta cá cược tự tin như thế, lẽ nào là tìm được thiên tài Thánh Tôn sao?”

“Không!”

Nguyên Đế lắc đầu: “Người nàng ta chọn không phải Thánh Tôn, mà là một Thánh Chủ, một Thánh Chủ bình thường!”

“Thánh Chủ bình thường á?”

Bảy người hai mắt nhìn nhau, lập tức từng người lắc đầu bật cười.

“Tiêu Hoài, có phải ngươi nhìn nhầm hay không hả?”

“Lẽ nào là Lăng cố ý tặng Tiên Võ châu cho chúng ta?”

“Nếu thật sự là như thế, vậy thì phải cảm ơn tấm lòng này của nàng rồi.”

Nguyên Đế Tiêu Hoài bổ sung một câu: “Thánh Chủ mà nàng ta chọn là Khương Thành.”

Cả bảy Chính Thần vốn còn đang nói cười vui vẻ, khuôn mặt tươi cười phút chốc đông cứng lại.

“Ngươi nói cái gì?”

Huyết Đế là người đầu tiên kêu lên.

“Khương Thành lại xuất hiện nữa rồi á?”

Trên mặt Tu Đế chớp mắt đã phủ kín sát ý thâm trầm.

“Là Khương Thành nào?”

Nguyên Đế Tiêu Hoài nói: “Là cái tên Khương Thành mà bây giờ các ngươi đang nghĩ đến đấy.”

“Hắn lập tức sẽ phải chết rồi.”

Để lại câu này xong, đầu ảnh của Tu Đế vặn vẹo một trận, hắn muốn rời khỏi nơi này, đến giết chết Khương Thành.

Thù oán giữa hắn và Thành ca, đó là bắt đầu từ thời kỳ Thiên cung.

Những năm trở thành Chính Thần này, hắn còn từng hối tiếc vì tên tiểu tử kia không ở đây, dẫn đến việc bản thân không có cách nào báo thù được.

Hiện giờ lại nghe thấy cái tên quen thuộc nọ, làm sao hắn có thể nhẫn nhịn được nữa?

“Đợi đã!”

“Tiết Dương, dừng lại đã!”

Nhóm người Nguyên Đế và Lẫm Đế vội vàng ngăn cản hắn lại.

Hồn Đế thì trực tiếp phong ấn hư không, cắt đứt đường trở về của đầu ảnh bên Tu Đế.

Đầu ảnh là cái thứ khác với thần niệm.

Chỉ cần đầu ảnh không về được, bản thể ở nơi xa xôi của Tu Đế cũng sẽ không biết ở bên đây đã xảy ra chuyện gì.

“Bây giờ không thể giết Khương Thành!”

Nhìn mọi người đang vây bản thân mình lại, mặt của Tu Đế sa sầm: “Cho ta một cái lý do không thể giết hắn.”

“Bởi vì vụ cá cược kia của Lăng.”

Không sai, trước khi lần hành động ở Thứ Tiên giới phân thắng bại, tất cả mọi người không được phép làm hại tuyển thủ tham chiến.

Nếu không sẽ trực tiếp phán bị thua vụ cá cược.

Bọn họ thậm chí còn phải tránh việc Khương Thành xảy ra chuyện ở Thiên Lư cung nữa.

Bởi vì nơi này là địa bàn của bọn họ, bọn họ có nghĩa vụ phải bảo vệ các tuyển thủ.

Điều này khiến người khác rất bực bội.

Đặc biệt là Tu Đế, bây giờ hắn cảm thấy giống như vô cùng xúi quẩy, cực kỳ khó chịu.

Trừ khi hắn tính một mình bỏ ra bồi thường là bốn phần Hỗn Độn Kim Ngọc Tủy, bằng không chỉ đành phải nhẫn nhịn.

“Đáng chết!”

“Chúng ta bị nữ nhân kia tính kế rồi!”

Năm đó hắn chậm chạp không cách nào trực tiếp ra tay với Khương Thành là bởi vì trận cá cược với Tà Tiên giới.

Thật không ngờ, lần này lại bị vụ cá cược mới bắt chẹt.

Đúng là giống một vòng luân hồi.

Mắt thấy “chứng điên cuồng” của hắn đã tốt hơn, mọi người mới hóa giải phong tỏa.

“Điều quan trọng bây giờ là làm sao để đối phó với Khương Thành.”

“Đúng đó, có hắn ở đây, lần này không hay rồi.”

“Vụ cá cược kia, sợ là sẽ thua thật mất.”

“Sao Lăng lại ở cùng phe với hắn rồi?”

“Giữa hai người này chắc chắn có điều gì đó!”

“Đáng ghét, nàng ta cố ý đào cái hố để chúng ta nhảy vào…”

Hồn Đế và Huyền Đế chưa từng tiếp xúc trực tiếp với Khương Thành, ngược lại không cho là như thế.

“Người này năm đó quả thực mang trên người khí vận tuyệt vời, nhưng trước mắt cũng chỉ là một Thánh Chủ bình thường thôi.”

“Các ngươi không cần phải đề cao hắn như thế chứ?”

“Đừng có quên, lần này những người chúng ta chọn đều là Thiên Thần, mạnh hơn hắn nhiều.”

“Cái tên nghiệt chướng đó không thể xem thường được!”

Mặc dù rất thống hận Khương Thành, nhưng Tu Đế cũng không hề xem thường hắn.

Hắn nhanh chóng bình tĩnh lại.

“Năm đó ở đại hội Thông Thần, ta cũng xem như đã được chứng kiến năng lực sáng tạo kỳ tích của tên này, bắt buộc phải thật thận trọng mới được.”

Huyết Đế chậm rãi gật đầu: “Đúng đó, cái tên Khương Thành không thể chỉ dùng cảnh giới tu vi bên ngoài để đánh giá được đâu.”

Hắn đã từng tận mắt nhìn thấy Khương Thành quạt một quạt thổi bay đạo của Cô Thần Yến Khai.

Loại chuyện này, chỉ khi hắn trở thành Chính Thần mới có thể làm được với những thuộc hạ là Thiên Thần, Giới Thần của mình.

Còn Khương Thành lúc đó chỉ mới là Đạo Thánh mà thôi.

“Đừng nói bây giờ hắn trở thành Thánh Chủ, dù cho hắn vẫn là Đạo Thần, ta cũng tin chắc hắn có thể thắng, dù nghe thì có vẻ rất hoang đường đó.”

“Lăng có tự tin cá cược với chúng ta, vậy tức là nói nàng ta có nắm chắc phần thắng.”

Trong mắt Tâm Đế lóe qua một tia sáng khôn ngoan.

“Mưu kế trước mắt chỉ có thể đổi người thôi.”