Chương 1019: Thần Yêu Các (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1019: Thần Yêu Các (2)

Diệp Trường Sinh nhận thấy được sự túc giận trên người Dạ Vị Ương: "Xem ra Dạ cô nương chất chứa oán hận rất sâu với Phong Thanh Dương.”

Dạ Vị Ương nói: "Tỷ tỷ ta chính là bị Phong Thanh Dương lừa gạt, chết thảm trên Chiến Trường Vạn Tộc, thù này, ta nhất định phải báo.”

Mẹ nó.

Phong Thanh Dương này đủ xấu, thế nhưng đùa bỡn tình cảm, xem ra ta vẫn khinh thường hắn ta.

Làm người sao có thể ngoan độc đến trình độ này?

Than ôi, ta còn quá trẻ.

Bây giờ một người tốt như ta thực sự không có nhiều.

Dạ Vị Ương nhìn lâu các ở cuối hành lang dài: "Diệp công tử, chúng ta đến rồi.”

Diệp Trường Sinh ngẩng đầu nhìn lại: "Dạ cô nương, đây là nơi nào?”

Dạ Vị Ương nói: "Thần Yêu Các.”

Thần Yêu Các?

Nơi này không đơn giản.

Ánh mắt Diệp Trường Sinh rơi vào trên người Dạ Vị Ương: "Dạ cô nương, nơi này hẳn là cấm địa của hai tộc ma yêu các ngươi, ngươi dẫn ta tới nơi này có phải không tốt lắm hay không.”

Dạ Vị Ương nói: "Không có gì không ổn, nơi này là tổ tiên và tiền bối của hai tộc ma yêu, có điều tình huống của bọn họ hơi đặc biệt, muốn Diệp công tử hỗ trợ xem một chút.”

Diệp Trường Sinh nói: "Dạ cô nương, thực lực của ta yếu như vậy, có thể không giúp được gì.”

Dạ Vị Ương mỉm cười, "Xem ra Diệp công tử cũng không giống người bụng dạ hẹp hòi, dưới cổ đình, ngươi chớ để lời của Hư lão ở trong lòng.”

"Diệp công tử mang pháp tắc sinh mệnh, lại có sinh mệnh sinh cơ mênh mông tràn đầy, nếu công tử nói không có cách nào, vậy thử hỏi trong vũ trụ này người nào có thể làm được?"

Nâng lên quá cao.

Như vậy Diệp Trường Sinh dễ dàng kiêu ngạo.

Diệp Trường Sinh gật đầu: "Dạ cô nương, nếu đã nói như vậy, vậy chúng ta đi vào xem tình huống.”

Dứt lời.

Hai người đi tới trước Thần Yêu Các, Dạ Vị Ương tiện tay vung lên, một đoàn bình chướng linh khí biến mất, bọn họ tiến lên đẩy cửa các ra.

Diệp Trường Sinh nói: "Dạ cô nương, mấy ngày nay ta ở lại Vạn Yêu Sơn đã phát hiện tu sĩ hai tộc ma yêu các ngươi cái gì cũng hiểu, là bởi vì Phong Thanh Dương và thế lực sau lưng hắn khiến các ngươi không cách nào rời khỏi nơi này sao?”

Dạ Vị Ương nói: "Cũng không phải tất cả, chẳng qua muốn rời khỏi Chiến Trường Vạn Tộc thì phải trả giá tương đối lớn.”

"Ta không muốn để tu sĩ hai tộc thương vong quá mức thảm trọng. Không gian vũ trụ mỗi giờ mỗi khắc đều đang thay đổi, luôn có thời điểm chúng ta rời đi."

"Mặt khác, vũ trụ bản nguyên còn chưa chọn chủ, chúng ta không thể rời khỏi nơi này.”

Diệp Trường Sinh không tiếp tục truy vấn, ánh mắt nhìn về phía bên trong Thần Yêu Các: "Linh hồn thể thật mạnh, nơi này hẳn là cất giấu toàn bộ bí mật của hai tộc các ngươi.”

Dạ Vị Ương nói: "Diệp công tử, đi vào xem một chút.”

Diệp Trường Sinh gật đầu: "Ta đi vào, sẽ không động linh tinh.”

Thật ra không biết.

Dạ Vị Ương dẫn Diệp Trường Sinh tới đây chính là muốn nhìn xem Diệp Trường Sinh có phải là người có duyên hay không, nếu Thần Yêu Sư có thể thức tỉnh, vậy Diệp Trường Sinh chính là người có duyên mà bọn họ chờ đợi, chính là hy vọng của hai tộc.

Tiến vào bên trong Thần Yêu Các.

Ánh mắt Diệp Trường Sinh nhìn xung quanh trái phải, trên mặt hiện lên vẻ nghi hoặc: "Dạ cô nương, rốt cuộc nơi này có bao nhiêu tổ tiên và tiền bối hai tộc.”

"Còn có vì sao có vài người chỉ biết bị phong ấn, có vài người lại chỉ còn lại có một luồng tàn hồn."

"Hơn nữa những tàn hồn này cũng giống như bị phong ấn."

Dạ Vị Ương nói: "Những tàn hồn này không bị phong ấn, mà là từ trong bản thể rút ra, chỉ có gặp phải bản thể mới có thể thức tỉnh nhận chủ.”

Nói đến đây, nàng khẽ thở dài, tiếp tục nói: "Chỉ là bản thể của bọn họ bị hủy, chỉ còn lại đạo hồn phách này.”

Nghe tiếng.

Diệp Trường Sinh rơi vào trầm mặc.

Linh hồn này và linh hồn thể của mình mà hắn gặp phải chẳng lẽ giống nhau?

Nếu thật sự là như thế, trong vũ trụ rốt cuộc có bao nhiêu đạo linh hồn của mình?

"Dạ cô nương, rút khỏi linh hồn sẽ có thương tổn đối với bản thể không? Ngoài ra, một người có thể rút ra bao nhiêu linh hồn?”

Dạ Vị Ương nói: "Diệp công tử, người có ba hồn bảy phách, có một số cường giả có thể rút linh hồn ra, nhưng đối với bản thể vẫn có thương tổn rất lớn.”

"Loại chuyện như rút lui linh hồn này thật sự là quá thâm ảo, ta cũng không hiểu lắm."

Diệp Trường Sinh giật mình, rút linh hồn đối với bản thể có ảnh hưởng rất lớn, vậy vì sao hắn không xảy ra một chút chuyện nào?

Nghĩ không ra thì đừng nghĩ nữa, thời gian sẽ đưa ra câu trả. lời

Không có cách nào, tâm lý là tốt như vậy.

Dạ Vị Ương di chuyển đến bên cạnh một người: "Diệp công tử, Thiên lão là Thần Yêu Sư của hai tộc ma yêu, hắn phong ấn mình lại, ngươi xem có biện pháp để hắn sống lại không?”

Diệp Trường Sinh nói: "Tự phong ấn, ở trong trạng thái giả chết, cái này ta sợ là không có cách nào.”