Chương 1020: Đánh dấu Vạn Yêu Sơ
Sắc mặt Dạ Vị Ương hơi biến đổi, thầm nghĩ, chẳng lẽ ngươi không phải là người có duyên.
Lúc này.
Âm thanh nhắc nhở của hệ thống truyền đến.
[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, có nên lập tức đánh dấu Vạn Yêu Sơn hay không?]
Diệp Trường Sinh nghe thấy tiếng, tâm thần khẽ động: [Lập tức đánh dấu.]
[Đinh, chúc mừng chủ nhân, đánh dấu thành công Vạn Yêu Sơn, đạt được một tấm thẻ phục sinh Thần Yêu Các, (lưu ý, có thể phục sinh mọi người trong Thần Yêu Các) có lập tức sử dụng hay không?]
Có thể khiến những người trước mắt sống lại.
Hệ thống, ngươi siêu trâu bò.
Nếu lập tức khiến những người này sống lại, vậy hắn sẽ có địa vị gì ở hai tộc ma yêu?
Không dám nghĩ.
Không dám nghĩ.
Những người này sợ là sẽ quỳ... Liếm.
Dạ Vị Ương tựa hồ còn chưa hết hy vọng: "Diệp công tử, ngươi thật sự không có cách nào sao?”
Dáng vẻ Diệp Trường Sinh rất khó xử: "Biện pháp cũng không phải không có, chỉ là nếu muốn Thần Yêu Sư sống lại, phải khiến toàn bộ người bên trong sống lại, hiện tại thực lực của ta quá yếu, trong lúc nhất thời không cách nào làm được.”
Sương mù trên mặt Dạ Vị Ương biến mất, giọng nói khẽ run: "Diệp... Ý của Diệp công tử là ngươi có thể khiến tất cả tổ tiên trong Thần Yêu Các sống lại sao?”
Diệp Trường Sinh gật gật đầu: "Không sai, đáng tiếc thực lực quá yếu, tình huống không cho phép.”
Ánh mắt Dạ Vị Ương lóe lên: "Diệp công tử đi xuống tĩnh dưỡng trước, chuyện tăng lên tu vi hãy giao cho ta, ta đến giúp ngươi nghĩ biện pháp.”
"Vậy thì làm phiền Dạ cô nương." Diệp Trường Sinh trầm giọng nói.
Dạ Vị Ương nói: "Là ta nên tạ Diệp công tử.”
Diệp Trường Sinh nói: "Thật ra, niềm vui của ta là giúp đỡ người khác, chờ thực lực tăng lên, nhất định sẽ giúp Dạ cô nương khiến tất cả mọi người nơi này sống lại.”
Dạ Vị Ương nhẹ nhàng gất đầu, dẫn Diệp Trường Sinh rời khỏi Thần Yêu Các…
Dưới cổ đình.
Trước bàn đá.
Một mình Dạ Vị Ương ngồi thẳng tắp, hương trà trước mặt lượn lờ bay lên, sau một khắc, ba bóng người xuất hiện.
Chính là ba người Hư Dịch, Mộng Vô Ngân, Cổ Tề Nhạc.
Mộng Vô Ngân nói: "Tộc trưởng, ngươi triệu chúng ta đến đây là có chuyện quan trọng gì?”
Dưới cổ đình.
Ba người Hư Dịch, Mộng Vô Ngân, Cổ Tề Nhạc đứng ngay ngắn trước mặt Dạ Vị Ương, người sau hơi khom người, ý bảo ba người ngồi xuống.
Mộng Vô Ngân lại nói: "Tộc trưởng muốn nói lại thôi, là có gì khó nói sao?”
Dạ Vị Ương nói: "Ba vị lão tổ, ta vừa mới dẫn Diệp Trường Sinh đi Thần Yêu Các.”
Hư Dịch gật đầu: "Tộc trưởng, chúng ta đều biết chuyện này, xem ra Diệp Trường Sinh không phải là người có duyên.”
Dạ Vị Ương lắc đầu.
Mộng Vô Ngân tiếp tục nói: "Vậy là chuyện gì?”
Dạ Vị Ương nói: "Diệp Trường Sinh chẳng những là người có duyên, hắn còn có thể khiến toàn bộ tổ tiên trong Thần Yêu Các sống lại.”
Ba người: "..."
Sắc mặt Hư Dịch thay đổi: "Tộc trưởng, chuyện liên quan trọng đại, Diệp Trường Sinh sẽ không phải lừa gạt chúng ta chứ!”
Dạ Vị Ương nói: "Ta thật sự không nắm chắc việc này, không cách nào nhìn thấu hắn, cho nên mới tìm tới ba vị lão tổ tới thương lượng."
Hư Dịch nói: "Tộc trưởng, nếu Diệp Trường Sinh có thể khiến tất cả mọi người trong Thần Yêu Các sống lại, có thể để cho hắn thử một lần, dù sao chúng ta không có bất kỳ tổn thất nào.”
Mộng Vô Ngân và Cổ Tề Nhạc nhao nhao lên tiếng phụ họa: “Để hắn thử một lần là biết.”
Dạ Vị Ương nói: "Nếu sự tình đơn giản như vậy, ta há có thể triệu ba vị lão tổ đến đây?”
Nói đến đây, nàng dừng một chút, tiếp tục nói: "Diệp Trường Sinh nói nếu muốn tất cả mọi người sống lại, thực lực hiện tại của hắn còn lâu mới đủ.”
Mộng Vô Ngân nói: "Hắn quá thông minh, nếu như ta không đoán sai, Diệp Trường Sinh muốn lừa gạt vũ trụ bản nguyên của chúng ta.”
Hư Dịch nói: "Không sai, tiểu tử này rất xấu, một bụng đầy ý nghĩ xấu, tuyệt đối không thể tin tưởng hắn.”
Dạ Vị Ương khẽ thở dài một tiếng: "Trăm năm rồi, Diệp Trường Sinh là người đầu tiên đi tới Vạn Yêu Sơn, có lẽ hắn thật sự là người có duyên trong miệng Thần Yêu Sư.”
"Chuyện này xác thực có nguy cơ rất lớn, nhưng nếu hắn thật sự có thể khiến tất cả tổ tiên sống lại, vậy sức mạnh của chúng ta sẽ tăng vọt, đến lúc đó hai tộc có thể dễ dàng rời khỏi nơi này."
Hiển nhiên, nàng hơi tin tưởng Diệp Trường Sinh, dù sao bọn họ không nhiều thời gian lắm, tình nguyện tin tưởng.
Cổ Tề Nhạc nói: Ý của tộc trưởng là... Muốn hắn tiến vào hố đen Dị Độ?”
Dạ Vị Ương gật đầu: "Có tính toán này.”
Cổ Tề Nhạc lại nói: Cũng không phải không thể, vũ trụ bản nguyên trong hố đen Dị Độ cũng không phải dễ dàng lấy được như vậy. Nếu Diệp Trường Sinh có thể đạt được vũ trụ bản nguyên, vậy có lẽ hắn thật sự có năng lực khiến tất cả mọi người sống lại.”
"Nếu hắn thất bại, chứng tỏ hắn gạt người, đến lúc đó chúng ta liên thủ chém giết hắn."
Mộng Vô Ngân vội vàng mở lời ngăn cản: “Như vậy thật sự quá mạo hiểm. Nếu Diệp Trường Sinh đạt được vũ trụ bản nguyên, lại lựa chọn bỏ trốn mất dạng, chúng ta nên làm sao bây giờ?”