Chương 1151: Chữa trị Vô Danh Kiếm Bia
Rõ ràng có thể thấy được kiếm văn huyền diệu, xem qua, vừa xem đã hiểu ngay.
[Chủ nhân, thật ra Vô Danh Kiếm Bia này vô cùng rác rưởi, nơi này của ta có một khối kiếm bia vô cùng mạnh mẽ, chủ nhân có muốn hay không?]
Diệp Trường Sinh nói: [Không muốn.]
Hệ thống: [... Thật ra, ta cũng không muốn đưa nó cho ngươi.]
Diệp Trường Sinh biết được tính tình của hệ thống, cho nên nội liễm hơi thở, bắt đầu tìm hiểu Vô Danh Kiếm Bia.
Sau khi chữa trị Vô Danh Kiếm Bia, trên đó khắc chín đạo kiếm kỹ thần thông, lúc trước hắn tìm hiểu ra hai thức đầu chỉ là nhập môn.
Nếu như lĩnh ngộ toàn bộ chín kiếm kỹ thần thông, vậy chính là rất rất rất khủng bố.
Vô Danh Kiếm Bia mạnh mẽ như thế, ở trong mắt hệ thống lại là rác rưởi, trong lòng Diệp Trường Sinh vẫn hơi tò mò, kiếm bia mà hệ thống nói rốt cuộc là gì.
...
Ngày hôm sau.
Bên ngoài quỳnh lâu.
Giọng nói của Phong Vận truyền đến: "Diệp công tử, chúng ta nên khởi hành.”
Cửa phòng mở ra. Diệp Trường Sinh từ bên trong đi ra, áo trắng như tuyết, tóc bạc khẽ bay lên, từ một đêm bạc đầu, đến bây giờ không có ý đổi thành màu đen.
Nói đến mái tóc này, Diệp Trường Sinh hơi sốt ruột, lúc nào mới có thể trở lại một mái tóc đen phiêu dật?
Tóc bạc, áo trắng, hộp kiếm, khí chất siêu phàm xuất trần, trên người mơ hồ quanh quẩn kiếm khí màu trắng nhàn nhạt.
Phong Vận nhìn Diệp Trường Sinh, trong nháy mắt hơi thất thần, Cửu Thiên Tiên Phàm cũng chỉ như thế.
Diệp Trường Sinh nhận thấy Phong Vận khác thường, trong lòng thầm nói, mị lực chết tiệt không thể đừng mạnh như vậy sao?
Không biết bao nhiêu nữ nhân nhìn thấy ta sẽ ướt.
“Phong Thành chủ, chúng ta đi thôi!”
Phong Vận xấu hổ cười: "Thất thố.”
...
Rời khỏi Huyền Kiếm Cổ Thành.
Đoàn người ngạo nghễ đứng trên thuyền tiên Cửu Long, bay lượn trên chín tầng trời, xuyên qua vạn mây.
Trên boong thuyền.
Năm người Chúc Chín, Diệp Thập Vạn, Lý Thái Bạch, Phong Vận, Cơ Phong Lưu đứng thẳng, lại không thấy tung tích của Diệp Trường Sinh, Thái Sơ, Hoa Ảnh Vũ.
Trong một đêm, Diệp Trường Sinh chỉ tìm hiểu một nửa Vô Danh Kiếm Bia, sau khi lên thuyền tiên hắn lại tiếp tục tìm hiểu.
Không thể không nói, tu sĩ ưu tú như Diệp Trường Sinh lại cố gắng như vậy, đầu năm nay thật sự không nhiều lắm.
Đáng đời hắn mạnh mẽ.
Thái Sơ một mực tu luyện Thái Thượng Huyền Công, vô cùng khắc khổ, bởi vì nàng biết muốn một mực bồi ở bên người Diệp Trường Sinh, phải không ngừng trở nên mạnh mẽ.
Tuy rằng Diệp Trường Sinh một mực bảo vệ nàng, nhưng Thái Sơ không muốn Diệp Trường Sinh một mình gánh vác tất cả.
Một trận gió thổi qua, mọi người trên boong thuyền dõi mắt nhìn ra xa, nhìn về phía trước, Cơ Phong Lưu đi tới bên người Phong Vận: "Phong Thành chủ, chúng ta nói chuyện một chút đi.”
Phong Vận nhìn Cơ Phong Lưu, không mở miệng nói chuyện.
Cơ Phong Lưu lại nói: "Đêm dài đằng đẵng, chúng ta nên tán gẫu một chút, càng hiểu biết lẫn nhau.”
Chúc Cửu lắc đầu, xoay người rời đi, hắn quá hiểu Cơ Phong Lưu, tên này lại không quản được mình.
Phong Vận nói: "Các hạ có phải nhầm lẫn hay không, hiện tại vẫn là ban ngày.”
Cơ Phong Lưu nói: "Phong Thành chủ là kiếm trận sư, ta cũng có hiểu biết sâu với kiếm trận, chúng ta luận bàn, ngươi sẽ phát hiện ta ngoại trừ đẹp trai ra, ta còn vô cùng bác học đa tài. Mặt khác, thực lực của ta cũng không tệ lắm, về sau cũng có thể bảo vệ ngươi.”
Lý Thái Bạch: "..."
Diệp Thập Vạn: "..."
Hai người thật sự không nghe nổi nữa.
Đều nói người trẻ tuổi thích trêu chọc muội muội, những lời này thật sự sai rồi, Cơ Phong Lưu lớn tuổi cũng trêu chọc muội muội, chỉ có Xích Vũ có thể so sánh với hắn.
Nếu một người một chim này gặp nhau, đến lúc đó Diệp Trường Sinh sẽ rất nhức đầu.
...
Thành Thiên Khuyết
Hai người Hiên Viên Nhất, Hỏa Diễm Khanh xuất hiện, phía sau có trăm cường giả theo sát, trong lúc nhất thời, uy áp khủng bố bao phủ trên thành Thiên Khuyết.
Trong thành hoàn toàn sôi trào.
Tất cả tu sĩ ngẩng đầu nhìn lại, trong mắt lộ ra vẻ hâm mộ, đồng thời bọn họ tràn ngập tò mò với thân phận của Hiên Viên Nhất và Hỏa Diễm Khanh.
Lúc này.
Thành chủ thành Thiên Khuyết dẫn người đến, tự mình nghênh đón hai người Hiên Viê Nhất, sau khi tiến vào phủ Thành chủ, Hiên Viên Nhất trầm giọng nói: "Lập tức ban bố Kỷ Nguyên lệnh, để mười tám thế lực phái cường giả tập kết ở thành Thiên Khuyết.”
“Đại nhân yên tâm, thuộc hạ đi làm ngay!” Thành chủ khom người một cái, xoay người dẫn người rời đi.
Hiên Viên Nhất nhìn về phía Hỏa Diễm Khanh: "Một đường đi tới, ta đã nói cho ngươi biết tình huống cơ bản, có đề nghị gì tốt không?”
Hỏa Diễm Khanh lắc đầu: "Không sai, ta chỉ phụ trách đánh nhau, những thứ khác ngươi nên đến an bài, ta sợ lại bị người lợi dụng, trở thành vật hi sinh.”
Hiên Viên Nhất lộ vẻ xấu hổ: “Lần này đại nhân để cho hai người chúng ta cùng nhau chấp hành nhiệm vụ, xảy ra vấn đề cũng là chúng ta cùng gánh vác.”
Hỏa Diễm Khanh nói: "Ta làm việc, chưa bao giờ dùng mưu lược, ngươi hiểu được.”