Chương 1152: Thành Thiên Kiếm, tháp Ngục Kiếm

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1152: Thành Thiên Kiếm, tháp Ngục Kiếm

Hiên Viên Nhất nói: "Lần này kẻ địch của chúng ta là Hắc Tộc và Kiếm Điện, khó đối phó hơn nhiều so với tưởng tượng của ngươi, chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ vạn kiếp bất phục.”

"Trong khoảng thời gian này ngươi hãy ở lại thành Thiên Khuyết chờ mười tám thế lực tập kết. Ta muốn đi Vũ Trụ Kiếm Minh một chuyến, nếu muốn ra tay với Kiếm Điện, cần bọn họ trợ giúp."

Dứt lời.

Thân ảnh hắn ta chợt lóe, biến mất trên phủ Thành chủ, giờ khắc này, khóe miệng Hỏa Diễm Khanh nhấc lên một nụ cười lạnh lẽo...

Vạn mây phiêu động, gió lạnh bao phủ.

Trên hư không.

Bông tuyết xoay tròn tựa như tinh linh, chậm rãi rơi xuống.

Hàn sơn xa xa bị tuyết trắng bao phủ, nhìn xuống phía dưới giống như một con rồng tuyết ẩn núp trong trời đất.

Trên boong thuyền.

Cơ Phong Lưu giơ tay lên, bông tuyết rơi vào trong tay hắn: "Tuyết rơi, đã lâu không nhìn thấy tuyết.”

Phong Vận nói: "Đúng vậy, tuyết bay tràn ngập, ngàn dặm đóng băng, tuyết rơi ở Thiên Kiếm Giới là đẹp nhất.”

"Vô số phi kiếm bay xuống như tuyết trắng giống như một bức tranh mỹ lệ."

Cơ Phong Lưu địch chuyển đến bên người Phong Vận: "Cảnh tuyết đẹp như thế, giống như chúng ta gặp nhau.”

Đúng lúc này.

Một tiếng cười điên cuồng từ cửu thiên hạ xuống: "Ha ha, Phong Thành chủ thật có nhã hưng, lại có thời gian ở chỗ này nói chuyện yêu đương.”

Phong Vận hoa dung thất sắc, đôi mắt híp lại nhìn về hư không phía trước, giờ khắc này, trăm bóng người đứng lơ lửng, xuất hiện ở bốn phía thuyền tiên.

Dáng vẻ bọn họ như quỷ mị, xuất hiện lặng yên không một tiếng động khiến người ta bất ngờ không kịp đề phòng.

Cơ Phong Lưu quay đầu nhìn về phía Phong Vận: "Ngươi biết bọn họ?”

Phong Vận nói: "Quỷ Vương Cung.”

Lão giả áo đen nói: "Thật không nghĩ tới Phong Thành chủ còn nhớ rõ chúng ta, nơi này không phải là Huyền Kiếm Cổ Thành, giao Diệp Trường Sinh ra, có thể thả ngươi một con đường sống.”

Sắc mặt Phong Vận hơi đổi: "Quỷ Vương Cung các ngươi không có kiếm tu, chẳng lẽ cũng muốn tranh đoạt kiếm lệnh sao?”

"Nói đi, ai phái các ngươi tới?"

Lão giả áo đen cười lạnh nói: "Lấy tiền tài của người thay người trừ họa, chỉ cần giao kiếm lệnh ra, các ngươi có thể bình an đến thành Thiên Kiếm.”

Phong Vận vừa muốn mở miệng lần nữa lại bị Cơ Phong Lưu ngăn ở sau lưng: "Không cần lo lắng, hết thảy giao cho ta.”

Nói đến đây, hắn dừng một chút, nói với lão giả áo đen: "Chỉ bằng các ngươi cũng muốn lấy được kiếm lệnh, có phải đánh giá bản thân quá cao hay không?”

Lão giả áo đen nói: "Một Đạo Thánh mà thôi, ngươi có thể ngăn cản chúng ta sao?”

Dứt lời.

Ba lão giả từ trong đám người đi ra, tất cả là Đạo Thánh, uy áp khủng bố bao trùm nghiền ép trên người Cơ Phong Lưu.

Cơ Phong Lưu vân đạm phong khinh, một bước bước ra ngoài boong thuyền: "Chỉ có ba người các ngươi, cùng nhau lên.”

Lúc này.

Năm người Lý Thái Bạch, Chúc Cửu, Diệp Thập Vạn, Hoa Ảnh Vũ, Thái Sơ xuất hiện trên boong thuyền, ánh mắt đồng loạt rơi vào trên người tu sĩ Quỷ Vương Cung.

Chúc Cửu xuất hiện bên người Cơ Phong Lưu: "Lão Cơ, Thiếu chủ nói, không phải Đạo Đế thì hắn không giết.”

"Thiếu chủ mới giết ba tên Đạo Đế, còn đang bế quan, tu vi của những người này quá yếu, không cần Thiếu chủ ra tay."

Cơ Phong Lưu gật đầu: "Đương nhiên không cần athiếu chủ ra tay, bằng không muốn chúng ta làm gì.”

Một bên, Diệp Thập Vạn phụ họa: "Nhưng chuyện này phải cho Thiếu chủ biết, Thiếu chủ thích nhất là diệt tông, diệt cung, nếu bọn họ muốn giết Thiếu chủ, vậy thì không thể giữ lại được.”

Ba người nói chuyện không phải rất lớn, nhưng tu sĩ Quỷ Vương Cung đều có thể nghe được, sắc mặt mọi người biến đổi, trong lòng vô cùng hoảng sợ.

Lão giả áo đen khinh thường: "Hù dọa ai đây, Diệp Trường Sinh có năng lực chém giết Đạo Đế, các ngươi khoác lác hả, có thể động não hay không?”

Khoác lác?

Chúc Cửu lắc đầu, khẽ thở dài một tiếng, thế giới này làm sao vậy, hiện tại nói thật không ai nguyện ý tin tưởng.

"Chém giết Đạo Đế cần gì tướng công ra tay?" Thanh âm Thái Sơ truyền ra, từng bước sinh liên, đi tới phía ba người Chúc Cửu.

Ba người Diệp Thập Vạn, Chúc Cửu, Cơ Phong Lưuvội vàng tránh ra, nhìn Thái Sơ xuất hiện, giờ khắc này, vô số vòng sáng xuất hiện dưới chân Thái Sơ, uy áp Đạo Đế ép trên người mọi người Quỷ Vương Cung.

Uy áp như núi, đè đến trăm người không thở nổi.

Đạo... Đạo Đế.

Lão giả áo đen phát hiện tu vi của Thái Sơ, đáng tiếc đã quá muộn, dưới uy áp của Đạo Đế, bọn họ trở nên quá nhỏ bé.

Ầm.

Ầm.

Từng tiếng nổ vang lên, sương máu nhấc lên bay tán loạn đầy trời, cường giả Quỷ Vương Cung lần lượt táng thân dưới uy áp của Thái Sơ.

Đạo tiêu hồn diệt.

Trong phút chốc, trăm cường giả Quỷ Vương Cung không còn sống sót, hơi thở máu tươi nồng đậm bao phủ trên thuyền tiên.

Đám người Chúc Cửu âm thầm líu lưỡi, thán phục Thái Sơ có thực lực thật sự quá bá đạo.

Có thể trong thời gian ngắn như vậy trấn giết trăm người trước mắt, nếu giao cho mấy người bọn họ, sợ là phải lãng phí chút thời gian.