Chương 1227: Gặp lại Ngao Hoàng

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1227: Gặp lại Ngao Hoàng

"Đạo Tổ tầng hai, yếu là hơi yếu nhưng ta sẽ không bắt nạt ngươi, cho ngươi một cơ hội ra tay."

Mọi người nghe được giọng điệu của Quy Tiên Nhân đều điên cuồng cười không thôi, trong ánh mắt nhìn về phía Diệp Trường Sinh tràn ngập trào phúng.

Đạo Tổ và Luyện Thần khác nhau một trời một vực, hai người căn bản không ở cùng một trình độ.

Sao có thể chiến đấu?

Diệp Trường Sinh nhìn Quy Tiên Nhân: "Tử Vong lệnh được ban hành lâu như vậy, lại chậm chạp không có người ra tay với ta, ngươi có biết nguyên nhân là gì không?”

Quy Tiên Nhân nói: "Ta há lại không biết thân phận bối cảnh của ngươi, người khác kiêng kỵ Kiếm Điện, ta có gì phải sợ.”

"Chỉ cần lấy thủ cấp của ngươi, lấy được giải thưởng là được, trong sân không ai dám cướp với ta."

Vẻ mặt Diệp Trường Sinh hơi giật mình, lão đầu này rất tự tin, bộ dáng ăn chắc hắn, thế mà không chút lo lắng mọi người trong sân ngư ông đắc lợi.

Xem ra sau lưng lão đầu này cũng có thế lực mạnh mẽ.

Khá lắm, có thể đến giết hắn, hình như không có người bình thường.

Quy Tiên Nhân gạt tóc rối, ánh mắt xẹt qua đám người Chúc Cửu: "Để mọi người sau lưng ngươi cùng nhau ra tay, lão phu đánh toàn bộ các ngươi.”

Diệp Trường Sinh lắc đầu, cười nói: "Xem ra lá gan của ngươi so với đầu óc của ngươi càng khiến người ta giật mình.”

Ầm.

Một tiếng nổ vang lên, kiếm khí khủng bố lấy hắn làm trung tâm điên cuồng khuếch tán tràn ngập, một vòng sáng kiếm khí từ trên mặt đất lan tràn ra.

Vô số kiếm khí hướng thẳng về phía bầu trời hình thành một cột sáng kiếm khí, trực tiếp bao phủ Diệp Trường Sinh trong đó.

"Kiếm tu?"

"Thú vị, vậy thì nhìn xem kiếm của ngươi loeij hại, hay phòng ngự của ta càng mạnh hơn." Quy Tiên Nhân nói xong, sau lưng xuất hiện một đoàn ánh sáng màu xanh biếc, Huyền Vũ Giáp xuất hiện bao bọc lão ta lại.

Diệp Trường Sinh nói: "Lão đầu, ta chỉ phóng thích kiếm khí một chút, xem ngươi sợ kìa.”

Thật ra không biết, ngay từ đầu Diệp Trường Sinh đã không tính toán đánh một trận với Quy Tiên Nhân, cường giả bên cạnh hắn nhiều như vậy, làm người phải biết lợi dụng tài nguyên bên mình.

Trong Thần Cung, bảy người Phó Thanh Huyền, Sở Nam Thiên, Ẩn Long còn nhàn rỗi, muốn đánh nhau không cần hắn tự mình ra tay.

Quy Tiên Nhân nói: "Ngươi không ra tay, vậy thì không có cơ hội, một kích của lão phu có thể giết chết ngươi.”

“Người nào muốn đánh giết chủ nhân, ngươi đánh giết một cái ta xem một chút!” Một giọng nói hùng hồn truyền đến, trong hư không xuất hiện một khe nứt, thời không giống như nổ tung.

Một người đi ra, toàn thân bao phủ hơi thở màu đen nồng đậm, kinh khủng như vậy.

Quy Tiên Nhân theo tiếng nhìn lại, ánh mắt dừng ở trên người người tới: "Ngươi là ai?”

Ngao Hoàng đi tới phía Diệp Trường Sinh: "Thiếu chủ, ta không đến muộn chứ?”

Diệp Trường Sinh nói: "Tới vừa lúc.”

Ngao Hoàng nhìn Quy Tiên Nhân: "Có được quy giáp mà ngươi đã kiêu ngạo như thế?”

Dứt lời, long giáp màu đen trên người hắn che thân: "Nào, ngươi và ta đánh.”

Long giáp phụ thể.

Sắc mặt Quy Tiên Nhân thay đổi, giọng nói khẽ run rẩy: "Ngươi... Ngươi là Long Tộc.”

Ngao Hoàng đánh ra một quyền: "Cuồng Long Thập Bát Trảm.”

Từng quyền lệ bay ra, tiếng rồng ngâm chấn động bầu trời, nơi đi qua, không gian sụp đổ xuống, đánh thẳng vào trên người Quy Tiên Nhân.

Ầm.

Ầm.

Tiếng nổ tung truyền ra, Quy Tiên Nhân bay ra ngoài, quy giáp trên người nổ tung, máu tươi ào ào chảy ra.

Đây...

Mọi người nhìn thấy một màn trước mắt, bị Ngao Hoàng khủng bố làm cho chấn động, Quy Tiên Nhân có phòng ngự nghịch thiên lại bị một quyền đánh trọng thương.

Con ngươi Từ Thiên rụt lại: "Thần Long thật mạnh, bên người Diệp Trường Sinh lại có thần thú như thế, muốn giết hắn không dễ dàng.”

Quy Tiên Nhân vội vàng thúc dục linh khí bắt đầu chữa trị thân thể và quy giáp, đúng lúc này, một lão giả xuất hiện, đi tới bên người Quy Tiên Nhân.

“Lão Quy, ngươi không sao chứ?”

"Nói để cho ngươi chờ ta cùng ra tay, ngươi hết lần này tới lần khác không nghe, hiện tại bị người đánh đi."

Quy Tiên Nhân nói: "Bớt nói những lời châm chọc, bản thể của hắn là Thần Long, chớ có sơ suất.”

Cổ Chân Nhân nói: "Không sao, cường giả trong phủ lập tức đến, còn sợ một con rồng hay sao?”

Lúc này.

Thân ảnh Ngao Hoàng chợt lóe, lại một lần nữa tấn công về phía Quy Tiên Nhân, không biết từ khi nào, lòng bàn tay hắn xuất hiện một thanh trường thương màu đen.

Một thương kình thiên.

Phá hủy tất cả mọi thứ.

Quy Tiên Nhân và Cổ Chân Nhân vội vàng bay ngược ra sau, từng thần phù trong tay bay ra, ngăn cản thương đen tung hoành cửu thiên.

Sóng khí cuồn cuộn quét ra, hai người bị hất văng ra ngoài, một cái bay này, ước chừng lui ra ngoài vạn trượng.

Bọn họ mạnh mẽ ổn định thân ảnh, trong mắt lóe vẻ hoảng sợ, nếu không phải thần phù ngăn cản phần lớn mũi thương, một thương của Ngao Hoàng sẽ tiễn bọn họ đi.

Thân thể hai người vỡ vụn nổ tung, lung lay sắp đổ, lúc nào cũng có thể từ trên cai rơi xuống, đúng lúc này, thân ảnh Ngao Hững lại biến mất trước mắt bọn họ.