Chương 1228: Gặp lại Ngao Hoàng (2)
Một hơi thở nguy hiểm bao phủ trên người hai người.
Xuy.
Xuy.
Mũi thương tung hoành đan xen, ánh sáng vạn trượng, máu tươi bắn tung tóe, Quy Tiên Nhân Cổ Chân Nhân bị xâu đường hồ lô.
Trên người hai người xuất hiện một hố máu thật lớn, một thương xuyên qua, thần hồn tan vỡ, hoàn toàn nghiền ép.
Ngay cả cơ hội ra tay trước mặt Ngao Hoàng bọn họ cũng không có.
Nhìn thấy hai người rơi xuống, Ngao Hoàng đi tới bên người Diệp Trường Sinh: "Thiếu chủ, phiền toái đã được giải quyết.”
Diệp Trường Sinh nói: "Lão Hắc, ngươi tới vì Di Thất Diện Vị.”
Ngao Hoàng gật đầu: "Nghe nói nơi này có Di Thất Diện Vị nên ta đến xem xem có phải là nơi mà ta từng sinh sống hay không.”
"Trong khoảng thời gian này ta tìm rất nhiều chỗ, vẫn không tìm được đường trở về."
Diệp Trường Sinh lại nói: "Vậy ngươi nhìn nơi này xem, có phải Di Thất Diện Vị mà ngươi nói ngươi nói hay không, phụ thân ta ở chỗ này sao?”
Ngao Hoàng xoay người nhìn lại, lắc đầu: "Di Thất Diện Vị mà ta nói cũng không phải nơi này.”
Diệp Trường Sinh lộ vẻ thất vọng, vốn tưởng rằng có thể nhìn thấy phụ thân, không nghĩ tới nơi này cũng không phải là nơi hắn muốn tìm.
Im lặng trong chớp mắt.
Hắn quay lại, chuẩn bị rời đi.
Lúc này.
Mọi người trong sân lại vây quanh Diệp Trường Sinh, Từ Thiên lạnh lùng nói: "Diệp Trường Sinh, ngươi đi không được.”
Diệp Trường Sinh nói: "Rốt cục gặp mặt, vậy trước tiên phá huỷ ngươi, sau đó để cho Kỷ Nguyên Môn biến mất.”
"Miệng nói lời ngông cuồng." Từ Thiên lạnh lẽo cười một tiếng: "Tất cả mọi người đều tới giết ngươi, ngươi còn muốn sống sót rời khỏi nơi này sao?”
Từ Thiên nắm chắc đánh bại Ngao Hoàng, cho nên lão ta mới dám khiêu chiến với Diệp Trường Sinh.
Thế cục trong sân rõ ràng là địch quả chúng ta, cường giả thế lực khắp nơi đều muốn lấy tính mạng Diệp Trường Sinh.
Có rất nhiều tu sĩ có thể đánh bại Ngao Hoàng, nếu như mọi người chen chúc mà lên, Diệp Trường Sinh há có phần thắng?
Giờ khắc này.
Trong sân có ba bóng người đi tới phía Từ Thiên, bọn họ lần lượt là là Đoạt Thiên Giả Mạc Tế, Sáng Thế Tông Nguyên Châu, Cổ Huyền Môn Nhạc Đạo.
Thực lực của ba người này ngang với Từ Thiên kỳ, đều có tu vi Bổ Thiên.
Mạc Tế nói: "Từ trưởng lão, cùng nhau liên thủ là được rồi.”
Từ Thiên nói: "Đang có ý này.”
Mạc Tế lại nhìn về phía hai người Nguyên Châu, Nhạc Đạo: "Nói vậy hai vị có suy nghĩ giống ta.”
Nguyên Châu trầm giọng nói: "Thực lực của Diệp Trường Sinh bình thường, khiến người ta kiêng kỵ chính là thế lực và lá bài tẩy sau lưng hắn.”
"Trước kia ở bên ngoài không gian Hư Vô, Kiếm Phàm và Diệp Trường Sinh hợp lực bổ ra không gian cứu Thất Kiếm, đây mới là điều lão phu kiêng kỵ, bằng không đã chém chết Diệp Trường Sinh từ lâu rồi."
Từ Thiên nói: "Chư vị lo lắng nhiều, lão phu nhận được tin tức xác thực, Kiếm Bát Tiên đã rời khỏi Diệp Trường Sinh.”
Nguyên Châu nói: "Người đã rời đi, vậy chúng ta kiêng kỵ cái gì?”
Từ Thiên lại nói: "Người nào nguyện ý ngăn cản Thần Long kia, ta đi chém giết Diệp Trường Sinh.”
Ánh mắt Mạc Tế rơi vào trên người Ngao Hoàng: "Năm xưa ta giết mấy trăm con rồng, sau khi Long Tộc ẩn nấp đã không còn giết rồng nữa, hôm nay để cho ta chém Hắc Long này.”
Dứt lời.
Thân ảnh lão ta chợt lóe, nhanh chóng vọt tới phía Ngao Hoàng...
Từ Thiên xoay người nhìn về phía những tu sĩ khác trong sân: "Đây là thời cơ tốt nhất để tiêu diệt Diệp Trường Sinh, chư vị hẳn là không muốn bỏ qua.”
"Lão phu nhắc nhở mọi người một câu, tu sĩ ở cùng một chỗ với Diệp Trường Sinh, trên người ẩn giấu vô số chí bảo, nếu các ngươi giết chết, thu hoạch không kém gì chém giết Diệp Trường Sinh."
Nói đến đây, ánh mắt lão ta dừng ở trên người Lý Thái Bạch, Tàng Thất: "Trên người tên kiếm tu áo trắng kia có một Kiếm Linh căn, thử hỏi kiếm tu trong trường ai không động tâm.”
"Còn có hòa thượng kia, có được ít nhất bốn khối Phật Cốt và Xá Lợi, đạt được một khối đối với chư vị mà nói đều có chỗ tốt thật lớn."
Theo âm thanh hạ xuống, ánh mắt mọi người nhìn về phía nhóm người Tàng Thất, Lý Thái Bạch, giống như sói đói nhìn thấy con mồi, trong mắt đều hiện ra sự tham lam.
Tàng Thất nói: "Lão đầu này là ai vậy, thật đặc biệt xấu, bần tăng thật muốn cho hắn một quyền.”
Diệp Trường Sinh nói: "Hòa thượng, huynh trưởng, Lạc Nhi, Yêu Nhi, Tùy Phong, ngày xưa ta trở về Hỗn Loạn Tinh Không tìm các ngươi, Hi Huyền tiền bối suýt chút nữa bị người này hại chết.”
An Lạc Nhi nói: "Trường Sinh, ngươi nói hắn suýt chút nữa hại chết sư phụ?”
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Thiên chân vạn xác, người này bày ra đại trận ở Hỗn Loạn Tinh Không, muốn khống chế Hi Huyền tiền bối để khởi động lại Hỗn Loạn Tinh Không.”
“Ngãn Phật từ bi, hòa thượng ta nhịn không được, nhất định phải đánh chết hắn!” Tàng Thất bước ra từng bước, chuẩn bị ra tay với Từ Thiên, lại bị Diệp Trường Sinh ngăn lại.
"Hòa thượng, ngươi không phải là đối thủ của hắn, có điều, các ngươi có thể đi chém giết những người khác của Kỷ Nguyên Môn."