Chương 1270: Ta tới, ngươi có thể chết
Đúng lúc này.
Cấp bậc của lão ta cũng bắt đầu giảm xuống.
Còn nhanh hơn tốc độ giảm xuống của Từ Thiên.
Tạo nghiệt.
Thân thể không có bất kỳ tình huống gì, tu vi điên cuồng giảm xuống, đây là chuyện bọn họ chưa bao giờ nghe qua.
“Là ngươi!”
Ánh mắt Hàn Đỉnh Thiên rơi vào trên người Diệp Trường Sinh, nhận định cấp bậc của mình thay đổi không thoát khỏi liên quan với Diệp Trường Sinh.
Bịch.
Diệp Trường Sinh chợt lóe lên tiến lên, trong tay cầm Tiên Trụ Kiếm, trực tiếp chém đầu Từ Thiên.
Máu tươi bắn tung tóe, bay tán loạn đầy trời.
Dưới tình huống tu vi ngang nhau, Diệp Trường Sinh có thể tùy tiện giết bất cứ kẻ nào trong chớp mắt, bất kể ở trên kiếm đạo hay trên thân thể.
Từ Thiên đạo tiêu hồn diệt, thẳng đến khi chết, lão ta vẫn như trước không cách nào hiểu được, vì sao đột nhiên tu vi sẽ giảm xuống.
Bịch.
Diệp Trường Sinh thẳng tiến không lùi, rất nhanh xuyên qua giữa cường giả Kỷ Nguyên Môn, thân ảnh lướt qua như quỷ mị.
Máu tươi nhuộm đỏ tiên khung, từng bóng người bay ngược ra ngoài, ở trong sương máu hóa thành bột mịn, hài cốt không còn.
Trong từ trường kiếm trụ, kiếm đạo của Diệp Trường Sinh được tăng lên trước nay chưa từng có, nhất là phát huy kiếm nhanh đến cực hạn.
Võ công thiên hạ, duy khoái bất phá.
Ưu thế về cấp bậc, hơn nữa có khoái kiếm vô song, tu sĩ Kỷ Nguyên Môn căn bản là cừu non chờ làm thịt.
Bọn họ cũng không cách nào tin tưởng, tu luyện vô số năm tháng, cuối cùng sẽ bị Diệp Trường Sinh giết chết trong chớp mắt chỉ bằng một kiếm.
Quả thực chính là nhục nhã.
Hàn Đỉnh Thiên nhìn người tâm phúc, một người lại chôn dưới kiếm của Diệp Trường Sinh, mắt lão ta muốn nứt ra, trong lòng là lửa giận thiêu đốt.
Rõ ràng biết tu vi giảm xuống là do Diệp Trường Sinh đang giở trò, thế nhưng lão ta một chút tính tình cũng không có.
Diệp Trường Sinh có được loại thủ đoạn làm cho tu vi giảm xuống, thật sự là điều mà lão ta tuyệt đối không ngờ tới.
Thần hồ kỳ kỹ, kinh khủng như vậy.
Trong đầu lão ta suy nghĩ xoay nhanh, suy nghĩ làm sao để chém giết Diệp Trường Sinh, hiện tại tu vi không ngừng giảm xuống, ưu thế duy nhất đã không còn.
Ầm.
Ầm.
Tiếng nổ tung liên tiếp vang lên, tu sĩ Kỷ Nguyên Môn bay ngược ra ngoài, bay xuống bên người Hàn Đỉnh Thiên.
Một lão giả xoay người nhìn lại, ánh mắt rơi vào trên người Hàn Đỉnh Thiên: "Môn chủ, ngươi rời khỏi nơi này, chúng ta ngăn Diệp Trường Sinh lại.”
Hàn Đỉnh Thiên nhìn Diệp Trường Sinh giết người như ma, điên cuồng tới gần, lão ta biết những người trước mắt này không ngăn được hắn.
Lão ta và Diệp Trường Sinh đã đến mức độ không chết không thôi từ lâu, cả hai cũng sẽ không để cho đối phương chạy trốn.
Đột nhiên.
Trong đầu lão ta có một tia sáng xẹt qua, trong lòng bàn tay xuất hiện một viên huyền thạch, trực tiếp giơ tay lên bóp nát huyền thạch.
"Diệp Trường Sinh, ngươi chết chắc rồi."
Theo huyền thạch nát bấy, một ánh sáng bay thẳng về phía bầu trời, trên mặt Hàn Đỉnh Thiên hiện lên ý cười.
Có thể nhìn ra lão ta vô cùng có lòng tin với việc chém giết Diệp Trường Sinh.
Chính là bởi vì khối huyền thạch kia, lão ta mới có lòng tin như thế.
Diệp Trường Sinh chậm rãi giơ tay lên, liếc mắt nhìn ánh sáng xuất hiện trên chín bầu trời, vẻ mặt vẫn vân đạm phong khinh như trước.
Giết đi.
Giết đi.
Đối với hắn mà nói, Hàn Đỉnh Thiên gọi bao nhiêu người tới thì kết quả đều giống nhau.
Ở phía xa.
Thiên Đệ Cửu đột nhiên ngẩng đầu, nhìn ánh sáng xuất hiện trên hư không: "Gọi người, Kỷ Nguyên Môn thật đúng là không cần. một chút mặt mũi nào”
Nói đến đây, ông dừng một chút, lẩm bẩm nói: "Có điều, nói đi vẫn phải nói lại, Diệp tiểu hữu làm thế nào để cấp bậc của bọn họ giảm xuống, thủ đoạn này thật sự quá mạnh, ta thật sự muốn học.”
Một bước.
Một bước nữa.
Diệp Trường Sinh cách Hàn Đỉnh Thiên càng ngày càng gần: "Nói cho ta biết, Hắc Doanh Doanh ở nơi nào.”
Hàn Đỉnh Thiên nói: "Chết rồi, không còn nữa, ta biết Hắc Doanh Doanh là nữ nhân của ngươi, đáng tiếc nàng bị người ta giết.”
Bịch.
Thiên Đệ Cửu đi tới bên người Diệp Trường Sinh, ánh mắt nhìn về phía trước: "Không ai trong Kỷ Nguyên Môn các ngươi có thể chém giết tiểu thư, cho dù mấy người vừa rồi rời đi cũng không thể là đối thủ của tiểu thư.”
Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn về phía Thiên Đệ Cửu: "Thiên tiền bối, lời này có ý gì?”
Thiên Đệ Cửu lại nói: "Thực lực của tiểu thư nghịch thiên, Kỷ Nguyên Môn không có cường giả có thể chém giết tiểu thư, tu vi của Tộc trưởng cũng mạnh mẽ hơn hắn nhiều.”
Diệp Trường Sinh híp mắt, nếu dựa theo lời Thiên Đệ Cửu nói, như vậy sẽ có người khác chém giết Hắc Doanh Doanh.
Rốt cuộc sẽ là ai đây.
“Nói đi!”
Hàn Đỉnh Thiên nói: "Hắc Doanh Doanh chết rồi, người giết nàng được gọi là Trụ Thần, ngươi có thể đi tìm hắn.”
"Nhưng Hắc Doanh Doanh bị giết không có bất kỳ quan hệ gì với Kỷ Nguyên Môn chúng ta."
Trụ Thần?
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Cho dù Doanh Doanh chết thì cũng có quan hệ với ngươi, ngươi cũng đừng nghĩ sống sót rời đi.”