Chương 1271: Ta tới, ngươi có thể chết (2)
"Thần Ma thập phương thần thuật."
"Thần Ma Dẫn."
Ngàn tỉ Thần Ma che trời, vô số thần lực đuổi thiên kích.
Bóng tối bắt đầu bao trùm, giống như màn đêm vĩnh viễn giáng xuống.
Ầm.
Ầm.
Tiếng nổ tung truyền ra, Thần Ma cự ảnh trong bóng tối điên cuồng xé rách hư không...
Khủng bố.
Đáng sợ.
Hàn Đỉnh Thiên ngửa mặt lên trời nhìn lại, trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi, dị tượng tràn ngập, uy áp của thần ma khiến lão ta thất kinh.
Nếu một kích này rơi vào trên người lão ta sẽ trực tiếp tiễn lão ta đi.
Thân ảnh Hàn Đỉnh Thiên từ trên cao bay xuống, từng phù văn, chí bảo và đạo chú bay ra từ trong lòng bàn tay, mục đích cũng chỉ có một, đó chính là ngăn cản một kích bá đạo của Diệp Trường Sinh.
Cùng với tiếng nổ vang lên, từng tia lửa xẹt qua không gian, giống như tận thế giáng xuống.
Thật đúng là có không ít lá bài tẩy.
Ta ngược lại muốn xem ngươi có thể tiêu hao bao nhiêu lá bài tẩy.
Diệp Trường Sinh trầm giọng nói, bên tai truyền đến giọng nói của Thái Sơ và An Lạc Nhi, hai nàng lo lắng cho an nguy của hắn, thỉnh cầu lập tức xuất chiến.
Nội tâm của hắn từ chối, nhưng không chịu nổi thái độ quá mức cường ngạnh của Thái Sơ và An Lạc Nhi.
Hơn nữa còn dọn ra khỏi mẫu thân hắn, điều này làm cho Diệp Trường Sinh hoàn toàn không cách nào từ chối.
Thần Cung mở ra, Thái Sơ, An Lạc Nhi xinh đẹp xuất hiện, xuất hiện với các nàng còn có Diệp Thập Vạn và Chúc Cửu.
Diệp Trường Sinh xoay người, ánh mắt rơi vào trên người hai nàng: "Nơi này nguy hiểm, các ngươi cần gì phải ra ngoài mạo hiểm?”
Thái Sơ nói: "Ngươi có nguy hiểm, chúng ta há có thể ẩn thân ở trong Thần Cung, hơn nữa ta vừa mới cắn nuốt Huyết Thần Thánh Nguyên Châu, huyết mạch Thái Thượng trong cơ thể lại thức tỉnh rất nhiều, đáng tiếc thần hồn của ta còn có khiếm khuyết, không cách nào khôi phục toàn bộ thực lực.”
Nói đến đây, nàng dừng lại, tiếp tục nói: "Mặc dù vậy, bây giờ ta rất mạnh, có thể bảo vệ tướng công.”
Diệp Trường Sinh gật gật đầu, giơ tay lên, lòng bàn tay xuất hiện một cái bình ngọc: "Trong bình ngọc này có hai đan dược, các ngươi ăn vào đi!”
Trụ Thần Đan.
Trực tiếp đưa hai viên đan dược vô cùng mạnh mẽ cho Thái Sơ và An Lạc Nhi, tuy rằng các nàng sử dụng Trụ Thần Đan thì không cách nào trực tiếp tăng lên tới thực lực Trụ Thần, nhưng cấp bậc nhất định sẽ điên cuồng tăng vọt.
Diệp Trường Sinh vẫn phải có chút lòng tin này.
Hai nàng tiếp nhận đan dược trực tiếp đưa vào trong miệng, không chút do dự nào, bởi vì căn bản bọn họ sẽ không hoài nghi Diệp Trường Sinh.
Đúng lúc nảy.
Trên hư không.
Một đoàn tiên khung vỡ vụn, trong đó xuất hiện từng bóng người, phát hiện người đến xuất hiện, khóe miệng Hàn Đỉnh Thiên không ngừng nhấc lên ý cười.
"Diệp Trường Sinh, người của ta tới rồi, ngươi có thể chết."
Đan dược vào miệng.
Vẻ mặt hai nàng trở nên mất tự nhiên, ánh mắt đồng thời dừng ở trên người Diệp Trường Sinh, đồng thanh: "Tướng công, đan dược này không ngon.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Ta cũng cảm thấy như vậy.”
Ngày đó hắn nói đan dược không ngon, Phong Vu Tú còn không tin, xem ra nhận thức của cường giả đều giống nhau.
Tiếp theo.
Diệp Trường Sinh lại nói: "Hai vị nương tử, các ngươi đột phá trước, chuyện còn lại giao cho ta.”
Thái Sơ nói: "Tướng công đợi một lát, ta rất nhanh sẽ kết thúc đột phá, đã lâu không ra tay giết người, làm cho cũng có chút cảm giác tham dự.”
An Lạc Nhi phụ họa: "Tướng công, ngươi quá mệt mỏi, loại chuyện đánh nhau này vẫn nên giao cho chúng ta.”
Diệp Trường Sinh nói: "Đánh nhau là chuyện của nam nhân, các ngươi như vậy sẽ khiến người khác hiểu lầm ta là ăn bám.”
Vẻ mặt Thái Sơ không vui: "Ăn bám thì sao, bọn họ muốn ăn còn không ăn được.”
Diệp Trường Sinh: "..."
Trên hư không.
Từng bóng người đi ra, ánh mắt mọi người rơi vào trên người Hàn Đỉnh Thiên, nam tử trung niên cầm đầu nhướng mày kiếm lên,ở trên mặt lão ta hiện lên vẻ không thể tin.
“Lão Hàn, sao tu vi đột nhiên thấp như vậy?”
Hàn Đỉnh Thiên giơ tay lên đưa một viên thuốc vào trong miệng, thân ảnh bay lên không trung, nhanh chóng vọt tới phía người tới.
Mộ Dung Nhận nói: "Lão Hàn, ngươi làm sao vậy, tu vi thấp như vậy, bị người hành hạ sao?”
Nói đến chuyện này, đầu óc Hàn Đỉnh Thiên lại mơ hồ, sao chính mình lại thành như bây giờ, ai có thể nói cho lão ta biết đây?
"Mộ Dung huynh, trước không nói cái này, ta bảo các ngươi đến đây là vì chém chết Diệp Trường Sinh."
"Trước mắt là cơ hội tốt nhất, ngàn vạn lần không thể bỏ lỡ."
Mộ Dung Nhận nói: "Quy củ cũ.”
Hàn Đỉnh Thiên gật đầu: "Yên tâm, ta đã bạc đãi ngươi lúc nào chưa?”
Mộ Dung Nhận quay đầu nhìn về phía Diệp Trường Sinh: "Lão Hàn, người ngươi muốn giết không phải rất mạnh, sao ngươi lại chật vật như vậy?”
Sắc mặt Hàn Đỉnh Thiên cực kỳ khó coi: "Mộ Dung huynh cũng không cần trêu ghẹo ta, giết người trước đi.”
Vẻ mặt Mộ Dung Nhận thay đổi, đạp không mà đi, xuất hiện bên cạnh Diệp Trường Sinh: "Ra tay, giết hắn.”