Chương 1274: Ngươi khiến ta thất vọng (2)
Dứt lời, một lực hút mạnh mẽ cắn nuốt hắn trong đó.
Bịch.
Diệp Trường Sinh không thấy đâu.
Trên đảo nổi, sắc mặt Thiên Đệ Cửu và Quý Nguyệt Sinh thay đổi, sao người này đột nhiên biến mất.
Thiên Đệ Cửu gật gật đầu, trong lòng càng xác định suy đoán của ông không sai, lối vào hố đen vũ trụ mà Hắc Tộc bảo vệ hẳn là ở ngay tại đây.
Phía bên kia.
Diệp Trường Sinh tiến vào trong hố đen vũ trụ, tất cả trước mắt khiến hắn cảm thấy khó có thể tin, giờ phút này mình lại đang ở trong một dòng thời không.
Hố đen vũ trụ này không ngừng biến ảo, di chuyển, căn bản không có dấu vết có thể tìm thấy, biến ảo nhanh như thế khiến hắn không cách nào tìm được Hắc Doanh Doanh.
Mạnh mẽ áp chế nội tâm chấn động, hắn ổn định thân ảnh, thong thả đi lại trong dòng thời không.
Vút.
Vút.
Bên tai không ngừng có tiếng gió thổi truyền đến, quay đầu nhìn lại, có đá lớn rơi xuống xẹt qua bên tai hắn.
Trong vũ trụ tổng cộng có tám hố đen, đây cái thứ ba mà Diệp Trường Sinh tiến vào, hắn đã đi hai lần ở Hỗn Loạn Tinh Không nơi có Hi Huyền.
Còn có một hố đen vũ trụ ở trong Thương Khung Thần Cung, nơi này cũng là hố đen vũ trụ, lại hoàn toàn không giống với hai nơi khác.
Đúng lúc này.
Diệp Trường Sinh phát hiện hơi thở của Hắc Doanh Doanh vô cùng nồng đậm, nghiêng người nhìn qua, Hắc Doanh Doanh cách đó không xa.
Gần trong gang tấc nhưng lại cách xa vạn dặm.
Mặc cho hắn đuổi theo như thế nào thì vẫn bỏ qua Hắc Doanh Doanh.
Trong tiếng hô không ngừng của hắn, Hắc Doanh Doanh tựa hồ không nghe được âm thanh của hắn, tất cả những gì đang xảy ra ở đây hơi kỳ lạ.
Diệp Trường Sinh đứng dậy đuổi theo Hắc Doanh Doanh, trong lúc nhất thời, hai người truy đuổi nhau trong dòng thời không.
Giờ khắc này, trong đầu hắn xuất hiện một câu nói, yêu cách núi biển, núi biển cũng có thể bằng phẳng.
Hắn thích những lời này nhất trước khi xuyên qua.
Cho dù nơi này ẩn chứa bí mật thần bí, hắn nhất định phải biết rõ ràng, dẫn Hắc Doanh Doanh rời khỏi hố đen vũ trụ này.
...
Trên tinh vực vô tận.
Từng bóng người xẹt qua khiến người ta không cách nào nắm bắt, tốc độ thật sự quá nhanh, chỉ để lại một luồng tàn ảnh, trong nháy mắt lại biến mất không thấy.
Đúng lúc này, một bóng người ngừng lại, người này không phải ai khác, chính là Diêm Kiêu Hùng từ Hắc Tộc rời đi.
Người đồng thời xuất hiện với lão ta chính là cường giả nội viện Kỷ Nguyên Môn và bốn người Sở Nam Thiên, Thiên Vô Thần, Hồn Bất Diệt, Phong Ẩn Long.
Sở Nam Thiên nhìn Diêm Kiêu Hùng ngừng lại: "Không chạy nữa?”
Diêm Kiêu Hùng nói: "Lão phu chạy? Chẳng qua là tìm một nơi thích hợp cho chúng ta giao thủ.”
Sở Nam Thiên nói: "Đừng tưởng rằng tới nơi này thì các ngươi có thể sống.”
Diêm Kiêu Hùng khinh thường, chỉ vào cự phong vạn trượng sau lưng: "Ngươi có biết nơi này là đâu không?”
Sở Nam Thiên nói: "Quan trọng sao?”
Lúc này.
Hồn Bất Diệt tiến lên, nhìn Sở Nam Thiên: "Nói nhảm với bọn họ làm gì?”
Sở Nam Thiên lắc đầu, cười nói: "Đương nhiên là muốn xem bọn họ giở trò gì, nếu thật sự muốn giết bọn họ, ngươi cảm thấy ta sẽ đợi đến bây giờ sao”
Hồn Bất Diệt nói: "Ngươi nói có lý.”
Diêm Kiêu Hùng cười lạnh một tiếng: "Nơi này là căn cơ của Kỷ Nguyên Môn chúng ta ở giới này, toàn bộ bên trong là cường giả Kỷ Nguyên Môn, đi tới nơi này, các ngươi chắp cánh khó thoát.”
"Ta đoán được." Sở Nam Thiên lạnh nhạt nói: "Vốn tưởng rằng ngươi sẽ dẫn chúng ta đến tổng bộ Kỷ Nguyên Môn, ngươi khiến ta thất vọng.”
Diêm Kiêu Hùng: "..."
Vì sao người ở cùng một chỗ với Diệp Trường Sinh đều ngông cuồng như vậy?
Diêm Kiêu Hùng rất ngoài ý muốn.
Nơi này chính là địa bàn của Kỷ Nguyên Môn, tương đương với một phân đà.
Các thế lực vũ trụ tới đây không ai không phải tất cung tất kính, Sở Nam Thiên lại không để bọn họ vào mắt.
Xem ra là không biết Kỷ Nguyên Môn mạnh mẽ.
Sở Nam Thiên cũng là người độc ác.
Không nói nhiều về loại đó.
Chỉ thấy ông từng bước từng bước đi tới phía Diêm Kiêu Hùng, nơi đi qua, vô số kiếm khí bắn ra, tu vi Thái Chân bắn ra.
Phong ấn nhiều năm như vậy đã ảnh hưởng quá lớn đến cấp bậc của ta, hiện tại sao mới còn lại chút tu vi như vậy?
Sở Nam Thiên lẩm bẩm nói, hoàn toàn một bộ dáng tự sướng, ngay sau đó, ông nhìn Diêm Kiêu Hùng: "Ta đã không tu luyện nhiều năm, vậy mà còn mạnh hơn ngươi một chút.”
"Ta có thể hỏi ngươi tu luyện như thế nào?"
Sắc mặt Diêm Kiêu Hùng tím tái, giống như bị thứ gì đó đánh vào, thật sự là thương tổn không lớn, vũ nhục cực mạnh.
Chủ yếu là lão ta vẫn cảm thấy tu vi của mình cũng không tệ lắm, ở nội viện Kỷ Nguyên Môn cũng được xem như một cường giả.
Rất có cảm giác vượt trội.
Nhưng trong nháy mắt tu vi Sở Nam Thiên bắn ra, đạo tâm của Diêm Kiêu Hùng suýt chút nữa vỡ vụn.
Hóa ra lão ta đang khiên chiến với Thái Chân siêu cấp, khi nào lá gan của mình trở nên lớn như vậy?