Chương 1275: Đây không phải hố người sao?

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1275: Đây không phải hố người sao?

Hồn Bất Diệt đi tới bên người Sở Nam Thiên: "Lão Sở, ta còn mạnh hơn ngươi một chút.”

Sở Nam Thiên nói: "Tu vi cao hơn một chút, nhưng nếu đánh một trận đao thật thương thật, ngươi không thắng được ta.”

Thiên Vô Thần tiến lên, lạnh nhạt nói: "Hai người các ngươi rất mạnh, nhưng chúng ta cũng không kém.”

Trong lúc nói chuyện, trên người hắn xuất hiện ảnh lớn tà kiếm, vô số hố đen xuất hiện sau lưng hắn, giống như lúc nào cũng muốn cắn nuốt phương thế giới này.

Sở Nam Thiên quay đầu nhìn Thiên Vô Thần: "Ngươi cũng là kiếm tu.”

Thiên Vô Thần nói: "Vốn không phải, hiện tại thì phải.”

Hắn bị mười người Kiếm Huyền Tử trấn áp, trong năm tháng vô tận không có bất kỳ sinh linh nào làm bạn, chỉ có ba thanh kiếm treo trên đỉnh đầu.

Một khi cô đơn cực độ, con người có thể trở thành bằng hữu với bất kỳ vật gì.

Cho nên Thiên Vô Thần trở thành bằng hữu với ba thanh kiếm, từ đó về sau, hắn đã đi lên con đường kiếm đạo.

Tuy rằng tu tà kiếm nhưng hắn vẫn là kiếm tu, kiếm tu đường đường chính chính.

Phong Ẩn Long chậm rãi đi tới, giọng nói khàn khàn: "So với cấp bậc của các ngươi, ta yếu hơn một chút.”

Nghe tiếng.

Tâm trạng Diêm Kiêu Hùng sụp đổ.

Thực lực Thái Chân gọi là yếu một chút?

Nghe bốn người nói chuyện phiếm, lão ta cảm thấy cái chết đang vẫy tay về phía mình.

Giờ khắc này.

Trong lòng lão ta vô cùng hối hận, vì sao phải đưa bốn người trước mắt đến nơi này, có phải mình làm sai cái gì hay không?

Ánh mắt ba người khác đồng loạt rơi vào trên người Diêm Kiêu Hùng, giống như đang nói, Diêm trưởng lão, không phải không có ai mà ngươi không giết được sao?

Có người hình như đang hỏi Diêm Kiêu Hùng, kế tiếp nên làm sao bây giờ.

Sở Nam Thiên nói: "Truyền tin tức cho người của ngươi, để cho bọn họ nhanh lên, chúng ta cũng không muốn chờ nữa.”

Diêm Kiêu Hùng do dự.

Có điều, cuối cùng lão ta vẫn bóp nát một viên huyền thạch.

Người ta thường nói, tử đạo hữu bất tử bần đạo.

(Tử đạo hữu bất cần tử bần đạo: chỉ cần mình sống là được, đạo hữu (cách gọi bạn bè của người tu đạo) sống chết không quan trọng, thà hại người chứ không hại mình.)

Hơn nữa tất cả mọi người là thành viên của Kỷ Nguyên Môn, cùng nhau nghênh địch cũng là chuyện nên làm.

Sở Nam Thiên nhìn ánh sáng trên tiên khung, khóe miệng nhếch lên ý cười: "Hy vọng Kỷ Nguyên Môn có cường giả.”

Hồn Bất Diệt nói: "Mạnh mẽ đến đâu cũng không sợ.”

Sở Nam Thiên quay đầu nhìn lại: "Ba người các ngươi thu liễm hơi thở, bằng không người Kỷ Nguyên Môn cũng không dám tới.”

Ba người gật gật đầu, cảm thấy Sở Nam Thiên nói rất có lý.

...

Từng hơi thở mạnh mẽ truyền đến, bóng người từ trên cao bay xuống, xuất hiện bên người Diêm Kiêu Hùng.

Lão giả cầm đầu vô cùng khách khí: "Lão Diêm, không phải ngươi đi chấp hành nhiệm vụ, nhanh như vậy đã kết thúc rồi sao?”

Diêm Kiêu Hùng nói: "Gặp phải chút phiền toái.”

Ánh mắt Vân Thiên Việt rơi vào trên người bốn người Sở Nam Thiên: "Bọn họ chính là phiền toái mà ngươi nói đến?”

Trong giọng nói tràn ngập khinh thường, hiển nhiên không có để bốn người Sở Nam Thiên ở trong mắt.

Diêm Kiêu Hùng gật đầu: "Vân huynh, lần này phiền toái hơi lớn.”

Vân Thiên Việt nói: "Chỉ có bọn họ? Lão Diêm, lá gan của ngươi càng ngày càng nhỏ.”

Ngay khi lão ta đang nói chuyện, hơi thở trên người bốn người Sở Nam Thiên lần thứ hai bắn ra, uy áp mênh mông cuồn cuộn bao phủ trên người mọi người.

Sở Nam Thiên nói: "Đây là người ngươi gọi?”

Xuy.

Một kiếm quang từ trên cao chém xuống, không gian nứt ra nghiền nát.

Sắc mặt mấy người Vân Thiên Việt chợt thay đổi, thân ảnh vội vàng bay ngược ra sau: "Lão Diêm, thực lực của bọn họ là gì?”

Nhưng khi lão ta xoay người nhìn lại thì phát hiện Diêm Kiêu Hùng đã biến mất, tốc độ nhanh khiến người ta tức giận.

Vân Thiên Việt đã hiểu.

Lão ta đã bị lừa.

Làm bia đỡ đạn.

Diêm Kiêu Hùng gọi bọn hắn đến đây chính là để chịu chết, để lão ta tranh thủ thời gian chạy trốn, làm sao có thể có người đê tiện vô sỉ như vậy.

Uổng cho ta rất tin tưởng ngươi.

Đáng tiếc đã quá muộn, theo kiếm quang hạ xuống, bốn người Sở Nam Thiên xông lên, không gian vỡ nát sụp đổ, kiếm khí kích động ba ngàn dặm.

Sương đen che trời trong phút chốc hóa thành một mảnh Hồn Vực.

Sở Nam Thiên trầm giọng nói: "Những người này giao cho các ngươi, ta đi đuổi theo những người chạy trốn kia.”

Bịch.

Thân ảnh của ông hóa thành một luồng tàn ảnh, biến mất trong hư không vô tận...

Diêm Kiêu Hùng may mắn chạy trốn, trong lòng còn đang mừng thầm, chỉ có còn sống mới có hy vọng, căn cơ của giới này bị phá hủy, trở về nội viện Kỷ Nguyên Môn sẽ không thể thiếu trừng phạt.

Đến lúc đó lão ta có thể đẩy trách nhiệm đến trên người đám người Vân Thiên Việt, dù sao chết không đối chứng, tông môn sẽ không làm khó lão ta.

Nghĩ tới đây, Diêm Kiêu Hùng suýt chút nữa bị thông minh của mình cảm động.

Không biết qua bao lâu.

Thân ảnh lão ta đi về phía trước đột nhiên ngừng lại, quay đầu nhìn lại phát hiện sau lưng không có người đuổi theo lão ta, thở dài một hơi.