Chương 1317: Tâm vô địch (3)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1317: Tâm vô địch (3)

Ngao Hoàng nói: "Vũ trụ lớn như vậy, ta muốn xông vào một lần, Thiếu chủ mạnh mẽ như vậy, tạm thời không cần ta.”

Diệp Trường Sinh gật đầu: "Đi đi, hy vọng ngươi có thể có thu hoạch.”

"Thiếu chủ yên tâm, ta nhất định cố gắng tìm được Di Thất Diện Vị." Ánh mắt Ngao Hững vô cùng kiên định: "Thiếu chủ, mỹ nhân trong phủ ta làm sao bây giờ, nếu không Thiếu chủ giữ lại bên người đi.”

Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn Ngao Hoàng: "Ngươi muốn hại ta sao? Bên cạnh ta lâu như vậy, ngươi không hiểu rõ ta sao?”

Ngao Hoàng nói: "Thiếu chủ, nam nhân, ta đều hiểu.”

...

Ngày hôm sau.

Ngao Thiên Hùng dẫ theo toàn bộ thành viên của Thượng Cổ Thần Long Tộc buông xuống thành Vạn Long, sau khi bái qua Diệp Trường Sinh, bọn họ tiến vào trong Thần Cung.

"Thiếu chủ, đây là những thứ mà Thần Long Tộc đã tích góp nhiều năm qua, kính xin Thiếu chủ nhận lấy."

Diệp Trường Sinh đánh giá linh giới, quyển trục, chí bảo mà Ngao Thiên Hùng đưa tới. “Những thứ này là công pháp, vũ kỹ, chí bảo của nhân tộc, Thần Long Tộc các ngươi cũng không dùng được, ta thay các ngươi bảo quản trước.”

"Có điều, ngươi yên tâm, ta sẽ không lấy đồ của các ngươi vô ích."

Trong lúc nói chuyện, ánh mắt của hắn xẹt qua trên người mọi người Thần Long Tộc: "Thiên Hùng, ngươi tuyển ra sáu người người có thiên phú mạnh nhất Thần Long Tộc, ta đưa cho bọn họ một đạo cơ duyên.”

Ngao Thiên Hùng giật mình, bắt đầu chọn người.

"Tinh Thần, Tinh Nguyệt, Đường Linh, ba người các ngươi đến gặp ta." Giọng nói của Diệp Trường Sinh vang vọng trên không trung, quanh quẩn ở trên Thần Cung.

Ngay sau đó.

Ba người Tinh Thần từ trên cao bay xuống, xuất hiện trước mặt Diệp Trường Sinh, khom người một cái: "Bái kiến Thiếu chủ.”

Diệp Trường Sinh nói: "Ở thành Vạn Long, các ngươi đều có thu hoạch, lát nữa, ta tặng các ngươi một hồi cơ duyên.”

Ba người Tinh Thần, Tinh Nguyệt, Đường Linh cộng thêm sáu người Thần Long Tộc đứng thẳng tắp ở trước mặt Diệp Trường Sinh, tâm thần hắn vừa động, truyền thừa Cửu Long trong hệ thống buông xuống, bao phủ trên người chín người.

Nhìn thấy một màn trước mắt.

Ba người Ngao Thiên Hùng, Ngao Đông Lăng, Ngao Tuân kinh hãi thất sắc, trăm miệng một lời: "Thiếu chủ lấy được truyền thừa của Cửu Long tổ tiên khi nào vậy?”

Truyền thừa mạnh mẽ như vậy, nói cho là cho, ba người mừng rỡ không thôi, lựa chọn của bọn họ là đúng.

Thượng Cổ Thần Long Tộc đi theo bên người Diệp Trường Sinh nhất định là tiền đồ vô lượng.

Ngao Thiên Hùng trầm giọng nói: "So sánh ra, tài nguyên mà chúng ta đưa cho Thiếu chủ thật sự là quá ít.”

Ngao Đông Lăng nói: "Hơi ít, có điều, sau này chúng ta có thể tìm được càng nhiều tài nguyên.”

Ngao Tuân gật đầu: "Không sai, chúng ta có thể giúp Thiếu chủ tìm càng nhiều tài nguyên, Thiên Hùng, ngươi đừng quên ba nơi mà chúng ta có thể dẫn Thiếu chủ tới.”

Dường như Ngao Thiên Hùng nghĩ tới điều gì: "Không sai, chờ Thiếu chủ bận xong, chúng ta tìm Thiếu chủ thương thảo.”

"Ba chỗ kia hơi hung hiểm, nhưng ta tin tưởng Thiếu chủ nhất định không thành vấn đề."

Nói đến đây, hắn dừng một chút, tiếp tục nói: "Kẻ địch của Thiếu chủ mạnh bao nhiêu, các ngươi cũng đã biết qua rồi, kế tiếp phải cố gắng tu luyện, nếu như chúng ta quá yếu, Thiếu chủ sẽ không cần chúng ta.”

“Chúng ta cũng không thể làm nhục uy danh của Thượng Cổ Thần Long Tộc, các ngươi hiểu không?”

Mọi người nhao nhao gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Diệp Trường Sinh, trong lòng bọn họ vô cùng rõ ràng, vận mệnh của Thượng Cổ Thần Long Tộc đã trói buộc cùng một chỗ với thiếu niên trước mắt này.

Chín người tiếp nhận truyền thừa xong, Diệp Trường Sinh xoay người nhìn về phía Ngao Thiên Hùng: "Các ngươi hãy ở đây tu luyện, có bất kỳ nhu cầu gì thì tới tìm ta.”

Ngao Thiên Hùng nói: "Để Thiếu chủ phí tâm.”

Diệp Trường Sinh gật đầu, dẫn hai người Diệp Thập Vạn, Chúc Cửu chuẩn bị rời đi, đúng lúc này, ba cột sáng xuất hiện trên bầu trời Thần Cung.

Tựa như núi lửa phun trào, cao vạn trượng, chói mắt rực rỡ.

"Huynh trưởng, hòa thượng, Côn Lôn lại mạnh lên."

Từng người quả thực chỉ tu luyện, chẳng lẽ ngoại trừ tu luyện thì không có chuyện gì khác sao?

Tuổi tác cũng không còn nhỏ, không nghĩ đến vấn đề cá nhân sao?

Tàng Thất thì cũng thôi, tay trái tay phải một động tác, hắn có thể giải quyết.

"Lão Cửu, tu vi ngươi tăng lên hơi chậm, phải cố gắng nhiều hơn."

Chúc Cửu cười khổ nói: "Thiếu chủ, những người này là người điên, tu luyện quả thực không muốn sống.”

"Có điều, Thiếu chủ yên tâm, ta chính là thiếu một cơ hội, chờ ta đột phá cũng rất điên cuồng."

Diệp Trường Sinh nói: "Ta biết ngươi cần một cơ hội, đây cũng là nguyên nhân vì sao ta dẫn ngươi theo bên cạnh.”

Chúc Cửu nói: "Thiếu chủ yên tâm, ta cố gắng, chính mình cũng sẽ bội phục chính mình.”

Đây... Lại là miệng pháo.

Trước khi rời khỏi thành Vạn Long, Diệp Trường Sinh đi gặp Long Thiên Chính, mặc dù người này không có tác dụng gì, nhưng ít nhất cho hắn một ít trợ giúp.

Nếu đã đồng ý cho lão ta một ít cơ duyên, đương nhiên là không thể nuốt lời, coi như là kết thiện duyên.