Chương 1318: Tâm vô địch (4)
Đây cũng là phong cách làm việc của Diệp Trường Sinh.
Không sợ bất kỳ kẻ thù nào, cũng không khinh thường bất cứ ai.
Bởi vì ngươi sẽ không bao giờ biết tiềm năng của một người là bao nhiêu, có lẽ trong một năm, một ngày nào đó, một chuyện đó có thể sử dụng đến hắn.
Long Thiên Chính biết được Diệp Trường Sinh muốn rời khỏi thành Vạn Long, tự mình ra khỏi thành đưa tiễn, trong khoảng thời gian này, chuyện xảy ra ở thành Vạn Long quả thực giống như nằm mơ.
Thượng Cổ Thần Long Tộc rời đi, thành Vạn Long xem như đã kết thúc, cũng không cách nào khôi phục lại huy hoàng trước kia.
Lão ta thật lòng muốn theo Diệp Trường Sinh rời đi, phụng dưỡng ở bên cạnh hắn, làm trâu làm ngựa cũng nguyện ý.
Nhìn Trụ Côn biến mất trên bầu trời, Long Thiên Chính khẽ thở dài một tiếng: "Ta không xứng!”
Không phải là người nào cũng có thể ở lại bên cạnh Diệp Trường Sinh, thực lực quá yếu, ngay cả tư cách cũng không có.
Điều này cũng giống như trong cuộc sống, có một số vòng tròn ngay cả khi bạn gọt đầu nhọn cũng không bao giờ có thể vào được.
Cuộc sống của đại lão luôn luôn xa không thể chạm tới, làm người ta hâm mộ.
...
Trụ Côn tiến lên.
Điểm đến là Hỗn Loạn Tinh Không.
Trên boong thuyền.
Diệp Trường Sinh ngạo nghễ đứng, gió lớn gào thét qua bên tai, đây đã là lần thứ tư hắn đi tới Hỗn Loạn Tinh Không.
Cũng không biết tình huống của Hi Huyền như thế nào, có thể bởi vì hố đen vũ trụ mà bị người đánh chết hay không.
Còn có Linh Nhi, Linh Khuynh các nàng ở nơi nào, trên mấy tinh vũ trụ, hay là đã đến Đại Thiên Vũ Trụ?
Các nàng rời đi quá lâu. Vũ Trụ Thần Cung đã từng mạnh mẽ, hiện tại cũng mai danh ẩn tích.
Hẳn là bị hắn mạnh mẽ chấn nhiếp.
Về sau còn có bao nhiều kẻ địch?
Diệp Trường Sinh thầm nghĩ, Kỷ Nguyên Môn bị đánh thất linh bát lạc, Đoạt Thiên Giả ẩn nấp chung quanh, ngay cả dũng khí cứng rắn trực tiếp cũng không có, những người này cũng không có tư cách làm kẻ địch của hắn.
Hy vọng sẽ có một cuộc sống yên tĩnh.
...
Kỷ Nguyên Môn.
Trên cung điện bao phủ sát khí lạnh lẽo, lạnh thấu xương, làm cho người ta không rét mà run.
Một bóng người từ trên cao bay xuống, xuất hiện trước Kỷ Nguyên Môn, còn không khỏi quay đầu nhìn sau lưng, nhiều lần xác định không có người đuổi theo, hắn ta mới thở dài một hơi, cố gắng khiến mình bình tĩnh lại.
Người này không phải ai khác, chính là Võ Cô Độc chạy trốn khỏi tay Tiêu Huyền.
Lão ta nói Vũ Trụ Vũ Minh ra, may mắn thoát khỏi một kiếp nạn. Vốn muốn đi tới Hạo Tộc, nhưng nghĩ lại, Tiêu Huyền có thể đi Hạo Tộc, cho nên đã trở lại Kỷ Nguyên Môn.
Một đường đi tới trước đại điện Kỷ Nguyên Môn, một lão giả khom người vái chào: "Võ trưởng lão, Môn chủ phái người đến để hiểu rõ chuyện xảy ra trong môn.”
Võ Cô Độc dừng lại, mở lời dò hỏi: "Người tới là ai?”
Lão giả nói: "Hạo Minh đại nhân, hộ vệ bên người Môn chủ.”
Võ Cô Độc nói: "Là hắn, người ở đâu, lập tức dẫn ta qua.”
Đại điện Kỷ Nguyên môn, Hạo Minh ngồi ngay ngắn ở vị trí trên, đang răn dạy cường giả Kỷ Nguyên Môn phía dưới, phân thân Môn chủ bị hủy, bọn họ lại hỏi cái gì cũng không biết, quả thực chính là một đám phế vật.
Tiếng răn dạy vang vọng trong đại điện, Võ Cô Độc đi vào, ánh mắt Hạo Minh dừng trên người lão ta: "Võ trưởng lão đã trở lại.”
Võ Cô Độc nói: "Hạo Minh đại nhân không cần làm khó bọn họ, Môn chủ và ta đi chấp hành nhiệm vụ.”
"Để cho bọn họ lui ra đi, ngươi muốn biết cái gì, ta có thể nói cho ngươi biết."
Dứt lời, lão ta ý bảo những người khác trong điện rời đi, mọi người vội vàng đứng dậy đi ra khỏi đại điện, cả đám như trút được gánh nặng.
Hạo Minh trầm giọng nói: "Người nào hủy phân thân Thiếu chủ.”
Võ Cô Độc nói: "Vũ trụ đệ nhất đao, Tiêu Huyền.”
Sắc mặt Hạo Minh đột nhiên biến đổi, không thể tin được: "Sao các ngươi có thể gặp được cường giả như vậy, cường giả thời đại kia không thể nào xuất hiện ở giới này.”
Võ Cô Độc lại nói: "Tiêu Huyền là huynh trưởng của Diệp Trường Sinh, chúng ta đi chém Chết Diệp Trường Sinh.”
"Mặt khác, Diệp Trường Sinh lấy đi ba hố đen vũ trụ, cái này quá mức kỳ lạ mạnh mẽ, đã trở thành đại họa tâm phúc của chúng ta."
Có người có thể lấy hố đen vũ trụ?
Sao hắn làm được?
Sự tức giận trên khuôn mặt Hạo Minh tiêu tán, gặp phải cường giả như Tiêu Huyền, đừng nói là một luồng phân thân, cho dù bản thể Hạo Huyền Lăng ở đó cũng không thể là đối thủ của hắn.
Sự tình còn phức tạp hơn lão ta tưởng tượng, phải lập tức trở về Hạo Tộc, báo tình huống cho Hạo Huyền Lăng.
"Võ trưởng lão, theo ta cùng đi Hạo Tộc."
Võ Cô Độc gật đầu: "Hạo Minh đại nhân, mời.”
Hạo Minh biết sự tình náo loạn lớn, Tiêu Huyền là huynh trưởng của Diệp Trường Sinh, nếu giận chó đánh mèo, sợ rằng Hạo Tộc sẽ gặp nạn.
Chậm thì sinh biến.
Nhanh chóng trở về Hạo Tộc, chuẩn bị trước, phòng ngừa bất trắc.